tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 21270472
Điện ảnh, âm nhạc và hội họa
26.03.2014
Nhiều tác giả
Họa sỹ Lê Thiết Cương

Không thể sống nếu một ngày không “dính líu” đến nghệ thuật


Sau tấm kính trong khung cửa xanh, tác phẩm điêu khắc bằng xi măng trắng, cốt composite, gắn kính, đang trưng bày, đánh dấu Gallery 39A Lý Quốc Sư (quận Hoàn Kiếm, Hà Nội) hoạt động trở lại. Đây chính là nhà riêng của một nhân vật nổi tiếng, Lê Thiết Cương, người có sức hút và ảnh hưởng nhất định trong nền nghệ thuật đương đại, không chỉ bằng hội họa.


 


Cương vẽ, Cương làm gốm, bìa và minh họa sách, viết báo, phê bình nghệ thuật... chưa hết trữ lượng sáng tạo, anh còn làm đạo diễn. Lê Thiết Cương đạo diễn đêm “Bến lạ” (thơ Đặng Đình Hưng) tối 13-4 tại Trung tâm Văn hóa Pháp (L’Espace), Hà Nội. Anh trò chuyện với ANTĐ Cuối tuần, trước lúc tổng duyệt chương trình ngày 7-4.


 


- Hôm nay, chúng tôi gặp Lê Thiết Cương nào?


 


- Chỉ có một Cương: chính xác, chu đáo và lãng mạn.


 


- Mâu thuẫn và cực đoan nữa. Như trong phòng khách này, sofa, tivi, bộ âm thanh hiện đại bày cùng cổ vật. Anh là một tay chơi sành đồ cổ. Vì đâu?


 


- Chắc chắn không phải vì... buôn. Những câu đối, hoành phi, cửa võng treo trên tường, bình, lọ, thạp, ghế cổ là thú chơi cho một tư duy chuyên sâu: làm nghệ thuật một cách hiểu biết.


 


- Nguyễn Công Trứ đúc kết: “Nghề chơi cũng lắm công phu”. Không chỉ công phu mà còn tốn kém tiền bạc, thời gian nữa!


 


- Để có thứ giá trị, phải trả giá. Tôi muốn vẽ hiện đại, thì phải hiểu truyền thống. Người Việt không có tranh giá vẽ. Lịch sử Mỹ thuật Việt Nam nằm ở đồ thủ công, mỹ nghệ.


 


- Trở lại hiện tại, trông anh đang lo lắng?


 


- Đây quả là câu chuyện phức tạp của những thói quen. Tôi đã tổ chức triển lãm, đêm thơ cho các anh em nghệ sĩ tại Gallery 39A, tham gia ủng hộ nhiều sự kiện văn hóa nghệ thuật, chưa từng xin tài trợ. Tôi tự bỏ tiền, ai biết giúp đỡ được gì thì tốt, không thì mình tự lo. Thói quen ấy làm tôi vất vả bội lần. Lúc kinh tế khó khăn, khán giả vẫn thích thưởng thức miễn phí.


 


- Tôi chia sẻ với anh điều này, những chương trình đặc biệt cần công chúng tinh tuyển giới văn nghệ sĩ, trí thức tên tuổi. Giới này không nghèo, song những người tên tuổi lại tự cho mình quyền “được mời”.


 


- Trừ tôi nhé. Tôi thường xuyên mua vé đến Nhà hát Lớn Hà Nội nghe giao hưởng và tới các đêm nhạc. Còn mua cho bạn bè đi cùng.


 


- Đấy, anh lại “bao vé”, dung túng thói quen hưởng sẵn. Bỏ tiền mua vé là dấu hiệu của sự tự nguyện và biết sòng phẳng mà?


 


- Tôi đang chờ những người tự nguyện, sòng phẳng, biết giá trị, đến đêm “Bến lạ”.


 


- Trước kia, L'Espace 24 Tràng Tiền thường làm các sự kiện văn học miễn phí. Giờ chương trình này đang được bán vé?


 


- Trừ tọa đàm hội thảo, các chương trình biểu diễn ở đây đều bán vé. Vé xem phim thấp nhất, vé ca nhạc rẻ hơn thị trường. Lại có không gian biểu diễn tiêu chuẩn. Tôi định làm một đêm mời, nhưng phải theo thể lệ quy định. L'Espace đang bán 2 mức giá vé: 80.000 và 60.000 đồng. Tổng cộng chỉ có 264 ghế.


 


- Đặng Đình Hưng (1924-1990), chỉ có 2 tập thơ in sau khi mất, trong đó “Bến lạ” chỉ 20 trang. Anh làm đạo diễn cho đêm thơ “Bến lạ”, có duyên cớ nào không?


 


- Mỗi nghệ sĩ tài danh đều có uẩn khúc số phận. Đặng Đình Hưng, với tôi, là người thầy quan trọng, và tôi là “học trò”. Chú ý, học trò trong ngoặc kép vì tôi không học ông trong nhà trường hay giảng đường.


 


- Đó là giai đoạn anh được gần gũi ông khi sống tại khu tập thể Giảng Võ?


 


- Chúng tôi sống tại căn hộ tầng 2 của hai lô nhà khác nhau. Những năm 1984-1990 thế kỷ trước, tôi được gần ông, đó cũng là 6 năm cuối của đời thi sĩ.


 


- Đặng Đình Hưng là cha NSND Đặng Thái Sơn. Nói về danh cầm này, người ta thường tôn vinh người mẹ - Nhà giáo Nhân dân Thái Thị Liên (SN 1918, hiện sống cùng Đặng Thái Sơn tại Montréal, Canada - PV). Anh biết sinh thời, Đặng Đình Hưng biểu tỏ gì khi người ta “quên” ông?


 


- Đặng Đình Hưng vốn là nhạc sĩ. Cha mẹ tinh tú sinh ra con xuất sắc. Đặng Đình Hưng có vai trò quan trọng với Đặng Thái Sơn, trân trọng ông là lẽ công bằng. Ông từng nói: “Không có Đặng Đình Hưng, làm sao có Đặng Thái Sơn”. Cha nào con nấy, gen, ADN có là yếu tố căn bản.


 


- Ý tưởng làm đêm “Bến lạ” có từ khi nào? Hãy cho độc giả hình dung về không gian hôm 13-4?


 


- Cách đây 1 năm, tôi có xem cuộc biểu diễn của nhóm Gõ, gồm 5 tay trống, do nghệ sĩ Phan Nam (Dàn nhạc Giao hưởng Việt Nam) dẫn đầu. Những câu chuyện của tôi thường xoay quanh nghệ thuật, văn chương. Tôi yêu thơ, đã chọn thơ hay làm lịch để bàn mấy năm qua. Và muốn làm một đêm đọc thơ trên nền nhạc cụ. Thơ tự do không hợp mô hình ngâm. Đây là đọc, tôi nhấn mạnh, đọc bằng 2 giọng nữ không phải diễn viên chuyên nghiệp. Từng người đọc và có lúc cùng đọc, nhạc do Phạm Nam soạn, gồm: bộ gõ, 2 guitar, 1 đàn nhị, pianist Nguyễn Tuấn Nam. Nghệ sĩ Nguyễn Tất Long nhảy tab xen giữa. Hai bạn tôi: Đặng Xuân Trường lo ánh sáng, NSƯT Vũ Đức Tùng (quay phim truyện nhựa Mùa ổi, Đừng đốt) quay tư liệu. Tất cả đều không lấy cát-sê. Sân khấu do tôi thiết kế, chỉ có 1 vòng tròn không khép kín, theo câu thơ Đặng Đình Hưng mở đầu “Bến lạ”: “Giữa cái nong hình dáng lưng tôi, một bảng đen trước mặt, một vòng phấn dưới chân”.


 


- Anh vẫn phủ sóng “tối giản” cho mọi tác phẩm ở các loại hình?


 


- Đây là phong cách. Chính Đặng Đình Hưng hướng tôi đến quan niệm nghệ thuật tối giản. Tối giản không phải, không bao giờ là đơn giản. Tối giản là đại lộ có nhiều nhánh, rẽ. Tranh Thiền của Nhật, Trung Hoa, vài nét bút lông chấm mực lên giấy xuyến chỉ, chứa đựng cả triết lý.


 


- Mẹ anh, bà Đỗ Phương Thảo, nữ quay phim truyện nhựa duy nhất của Điện ảnh Việt Nam cho đến nay, có bàn tay đẹp, khéo gia chánh. Bà nấu nhiều món ngon, làm được gần trăm loại bánh, lại viết tiểu thuyết. Bố anh, một nhà biên kịch, lại có những tập thơ. Chắc nhờ thế, anh hưởng gen “sành ăn” và gắn bó với thơ ca tới mức là “nạn nhân của văn học”?


 


- (Cười) Chắc anh trêu tôi hay nể mà vẽ bìa, minh họa giúp bạn bè. Thích tôi mới làm, còn lại do tình nghĩa. Hàng tuần, làm minh họa cho Tuổi trẻ Cuối tuần.


 


- Kinh tế toàn cầu khủng hoảng, tranh khó bán, mà anh vẫn uống rượu Tây mỗi ngày, lại hào phóng biến nhà mình thành câu lạc bộ?


 


- Tôi sống cùng mẹ, mẹ tôi lại văn minh, tôn trọng thú vui, khoảng riêng của tôi. Nhà ở trung tâm, chủ nhà không hẹp hòi, hội nhiều yếu tố thuận lợi khiến mọi người hay lui tới.


 


- Bạn hay chỉ quen nhau, từ nước ngoài về, trong Nam ra đều ghé qua, đến mức anh phải lát gạch cả mảnh vườn để thêm chỗ tiếp bạn, may còn cây chuối?


 


- Lúc đầu, vườn trồng cỏ, dù làm giếng trời, vẫn thiếu nắng - nhà cao 5 tầng nên cỏ không mọc được. Nhìn xem, sau cơn mưa lá chuối xanh không? Đẹp quá! Vạn niên thanh leo tường, vườn lát gạch vẫn giữ khoảng trồng chuối, trồng 2 cây luôn, vì mê Basho (1644-1697) nhà thơ Haiku Nhật, có hiệu là ông Ba tiêu (Chuối).


- Anh bị không ít kẻ ghen ghét, đố kỵ đấy. Họ đồn rằng anh đang sống bằng tiền viết báo, rằng anh cố gồng mình chơi sang để giữ vai trò thủ lĩnh, “trung tâm showbiz’’ của giới hội họa?


 


- Tiền cạn dần là đúng, tôi đang rút tài khoản để tiêu. Tôi không khoác lác sĩ diện nói mình có tài sản triệu đô, tranh đắt vài chục nghìn USD. Tranh bán chậm là tình hình chung. Tôi không kêu ca, vẫn sống phong lưu hội tụ bạn bè, chỉ giảm nhu cầu chứ không bao giờ dùng đồ rẻ tiền. Phải biết cân bằng năng lực kinh tế và nhu cầu. Giờ tôi viết báo ít, không làm đại diện cho báo nào nữa. Về chuyện đố kỵ, lẽ thường tôi không bao giờ bận tâm đôi co với kẻ dèm pha. Người tài luôn ít hơn lũ bất tài. Nói theo cách dân gian, dao thớt tanh, ruồi mới đến. Chứ rửa sạch, lại lau cồn dao thớt thì sao có kiến, ruồi. Chân tài mới biết công nhận tài người khác.


 


- Vâng, chân tài mà liên tài được, hiếm đấy. Anh có phẩm chất ấy, nên anh sẽ còn tiếp tục làm sự kiện cho bạn bè?


 


- Sau 1 năm tạm ngừng, gallery của tôi mở cửa trở lại tháng 3-2013, vẫn tiếp tục không cho thuê, hoạt động phi lợi nhuận. Mùa thu này, tôi sẽ làm triển lãm gốm cho biên đạo múa Nguyễn Việt. Anh sinh trưởng ở Quảng Ninh trong gia đình làm nghề gốm. Trước kia bố tôi (Lê Nguyên - PV) nhận nhiệm vụ của Tổng cục Chính trị đi tuyển nhân tài về, đã tìm ra Nguyễn Việt, anh được đưa sang Triều Tiên đào tạo...


 


- Là một trong số các họa sĩ có khả năng viết hay, sâu, anh có dự tính ra sách cá nhân?


 


- Cuối năm nay sẽ là cuốn sách gồm 20 bài nghiên cứu, phê bình tôi viết về văn hóa nghệ thuật. Con người tôi là con người nghệ thuật. Mỗi ngày, nếu không làm gì dính líu nghệ thuật, tôi thấy “lạc mình”, thấy ngày ấy bị trống, con người không hoàn chỉnh: vẽ hoặc đọc sách, nghe nhạc, thiết kế, tổ chức chương trình.


 


- Những bữa cơm anh mời bạn thức ăn bày rất đẹp trên mâm đồng đặt giữa bàn kính, ăn như sự thưởng thức. Anh ưa ăn đồ gì? Hiện giờ, nhiều món ăn tinh túy của Hà Nội đã biến thái, phai nhạt, anh nghĩ sao?


- Tôi thích ăn cơm Việt Nam, mùa nào thứ ấy. Món Hà thành kiểu cách hay quê mùa “chém to kho mặn”, chỉ khác nhau ở sự tinh tế trong cách nấu và bày biện. Người biết ăn ngon, giỏi nấu ăn ngày càng vơi đi, trong khi người thích ăn uống ồn ào thì vô kể. Chỉ còn cái làm bản lề, giữ thang bậc giá trị, là văn hóa và chiều sâu của nó trong mỗi người, mỗi nếp nhà, mới mong giữ được Hà Nội kinh kỳ  thanh lịch mọi mặt.


 


- Thích nghe nhạc, anh có thể tiết lộ số đĩa anh đang sở hữu?


 


- 560 đĩa CD và 100 đĩa than. Tôi biết rõ vì toàn mua ở nước ngoài, phải quản lý, giữ gìn và sẽ không cho ai mượn. Tôi đã mất sách, đĩa nhiều, không thể mất thêm.


 


Gia Huy thực hiện


http://www.anninhthudo.vn, 07-04-2013


 


Họa sỹ Lê Thiết Cương, gã nhà giàu cao ngạo


 


Lê Thiết Cương là cái tên không xa lạ trong giới hội họa, là một trong số ít những người không chỉ sống được, mà còn giàu có với nghề ở Việt Nam. Thế nhưng với rất nhiều người, nhiều giới khác, Lê Thiết Cương không chỉ là một họa sĩ thành công, mà con người này còn 'nổi tiếng' ở rất nhiều mặt, đôi khi chẳng giống ai.


 


Những người hay tiếp xúc với Lê Thiết Cương đều có chung nhận xét: đó là một gã đàn ông có bề ngoài lạnh lùng khó gần, thậm chí hơi cao ngạo. Ngôn từ của gã cũng cao ngạo và cộc cằn không kém, nghe vừa có vẻ thách thức, vừa ngạo nghễ, có chút văng mạng; nhưng nghe xong ngẫm lại thấy gã... đúng, dù tức!


 


Nói gì thì nói, dù tài hoa nổi tiếng, nhưng với những sự 'xấu tính' kể trên Lê Thiết Cương không thể nào là người đàn ông trong mộng của đa số chị em phụ nữ được, đã lạnh lùng cộc tính, lại thêm ngạo nghễ ghê gớm thì 'nường' nào chẳng ngại, phàm đã là phái yếu thường thích sự dịu dàng, đôi khi chỉ là một lời nói hay một cử chỉ nhỏ.. Nhưng với Lê Thiết Cương, những thứ ấy là của hiếm, cho dù (có thể) bên trong vẻ ngoài lạnh lùng ấy chưa đựng một tâm hồn nồng nàn chan chứa đi nữa; thì người phụ nữ nào đủ kiên nhẫn đi tìm phần trong đó cũng phải là người rất đặc biệt.


 


'Tôi tự bắt mình cõng cái tù và hàng tổng lên vai, không thể chỉ sáng mở mắt ra tối nhắm mắt ngủ rồi làm ngơ trước tất cả' Ảnh autovina


 


Chính Lê Thiết Cương cũng tự nhận: 'phụ nữ ít thích tôi vì tôi không galang'. Nhưng lấy làm an ủi cô nào 'làm chủ' được chàng rồi lại khá yên tâm chăng (!)


 


Thôi thì tạm gạt sang một bên những gì người ta thường nói về gã đàn ông này: nào thì một bức tranh của gã tính bằng cả trăm con trâu; nào thì gã sở hữu cả cái nhà to tổ chảng giữa một phố chính Hà Nội, nào thì đồ trên người gã chẳng món gì không là hàng hiệu; nào thì... đủ thứ.


 


Những kẻ 'xấu bụng' ghen ăn tức ở nghe vậy thì xì... một tiếng: "Ôi giời! tưởng gì chứ Lê Thiết Cương chẳng qua là thằng... thất học", vì rằng ngày xưa đang học đại học thì gã bị đuổi ngang.


 


Thì vài dòng nhận xét trên cũng thấy tính cách này chắc chắn là một thành phần cá biệt rồi. Thế nhưng gã vẫn đàng hoàng học hết PTTH, thi vào trường Đại học Sân khấu - Điện ảnh Hà Nội, khoa hội họa. Thế rồi sự nghiệp học hành của gã đột nhiên tạm dừng vì những lý do chỉ có gã mới biết, và không chịu tiết lộ. Nghe đâu trong một cuộc phỏng vấn, gã đường hoàng tuyên bố: bị đuổi học cũng là một may mắn của tôi, vì nó thức tỉnh một phong cách sáng tạo mới lạ, bứt phá để trở thành Lê Thiết Cương hôm nay (!)


 


Ngang tàng đến thế thì thầy nào dạy nổi. Lần giở lại lịch sử xa hơn, hóa ra gã này xuất thân từ con nhà tư sản Hà Nội gốc. Ở mức nào đó, gã là một thiếu gia lừng lẫy. Thảo nào, khẩu khí của gã ghê gớm thế. (Nghe đồn) gia đình gã từng lừng lẫy một thời với biệt thự nhà xưởng, xe cộ; sau năm 1954, tất cả nhà xưởng của gia đình Lê Thiết Cương đều bị công tư hợp doanh, trở thành 'giai cấp vô sản' như mọi gia đình khác.


 


Thế nhưng giờ đây gã lại đường hoàng cưỡi BMW, ngồi vẽ trong ngôi nhà cả trăm mét vuông mặt phố, ngửa mặt nói chuyện thế sự... Thế mới biết, thế thời phải thế, nhưng chưa chắc đã thế.


 


Dường như chưa yên tâm với vẻ phớt đời ngạo nghễ bề ngoài của mình, thi thoảng gã lại lên báo phán vài câu về cung cách quản lý nhà nước, thi thoảng gã lại phản biện về sự nghiệp về công tác bảo tồn di sản, thậm chí có lần gã lên 'cãi nhau' tay bo cùng Cục trưởng Cục bảo tồn di sản trên báo; và gần đây nhất gã lại tạo lên một vụ ầm ĩ làm xôn xao cả giới Phật tử nhân vụ rước Xá lợi.


 


Có người bảo gã thích 'làm hàng' để nổi tiếng, người lại cho rằng gã có trách nhiệm với cộng đồng, có người lại buông thõng: thằng điên. Mặc kệ, ai nói cứ nói, người làm cứ làm, và gã vẫn đang chuẩn bị sẵn nhiều vụ ầm ĩ khác.


 


Ông Trời đã cho mình một nghề...


 


Gã giải thích về 'sứ mạng' của mình như thế. 'Tôi tự bắt mình cõng cái tù và hàng tổng lên vai, không thể chỉ sáng mở mắt ra tối nhắm mắt ngủ rồi làm ngơ trước tất cả'


 


Sinh sự thì sự sinh, có lẽ không nói ra nhưng không ít nhà quản lý đau đầu, nhiều người khó chịu và chắc chắn không ít người ghét gã. Nhưng có vẻ như gã đàn ông này không ngán mấy chuyện đó, mà dường như tần suất 'gây sự' của gã có vẻ ngày càng dày lên.


 


Trong buổi người viết bài này gặp gỡ gã, dù đã được trình bày sẽ viết bài chân dung, rằng anh là người thế này thế nọ, viết vẽ như này như kia, yêu đương hôn nhân thế kia thế khác... nhưng cuối cùng phần lớn thời gian để nghe gã vung tay chém gió và một "mớ" ngôn ngữ vừa ngang tàng đanh đá vừa bức xúc cáu kỉnh tuôn ra về cái mà gã gọi là: "thương mại hóa" chốn linh thiêng, hay là "hạ cấp hóa" di sản văn hóa dưới áo khoác trùng tu, nâng cấp, cải tiến hay gì gì đó.


 


"Động đến di sản đầu tiên phải đòi hỏi có tri thức, sau đấy là có tâm rồi mới có tiền. Tôi đi hầu hết các ngôi chùa Việt Nam hiện nay, hầu như không thể nào tìm được một ngôi nào chưa bị đụng chạm sửa chữa".


 


"Chùa nào hiện nay cũng dựng tượng Phật bà Quan âm đứng trên tòa sen ngoài trời, đấy không phải là văn minh của chùa Miền Bắc, như thế là phá hoại toàn bộ không gian kiến trúc. Nếu có thì chỉ vài chùa trong Miền Nam có kiến trúc đó, không phải văn hóa kiến trúc Miền Bắc".


 


Hoặc "Chùa nào cũng có hàng loạt hòm công đức, rải từ cổng vào trong nhà chùa, trong khi đã có quy định mỗi chùa không quá 5 hòm. Như thế không phải là thương mại hóa thì là gì?"


 


Toàn những vấn đề nóng hổi và đầy bức xúc. Có vẻ như máu dân tộc, hoặc bản tính khe khắt kiểu 'sĩ phu Bắc Hà' lúc nào cũng tràn đầy trong phổi gã đàn ông này, lúc nào cũng chỉ chực dịp để trào ra.


 


Lang thang không biết mệt mỏi qua các chùa chiền miếu mạo, ngâm nga mân mó nghiên cứu ngẫm ngợi. Gã thuộc làu làu kiểu tượng này phải tô bằng sơn ta, thếp vàng, làm bóng ra sao; hoặc ngồi kể vanh vách những địa phương nào, nghệ nhân nào nắm giữ những bí quyết nghề nghiệp tinh xảo đã lưu truyền cả vài trăm năm; hoặc kể vanh vách quy trình sơn son thếp vàng tượng quý thế nào...


 


Nói một thôi một hồi, gã lại tự 'giải trình': "Những kiến thức đó "thằng" họa sĩ nào chả biết, nhưng biết rồi để đấy, cho qua hoặc nhìn thấy người ta hủy hoại hoặc quay lưng với báu vật dân tộc, rồi chạy theo những thứ nhố nhăng khác mà vẫn làm thinh thì biết để làm gì?"


 


 


Cứ nghe ngóng ngôi chùa nào, miếu điện nào, di sản nào đang được lên kế hoạch, nào  chùa Trăm Gian, chùa Mía, nào đền Và, gã lại đến mục kích bằng được, rồi lại ôm một đống bức xúc mang về. Nào thì "cổng chùa xây lại thế thì khác gì cổng làng" rồi thì "điện mà sơn xanh sơn đỏ như lầu công chúa" hoặc "chùa thời Lý mà tu sửa thế thành thời gì?" vv và vv...


 


Kèm theo đó lại sẽ có những phản biện, những phát ngôn, những bức xúc ăm ắp. Cứ như thể ai đó khoán cho gã nhiệm vụ tuần tra canh gác và... đá thúng đụng nia vì di sản vậy.


 


Ai đó khuyên can hay thắc mắc, 'vui' thì gã vặc lại, tranh luận gay gắt chán chê với chùm lý luận lao vù vù như tên bắn. Hoặc khi 'không có hứng' thì gã phớt lờ tỉnh queo. Gã nói gã không muốn sống như mấy "thằng" dù có kiến thức, biết mười mươi người ta đang làm sai cũng cứ bàng quan ngồi yên, dĩ hòa vi qúy hay hèn cũng là cách nói.


 


Gã triết lý: Vấn đề không phải tôi vẽ thế nào, anh viết ra sao, mà tôi và anh sống thế nào mới là quan trọng, vì cuộc sống mới bao hàm hết những tầng bậc cao nhất của tri thức, nhân cách hay văn hóa... Nghệ thuật hội họa chỉ là phương tiện.


 


"Tôi có nói trong một bài báo: 'nghệ thuật cuối cùng chính là cuộc sống'. Sống mới khó chứ làm nghệ thuật dễ lắm. Đến một tầng bậc nào đó, người ta sẽ hiểu sống khó hơn vẽ, cũng không ai chỉ vẽ mà không sống".


 


"Tôi ví dụ thế này: nếu có ai đó được thả trên một hoang đảo với đủ toan và màu, nhưng chưa chắc người ta đã vẽ được vì không có đời sống. Vẽ đầu phải chỉ bằng tay, càng không phải bằng sự ngu dốt. Năng khiếu chỉ là bước đầu tiên, cũng như bằng đại học chỉ có giá trị xin việc, còn muốn tiến xa phải có tri thức thực sự. Làm gì có thằng nào vẽ bằng sự ngu dốt?".


 


Nghe khẩu khí ấy thì chẳng thể lẫn đi đâu ngoài 'bản quyền' Lê Thiết Cương. Những tuyên ngôn nghe giật mình thon thót. Nghe đâu, gã lại đang chuẩn bị lên đường tới một ngôi chùa to nhất Việt Nam vừa mới xây...


 


vnexpress

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Về tranh chấp bản quyền "Tôi đưa em sang sông" của Y Vũ - Nhiều tác giả 19.11.2017
Về tuyên bố của ca sĩ Thanh Lam - Đỗ Duy Ngọc 23.10.2017
Cố nhạc sĩ Thanh Sơn: Dấu son bolero trong nền âm nhạc Việt - Tư liệu sưu tầm 19.10.2017
Ông Thủy Nguyên: Hãng phim là cái chợ trời trước khi tôi đến, nghệ sĩ tới chỉ xả rác - Tư liệu 10.10.2017
Gởi thím Tùng Dương - Đỗ Duy Ngọc 22.08.2017
Vũ Tân Dân không bao giờ giới hạn bản thân - Natalia Kraevskaia 14.07.2017
10 phim hay nhất nửa đầu 2017: hành động, kinh dị và 18+ - Tư liệu 07.07.2017
Rembrandt - họa sĩ vĩ đại nhất thời kỳ hoàng kim - Tư liệu sưu tầm 30.06.2017
Wonder Woman': Phim về siêu anh hùng hay nhất của vũ trụ điện ảnh DC - Tư liệu 02.06.2017
Wonder Woman: trái tim phụ nữ của một siêu anh hùng - Tư liệu 02.06.2017
xem thêm »