tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 20554135
Tiểu thuyết
03.12.2013
Triệu Xuân
Cõi mê

Hoàng ra đi trong niềm cảm phục của Ngọc. Đêm khuya, thèm nụ hôn, Hoàng chạy bộ hàng mấy chục cây số về thăm Ngọc. Mồ hôi nhễ nhại, bụng đói cồn cào, miệng khát khô, mà khi gặp nhau, họ lao vào hôn nhau đến lả cả người đi vì nhớ nhung, mê đắm. Trong cõi mê của tình yêu, Ngọc nghe lời Hoàng, trốn nhà theo Việt Minh. Một thiếu nữ xinh như mộng, tiểu thư khuê các, thoắt một cái biến thành cán bộ Hội phụ nữ kháng chiến. Phần lớn chị em đi theo Việt Minh là mù chữ. Ngọc dạy chị em học văn hóa, học hát và nữ công gia chánh. Ban ngày là du kích, bộ đội, ban đêm là học trò. Cơm không đủ ăn, chạy càn tứ phương, thân hình kiều diễm của Ngọc teo tóp đi, có lúc một tay Hoàng xách nhẹ bỗng. Vậy mà Ngọc vượt qua được hết. Khổ sở vật chất đã được tình yêu bù đắp. Nhiều lần Hoàng thoát chết cũng nhờ tình yêu của Ngọc. Một năm trôi qua, họ báo cáo với tổ chức để làm lễ cưới. Lúc đó Hoàng là Phó Bí thư Tỉnh ủy, phụ trách quân sự. Bí thư Tỉnh ủy là ông Quốc Mật, đứng ra làm chủ hôn, đến nhà gái thuyết phục mẹ Ngọc cho con gái lấy Hoàng. Đám cưới tập thể - sản phẩm độc đáo của thời ấy - có bảy cặp vợ chồng bộ đội; cặp Hoàng - Ngọc là đẹp đôi nhất. Hàng trăm bộ đội và cán bộ dân chính trong tỉnh dự lễ cưới. Rạp cưới thật rộng, có cờ đỏ sao vàng, bàn thờ Tổ quốc, ảnh Hồ Chủ tịch, ảnh Mác, Ăngghen, Lênin, Mao Trạch Đông treo nơi trang trọng nhất, khẩu hiệu giăng kín rạp, kín cả sân đình, nền đỏ, chữ vàng, nhìn vào lóa cả mắt:


Trường kỳ kháng chiến nhất định thắng lợi!


Tổ quốc hòa bình, gia đình hạnh phúc.


Tổ quốc trên hết.


Vui duyên mới không quên nhiệm vụ.


Vui duyên mới, mài sắc ý chí căm thù đế quốc phong kiến.


Thuận vợ thuận chồng bể Đông tát cạn. Thuận bè thuận bạn tát cạn bể Đông...


Quốc Mật đang tuyên bố lý do thì Pháp nã moọc chê vào làng. Không ai chết, có ba trẻ em bị thương. Đám cưới phải giải tán, hơn một giờ sau mới nhóm lại. Tếu nhất là màn đọc thơ, hát hò tặng cô dâu chú rể, và nhàm nhất là màn chú rể cô dâu phát biểu. Vậy nhưng ai cũng cười đến mỏi cả hàm! Bảy cặp dâu rể phát biểu giống nhau y chang, bởi họ đã được ông Phó Bí thư phụ trách tổ chức gà sẵn và bắt học thuộc. Ý thức chấp hành tổ chức kỷ luật là tối quan trọng! Tuy thế, cách nói lại khác nhau. Người thì nói như vẹt, người ấp a ấp úng như học sinh không thuộc bài, người thì hứng chí lên đọc thơ ứng tác của mình. Chú rể tên Hả cất giọng như lệnh vỡ:


Tây càn thì mặc Tây càn


Yêu nhau ta cứ pằng pằng trắng đêm


Pằng cho tới mặt trời lên,


Để anh cầm súng đạp trên đầu thù!


Cả rạp cười đến bốn năm phút, cười đau cả ruột. Trong bảy cặp tân hôn, chỉ có Hoàng - Ngọc là được học hành, có hai cặp mù chữ chưa biết ký tên, còn lại mới biết đọc, biết viết. Thế nhưng họ đều giống nhau ở niềm xúc động bởi tình yêu được tác hợp trong khói lửa chiến tranh. Ngày mai liệu có còn sống để yêu nhau? Biết đâu trước khi hy sinh trong trận chống càn, họ không được thấy nhau lần cuối? Em ơi giây phút cuối/ Không được nghe em nói/ Không được nhìn nhau một lần1. Những người dự lễ cưới đều có tâm trạng như vậy. Vì thế mà toát lên từ đêm cưới tập thể này cái sâu nặng thiêng liêng của tình người, cái bất tử của khát vọng con người là trai gái được yêu nhau, được dâng hiến, được hòa tan vào nhau, được sống chết bên nhau trong mê lộ tình yêu. Một giờ sáng, Quốc Mật tuyên bố bế mạc. Điều không ai nghĩ tới là đêm tân hôn, động phòng hoa chúc sẽ diễn ra ở đâu? Trong nhà dân thì đừng hòng! Người nông dân kiêng cữ đủ điều. Người ta thà chịu chết chứ không chỉ hầm bí mật, nơi cán bộ bộ đội đang núp; nhưng nếu anh chị ngủ với nhau trong nhà người ta thì đừng hòng! Họ sẵn lòng nhường giường chiếu cho Việt Minh, nhưng với điều kiện trai gái phải ngủ riêng. Thế là, bảy cặp tân hôn, có cặp dắt nhau ra bờ ruộng, gốc đa, bờ đê; có cặp thức chong chong suốt đêm trong nỗi ức chế thèm khát không chịu nổi vì ông chủ nhà mắc võng nằm canh giữa hai chiếc chiếu của cô dâu chú rể! Vợ chồng Ngọc gặp may. Chủ nhà của họ là gia đình theo đạo Thiên Chúa, không kiêng cữ chuyện này. Hoàng Ngọc được dành cho một buồng riêng vốn là cái chái nhà, gần bể nước mưa. Suốt phần còn lại của đêm, trong ánh sáng ngọn đèn dầu hỏa, gọi là đèn Hoa Kỳ, Hoàng mê say chiêm ngưỡng vẻ tuyệt mỹ của thân thể Ngọc. Ngọc vô cùng thẹn thùng. Chồng đưa tay đến đâu cô rùng mình, co rúm người lại. Ba tháng sau khi cưới, Ngọc mới quen với sự chăn gối vợ chồng, mới dám nhìn thẳng vào thân thể chồng. Cảm giác chồng là một người cứng như thép, cái gì cũng rắn chắc, luôn luôn cứng, làm mình tê dại đi vì hoan lạc, luôn luôn khơi dậy ngọn lửa tình mãnh liệt trong Ngọc. Cô khao khát được dâng hiến và làm cho chồng hạnh phúc như cô.


… Đêm tân hôn trong ánh sáng leo lét tăng cảm giác hư ảo của ngọn đèn dầu cách nay bốn mươi hai năm, có gì giống nhau và có gì hơn buổi trưa nay, trong căn phòng loại nhất của khách sạn sang nhất Tokyo? Cha mẹ và đất trời đã phú cho Hoàng tài sản vô giá là sức vóc hơn người! Hoàng lao vào Tiên trong cơn bão tố của tình yêu, ở cấp độ cao nhất mà con người có thể đạt được. Cơn bão tình kéo dài gần tiếng đồng hồ. Họ thiếp đi, khi tỉnh dậy, Hoàng thấy Tiên đang ôm mình ngủ ngon lành. Hoàng say sưa nhìn ngắm Tiên. Trong ánh sáng thích hợp nhất mà các nhà thiết kế, kiến trúc tài danh xứ Phù Tang đã tính toán, trên chiếc giường nệm hình mặt trăng, xung quanh đều gắn gương, âm thanh từ dàn compact disc lan tỏa dặt dìu... Tất cả tạo ra một thiên đường mà hơn bốn chục năm trước đây Hoàng Ngọc không thể nào mơ tới. Tiên ngủ, nét mặt tươi như hoa, đôi môi như mời gọi. Kỳ lạ thay, khi nàng ngủ mà sự dâm đãng vẫn ánh lên. Điều đó có sức mạnh thôi miên tâm trí Hoàng. Hoàng áp mặt vào bộ ngực tuyệt vời, ghì chặt Tiên. Chỉ đến lúc ấy, Hoàng mới thoát khỏi ý nghĩ rằng mình đang nằm mơ. Hoàng rót một ly Hennessy, uống một hơi và hôn như mưa trên thân thể hạt bụi thần. Chợt ông nhớ có lần đi nhậu mừng chiến thắng sau mấy trận tennis, làm vài ly X.O sừng sừng rồi, một nhậu sỹ không rõ tên gì, mọi người kêu hắn bằng biệt danh X.O ngâm mấy câu thơ:


Thức đêm mới biết đêm thì ngắn


Và biết rằng em mới thật dài


Hôn em từ gót lên vầng trán


Hôn mới nửa chừng đã sớm mai!1


Hồi đó, nghe mấy câu thơ, Hoàng nghĩ rằng đúng là khẩu khí của bọn ăn chơi trác táng. Quái lạ, bữa nay sao ông thấy nó hay đến thế, vừa lãng mạn, vừa sinh động, vừa rất là gợi hứng. Thế là Hoàng… làm như lời thơ! Tiên rùng mình, rên lên rần rật, hai tay cào xé lưng Hoàng… Đến khi… không thể chịu nổi nữa, cô đẩy Hoàng ngã ngửa trên giường và leo lên trên… để thể hiện hết cái ham muốn của cô.


Tiên cuồng nhiệt trên bụng người tình bằng những động thái đầy ấn tượng. Cả hai bước vào một cơn bão mới... Mười bốn giờ ba mươi, họ tắm cho nhau trong bồn tắm có hương ngọc lan. Đúng mười lăm giờ, họ xuất hiện trong phòng đàm phán. Hoàng cảm thấy chưa bao giờ hưng phấn, sảng khoái và minh mẫn như lúc này. Ông là người được yêu, được hưởng hạnh phúc như ông từng ao ước. Ngọc Tiên như một công chúa. Mới có hơn hai tiếng đồng hồ cuồng nhiệt hứng hơi trai mà thần sắc Tiên thay đổi như có phép màu. Hai cán bộ trong đoàn và sáu người phía Nhật Bản ngẩn người trước vẻ đẹp và sức quyến rũ kinh hoàng của nàng. Họ không hiểu tại sao thần sắc cô phiên dịch buổi sáng khác với cô phiên dịch giờ này! Nàng đâu cần ăn mặc cầu kỳ: chiếc áo dài Việt Nam. Ôi chao, làm như chiếc áo dài sinh ra chỉ để tôn vẻ đẹp thân hình Tiên. Màu áo trắng, nước da như ngọc, mái tóc đen nhánh chấm vai, làm rộ lên vẻ hấp dẫn của bờ vai mềm mại cùng cái cổ cao trắng ngần. Tiên có bộ ngực rất khiêu khích, lưng ngắn, eo nhỏ, mông mẩy... tất cả trở thành tiêu điểm của hàng chục cặp mắt. Cuộc đàm phán diễn ra trong hai giờ đồng hồ đã mang lại kết quả mỹ mãn cho phía Việt Nam. Đặt bút ký vào những bản hợp đồng mà phía Việt Nam hời to, Hoàng nghĩ: Em biết không, thành quả này có đóng góp không nhỏ của em!


Tiệc chiêu đãi của ông Tamura, Chủ tịch tập đoàn kinh tế lớn vào loại hàng đầu Nhật Bản diễn ra ngay sau lễ ký. Cụng ly với Tiên, Tamura vừa tròn năm mươi tuổi khen:


·            - Cô Ngọc Tiên nói tiếng Nhật tuyệt lắm, cô học ở đâu vậy, Tokyo sao?


·            - Không, em học tại nhà, ba em dạy.


·            - Ồ! Cô Tiên có người cha tuyệt vời. Ba cô hiện làm gì?


·            - Ông nghỉ ở nhà, dịch sách và chơi cá, chim, cây kiểng.


·            - Ồ, tôi vô cùng ngạc nhiên đó! Hy vọng rằng một ngày không xa, khi sang Việt Nam, tôi được đến thăm ba cô. Tiên không phản đối chứ?


·            - Tiên sẵn lòng chìu ông!


·            Tiên trả lời cả bằng ánh mắt như hút hồn người đối thoại.


·            - Rất sung sướng khi nghe lời nói vừa rồi của Tiên. Hôm nay là ngày đẹp nhất trong đời tôi, Tiên ạ!


Họ nhảy với nhau hết bản này sang bản khác. Hoàng đang ngồi thừ người ra thì con gái của chủ nhà, một cô gái mắt một mí, gày nhẳng, cao lêu đêu, mời ông cùng khiêu vũ. Ông ra sàn nhảy. Thoáng một cái gì như là ghen tức khi Hoàng bắt gặp cái nhón chân của Tiên cho ngực nàng cà vào ngực bạn nhảy. Hoàng vội xua ngay sự không vui trong đầu. Của tam bảo mà! Nàng đã thuộc về ta rồi, ghen tuông mà chi!


Tamura ngọt ngào bên tai Tiên:


·            - Cô đẹp lắm, cô làm tôi phát cuồng lên mất!


·            - Thật vậy sao? Chỉ là ông quá khen mà thôi.


·            - Tôi ước gì có..., à... được ông Hoàng cho phép tôi dẫn Tiên đi chơi Tokyo.


·            - Ông thử nói với sếp của em coi! Em nghĩ là được.


·            - Vậy là cô bằng lòng nhé!


Tiên cười thật lẳng với Tamura, thay cho câu trả lời. Bắt được tín hiệu đó, Tamura kéo Tiên sát vào mình hơn, những ngón tay mơn trớn trên lưng Tiên trong điệu nhảy slow. Cả hai cùng cảm nhận được sự âm ấm nong nóng đến lịm người…


Về đến phòng, Tiên chưa kịp thay quần áo thì chuông điện thoại reo. Giọng Hoàng ấm áp và sang sảng ngay cả khi nói những lời ái ân với nàng:


·            - Anh qua phòng em nhé, cưng của anh!


·            - Em... chưa tắm!


·            - Ồ không sao, anh tắm cho em.


·            - Tuân lệnh, thưa sếp!


·            Tiên cười giòn tan trong máy. Vừa buông máy đã thấy Hoàng gõ cửa. Họ lao vào nhau quên cả chuyện tắm rửa. Phải chín mươi phút sau cơn bão tình mới dừng trên giường. Hoàng ngủ ngon, nét mặt mãn nguyện. Tiên thiếp đi chừng nửa giờ rồi tỉnh dậy. Cô vào phòng tắm ngâm nước nóng rồi nhẹ nhàng ra nằm cạnh Hoàng. Cô ngắm kỹ khuôn mặt vuông vức, đôi lông mày lưỡi mác của Hoàng. Đôi mắt Hoàng lúc này khép lại, gương mặt thanh thản, còn lúc nhìn cô, nó toát ra nguồn sinh lực mà cô chưa hề thấy ở người đàn ông nào. Cô không thể nào tin một người ngoại lục tuần lại có sinh lực mãnh liệt đến vậy. Cô phải cám ơn ai? Nhờ ai cô có việc làm, có tình yêu? Chẳng nhờ ai cả! Cô đẹp và có tài, cô không phải mang ơn ai, kể cả Hoàng. Thế nhưng đó chỉ là những ý nghĩ thầm kín trong lòng, cô không lộ cho Hoàng biết. Mục tiêu của cô cao lắm. Chừng nào chưa tới đích, cô luôn luôn là người tình lý tưởng như Hoàng thốt lên ban nãy. Cô thấy mình nhập vai rất đạt, vì chính cô vô cùng say mê Hoàng.


Tiên nghĩ đến những năm tủi cực của mình khi cha cô bị thất sủng. Một người có tài, có tâm như cha cô mà thất sủng. Cha cùng bác Trọng là hai người bạn thân học chung trường. Họ rất giỏi tiếng Nhật, tiếng Hán và tiếng Pháp. Khi Nhật vào, họ trở thành thông ngôn cho quân đội Nhật. Năm 1943, cả hai cùng trở thành cơ sở của Việt Minh rồi được kết nạp vào Đảng Cộng sản và sau đó cùng bị giặc bắt, đày ra Côn Đảo. Tháng Năm năm Bảy mươi lăm, không rõ ai ra lệnh, có người tưới xăng phóng hỏa đốt những tủ hồ sơ tại phòng thẩm vấn của chúa đảo. Sau này, khi khai lý lịch, ông Trọng không khai cái đoạn làm thông ngôn cho Nhật, cho nên được lên chức lớn. Còn cha, chỉ vì bản chất trung thực, cha đã khai tường tận cái thời hai năm làm thông ngôn rồi làm nội ứng cho cách mạng, diệt gọn một tiểu đoàn giặc. Thế nên, qua kỳ Đại hội, ông thất sủng. Năm mươi tuổi, cha đã xin nghỉ hưu.


Năm Chín mươi mốt, Tiên tốt nghiệp khoa Anh văn, xin mãi không được việc làm. Có một anh chàng tốt mã, hứa lo việc cho Tiên. Tiên cả tin, bị hắn lừa, lấy đi sự trinh tiết rồi biến. Hận đời, Tiên không ngã gục mà nhận công tác tại quê nội nghèo khó ở miền Trung, dạy cấp ba, môn văn và Anh văn. Cuối năm ấy Tiên lấy chồng, một người cùng tỉnh, làm nhân viên địa chính của một quận tại Sài Gòn. Tiên bỏ nghề dạy, giã từ cha và quê hương nghèo khổ, theo chồng vô Sài Gòn. Rồi sanh con, một đứa con trai. Lấy chồng như để tìm lối thoát, vợ chồng cãi lộn nhau hoài, nghèo quá sanh vậy! Lúc nào thằng chồng cũng mang chuyện mất trinh ra rủa xả. Rồi Tiên phát hiện chồng có tình nhân. Rồi… đưa nhau ra tòa! Thế rồi Tiên đi dạy kiếm tiền đắp đổi qua ngày, rồi gặp thằng Thăng, cái thằng oắt con mà mạnh như sư tử!


Giờ đây, Tiên đổi đời rồi! Cô quyết tâm tạo vốn, trở thành bà chủ của một doanh nghiệp. Thời buổi này là thời của doanh nghiệp tư nhân. Đây cũng là thời của gái đẹp, có sinh ngữ. Cô phải là tỷ phú, mà phải là tỷ phú đôla!


Không biết từ bao giờ, Tiên coi tất cả lũ đàn ông cùng một giuộc: ham sắc dục và đạo đức giả! Có lẽ là từ khi cô bị tên Sở Khanh giả hiệu Việt kiều gạt cô trong mấy ngày đầu lúc mới ra trường. Chơi xong, giông! Hắn đểu thiệt! Hắn bỏ Tiên nằm ngủ ở phòng trọ tồi tàn bẩn thỉu, trước khi đi hắn moi sạch mấy đồng bạc còm của Tiên trong khi tiền phòng hắn không trả! Chủ phòng trọ tên Đào, một gã tóc quăn, rậm râu, sâu mắt, miệng móm. Gã không còn lòng thương người! Gã không thèm nghe lời van xin của Tiên, chỉ hau háu nhìn vào thân thể Tiên. Gã nhận ra Tiên trẻ và quá đẹp! Đào bắt Tiên phải ngủ với gã suốt một ngày một đêm thì mới coi như trả hết tiền phòng. Bằng không thì gã móm sẽ nộp Tiên lên công an phường!


Khốn nạn! Gã cao lêu đêu, nách và miệng hôi rình như hố phân, ốm ròm mà dai như đỉa. Gã hành hạ Tiên đến phát bệnh suốt một tuần sau đó.


Quả như Khổng Tử viết: Dĩ hĩ hồ! Ngô vị kiến hiếu đức như hiếu sắc giả dã1! Cha Tiên là môn đệ của Khổng Khâu, đến mức bác Trọng phải thốt lên: “Trung ơi, ông là nhà Khổng học xuất sắc của Việt Nam”. Cha chỉ cười. Cha sống theo lý thuyết của Khổng Tử. Phải chăng vì thế mà ông xin về vườn quá sớm trong khi sức lực và trí óc còn rất dồi dào và thông tuệ! Tiên nhận ra cha mình bất đắc chí. Ông không thể sống khuất tất, không thể điều chỉnh mình cho tròn vo, không thể khom lưng uốn gối… Thời chưa nghỉ hưu, trên tường, trước bàn làm việc của ông có chữ Nhẫn, do ông viết bằng Hán tự, khổ lớn rất đẹp. Khi về hưu, trong một bữa cơm gia đình, ông đọc bài thơ Thuật hoài của Đặng Dung. Ông ngâm đi ngâm lại mãi câu:


Thời lai đồ điếu thành công dị


Sự khứ anh hùng ẩm hận đa1


Thế mới biết ông đau như thế nào. Đó là những năm tháng buồn chán nhất của gia đình. Người cha không còn thiết gì khác ngoài chuyện đọc sách, chơi chim chó cá kiểng, bonsai, dạy con tiếng Nhật, tiếng Quan Thoại, văn hóa Trung Hoa và văn hóa Nhật. Hy vọng lớn nhất của ông là cô con gái độc nhất của mình sau này có dịp qua Nhật, trở thành nhà kinh doanh giỏi,… Cô đang nằm đây, giữa thủ đô của xứ Phù Tang và nhớ đến lời cha. Cha ơi, con nguyện sẽ làm được như cha mong ước.


Hoàng trở mình, nằm nghiêng, vòng tay ôm ghì lấy Tiên trong khi vẫn ngủ ngon, thở đều và nhẹ. Tiên áp chặt thân thể vào ông. Cô nhớ ngày đầu về làm việc với Hoàng, Tiên nhận ra ngay lập tức rằng đây không là một người đàn ông bình thường, không thể xếp Hoàng vào chung một rọ với lũ đực rựa ngoài đời. Trong ông chất chứa, dồn nén ngọn lửa nhiệt tình với sự nghiệp, với cuộc sống, với đàn bà. Chỉ nghe ông trao đổi công việc với mấy ông cấp trên, đủ biết về trí tuệ Hoàng hơn hẳn. Về tâm huyết với đời, Tiên nghĩ Hoàng cũng hàng đầu! Ông đã chặn đứng đà suy thoái của ngành kinh tế biển.


Trong năm năm Bảy sáu – Tám mươi, nhà nước đầu tư nửa tỷ đôla Mỹ cho ngành này, nhưng không đạt mục tiêu đề ra, thất bại! Cải tạo xong, tập thể hóa, quốc hữu hóa, hàng vạn ngư dân lâm vào cảnh đói ăn, lòng người ly tán. Sau cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh, kinh tế suy thoái, xã hội khủng hoảng, gần một triệu người bỏ nước ra đi. Hàng vạn thuyền nhân bỏ xác trên biển... Thứ trưởng Hoàng kiêm nhiệm chức Tổng Giám đốc Tổng Công ty Biển đã khai sinh ra cơ chế tự cân đối, tự trang trải. Đây là “trái bom” nổ tung cơ chế tập trung quan liêu bao cấp, mở ra lối thoát cho nền kinh tế, chắp cánh cho người lao động. Ngay lập tức, ông Hoàng được dư luận hoan nghênh, nhưng cũng bị không ít người lên án, phê phán…


Cuộc đấu để cho cơ chế tự cân đối tự trang trải được thể chế hóa diễn ra mấy năm trời. Ai chống, mặc! Hoàng cứ làm, lấy hiệu quả để thuyết phục. Tổng kết năm 1981, Hoàng xuất khẩu được hai chục triệu đôla, phục hồi nghề cá nhân dân, sáu nhà máy đông lạnh hồi sinh, có nguyên liệu, ăn nên làm ra. Năm 1982, sản phẩm của Tổng Công ty Biển Việt Nam được trao giải thưởng Uy tín chất lượng quốc tế. Lần đầu tiên, một sản phẩm của Việt Nam đang bị Mỹ cấm vận được thế giới thừa nhận, được thị trường châu Âu đặt hàng… Năm 1991, mười năm sau khi ra đời, Tổng Công ty của Hoàng đạt kim ngạch xuất khẩu sáu trăm triệu đôla. Năm 1993, con số này là tám trăm triệu. Đó chính là thời điểm Tiên gặp Hoàng.


Tất cả các giác quan của Tiên hoạt động với tần suất cao nhất để minh định xem Hoàng là người thế nào. Cô kết luận: Nếu có một người đàn ông lý tưởng, thì đó là Hoàng. Cao lớn, tai bự như tai Phật, giọng nói sang sảng, ánh mắt lúc nào cũng ngời lên sự thông minh, tinh tế và ham muốn đủ điều... Hình ảnh đó khắc sâu vào tâm trí cô từ lúc nào không hay.


Hoàng vẫn ngủ, đôi môi dày như hé cười. Tiên gắn môi mình vào đó. Và… ngọn lửa tình mãnh liệt bốc lên! Lần đầu tiên trong đời cô, cô chủ động làm tình với Hoàng.


Một tuần lễ đi thăm và làm việc với các công ty trên khắp nước Nhật, Tiên coi là bảy ngày trăng mật của mình. Còn hai tiếng đồng hồ nữa, xe đón họ ra sân bay. Tiên nuối tiếc:


·            - Về Sài Gòn, liệu có những ngày nào được như bảy ngày qua hả anh?


·            - Mãi mãi, em ạ!


·            - Mỗi đêm?


·            - Ừ, hằng đêm.


·            - Nhưng... ở đâu?


·            - Tất nhiên là ở nơi nào sạch sẽ và tiện nghi nhất...


·            - Còn vợ anh, các con anh, còn dư luận?


·            - Vớ vẩn! Với anh bây giờ, em là quan trọng nhất!


Hai chục phút nữa họ ra phi trường. Tiên đang kéo cái dây khóa của chiếc váy ngắn thì Hoàng nhào tới, ẵm thốc Tiên đặt ngửa trên mặt bàn… Đúng như lời các cụ: cơm chín tái, cải ngồng non, gái một con, bồ câu ra ràng! Họ chỉ rời nhau khi có tiếng chuông điện thoại báo rằng xe đang chờ.


- ovo -


Mặc cảm ngoại tình, có lỗi với vợ chỉ xuất hiện trong Hoàng khi bà Ngọc nói:


·            - Anh ơi, ngày mai là kỷ niệm bốn mươi ba năm ngày cưới chúng mình đó!


·            - Em đã chuẩn bị gì chưa?


·            - Em tính mời một số bạn bè đến nhà, anh thấy có nên không?


·            - Em bao giờ cũng đúng trong những việc như thế!


Hoàng khen vợ, nhưng bà Ngọc lại thở dài. Bốn mươi ba năm qua chồng bà xứng đáng với niềm tin, niềm kỳ vọng và tự hào của bà. Thế nhưng, gần đây, có một cơn gió nào đó quét vào căn nhà này, vào tâm hồn chồng bà. Bà yêu chồng hết mực, lại là người tinh nhạy, cảm nhận của bà không thể nào sai. Hôm ra sân bay đón chồng từ Nhật về, bà ôm bó hồng Đà Lạt tươi thắm, loại hoa mà hai vợ chồng bà yêu thích nhất từ khi còn nhỏ. Vậy mà khi cửa máy bay mở ra, đi sau Hoàng là một người đàn bà quá đẹp, cô ta đẹp đến nỗi khiến bà phải lo ngại. Hoàng giới thiệu đó là Tiên, thư ký kiêm phiên dịch. Bà mất ngủ cả tuần liền. Linh tính báo cho bà biết rằng Hoàng sẽ là con thiêu thân lao vào Tiên. Bà nén lòng, im lặng, cố không lộ ra một chút nào nghi ngờ chồng. Đêm đầu tiên từ Nhật về, bà thấy chồng cứ trằn trọc hoài.


·            - Anh mệt lắm sao? Em hầm gà ác xong rồi đây, dậy ăn cho nóng, anh!


·            - Anh mệt quá, em ạ!


Đó là lần đầu tiên Hoàng dối vợ. Một người chồng chung thủy suốt bốn mươi ba năm, nay dối vợ một câu mà giọng như thật, mặt tỉnh bơ. Hoàng thấy mình có tội.


Ngồi nhìn Hoàng ăn, rót rượu thuốc cho Hoàng, bà Ngọc lại nghĩ đến cô thư ký Ngọc Tiên. Cô ta có tên đẹp như người, chữ lót trùng với tên bà. Cô Tiên có thể hơn cháu Minh Thảo nhà mình bốn năm tuổi! Người đẹp như vậy, vẻ đẹp quá sắc sảo như vậy thì đàn ông phải chết mê chết mệt là thường! Còn chồng mình? Cả đời ông chỉ biết có mình là người yêu đầu tiên và cuối cùng. Năm nay sáu mươi sáu tuổi mà cơ thể còn săn chắc thế kia, liệu ông có cầm lòng được không? Cái trò thủ trưởng kè kè thư ký trẻ có khác chi lửa gần rơm, mỡ để miệng mèo! Hồi mới cưới nhau, mỗi đêm ông yêu bà cả chục lần! Thật tuyệt, thật là kỷ lục! Vài năm nay, chuyện đó hầu như quên rồi. Ngày ông đi Bỉ về, bà đang bệnh, ông yêu bà, bà lỡ kêu lên vì đau, khiến ông vô cùng thất vọng. Từ đó đến nay, ông không hề than vãn, không hề để lộ sự thất vọng trong chuyện chăn gối; nhưng bà hiểu, ông như một hỏa diệm sơn, đầy ham muốn… Tình yêu mà không có tình dục thì… mau lạt lẽo, chẳng khác nào cá không có muối! Vợ chồng mà không thỏa mãn nhau chuyện chăn gối có khác chi địa ngục. Biết vậy nên bà chỉ còn biết chăm sóc chiều chuộng ông gấp bội so với trước kia.


Nghỉ ở nhà được một đêm, sáng hôm sau Hoàng đi làm đến mười hai giờ đêm mới về. Trước đó, ông điện thoại nói là mắc tiếp khách nước ngoài!


Đây là lần thứ hai ông dối vợ. Bắt đầu từ đây, ông dối vợ như cơm bữa. Vừa thay quần áo để vào tắm rửa, ông bảo bà chuẩn bị cho ông sáng mai đi Minh Hải sớm. Ông dẫn đoàn doanh nhân Australia đi thị sát địa điểm nuôi tôm, bốn ngày mới về. Bà lẳng lặng chuẩn bị quần áo, đồ dùng cho ông. Việc này bà quen thuộc đến nỗi không phải hỏi ông một điều gì. Áo quần được ủi phẳng phiu, thơm phức trước khi gấp, cho vào vali. Ông có thói quen dậy sớm, chạy và tập thể dục cho nên bao giờ đi xa, bà cũng gấp cho ông bộ đồ thể thao mua từ Paris về. Đêm đó, ông ngủ ngon lành. Đó là hệ quả của những cơn bão tình diễn ra trong khách sạn sang nhất - đúng như lời ông nói với Tiên ở Tokyo. Chỉ đến mười một giờ rưỡi đêm, hai người mới rời nhau. Mai họ lại rong ruổi trên đường đi miền Tây rồi!


Như phép nhiệm màu, khi có Tiên ở bên, Hoàng thấy mọi việc vô cùng thuận lợi. Sau khi thị sát địa điểm nuôi tôm, phía Australia đã đồng ý liên doanh trong một dự án đầu tư một trăm năm chục triệu đôla Australia, thời gian năm chục năm. Hai bên ký tắt thỏa thuận tại Cần Thơ. Ngọc Tiên được giao nhiệm vụ thư ký Hội đồng soạn thảo Luận chứng kinh tế kỹ thuật, kiêm luôn việc quan hệ với SCCI1, tức Ủy ban Nhà nước về Hợp tác và Đầu tư, để xin giấy phép. Hoàng nói:


·            - Em ráng trở thành một nhà doanh nghiệp. Ngay từ bây giờ, anh sẽ tạo điều kiện cho em tiếp cận với những cao thủ trên thương trường…


Tiên tiếp lời:


·            - Và cả chính trường nữa chứ!


Nói rồi, cô nhào tới vít cổ Hoàng, hôn như mưa trên mặt Hoàng…


Ở Sài Gòn, bà Ngọc lo mua sắm thức ăn và nghĩ cách bày biện thế nào cho Hoàng hài lòng trong ngày kỷ niệm bốn mươi ba năm lễ cưới. Tâm trí bà xốn xang khi nhớ lại lễ cưới tập thể, khi ông Quốc Mật vừa tuyên bố lý do thì ca nông của Pháp nã cấp tập vào làng. Mọi người hối hả tản ra, chui xuống hầm. Riêng Hoàng và Ngọc thì ôm cứng lấy nhau, hôn nhau mê tơi trong một đống rơm to ở gần sân đình. Chỉ còn ít phút nữa là họ thành vợ chồng, thuộc về nhau vĩnh viễn. Họ cũng có thể chết trong cuộc bắn phá này! Nhưng họ không nghĩ gì về cái chết, thậm chí tiếng nổ của ca nông cũng chỉ u u mờ mờ bên tai, không khác tiếng trống chèo là mấy! Hoàng luồn tay vào ve vuốt ngực bà. Lần đầu tiên ông dám làm như thế với bà! Bà nhớ lại chuyện hơn bốn chục năm trước mà nó mới rượi trong óc bà như chuyện mới xảy ra gần đây thôi. Bà vừa sung sướng, vừa sợ, run bắn người:


·            - Đừng! Anh! Người ta thấy thì chết!


·            - Không sao đâu! Mặc kệ họ! Em là vợ của anh mà! Chúng ta sống chết cùng nhau, vì nhau nghe em!


Ông nói rồi gục đầu vào ngực bà, hôn đến hụt hơi. Lúc đó, bà mặc áo dài nữ sinh màu trắng. Ông hôn lên chiếc áo đó. Luồng điện từ môi ông làm bà mềm nhũn người, bà muốn ngăn ông nhưng không nói nên lời. Thế rồi ông hôn như mưa lên khắp thân thể bà. Những lúc hụt hơi, phải nghỉ để lấy hơi, ông thốt lên: Chúng ta sống chết vì nhau nghe em! Câu nói đó của chồng khắc sâu trong tâm trí bà. Cho đến bây giờ, sau bốn mươi ba năm với biết bao gian khổ, buồn vui, lo âu và hạnh phúc, bà vẫn nghe như âm thanh đó đang từ miệng ông hổn hển thốt lên với bà trong đống rơm ở gần sân đình làng. Chúng ta sống chết vì nhau nghe em!


Bà lặng lẽ quay mặt và thở dài khi nghe chồng nói: Em bao giờ cũng đúng trong những việc như thế! Hàm ý rằng em muốn làm sao thì làm. Ông đã dành cho bà toàn quyền quyết định mọi việc trong nhà. Làm ra tiền, ông đưa cả cho vợ. Không bao giờ ông để tâm đến chuyện tiêu pha trong gia đình. Mua sắm thứ gì, bà có khoe, ông mới ngó đến, khen một câu rồi thôi. Ít khi ông chủ động nói nên mua cái này, không nên mua cái kia. Ông tin bà, tin ở năng lực tề gia nội trợ của bà. Ông mê những món ăn bà nấu: canh cua rau đay mồng tơi mướp ăn với cà pháo muối chấm mắm tôm, cá chép kho riềng, xôi vò, ba ba hầm sả và ba ba nấu chuối xanh, tôm he nướng mọi, thịt nai nướng cuốn bánh tráng, riêu cá thì là, canh cá rô nấu bánh đa… Tương cà mắm, thứ nào bà làm ông cũng khen ngon. Nhất là món chả cá Lã Vọng. Cả nhà ông, từ ông tới con trai trưởng Nguyễn Thành Đạt, con trai thứ Nguyễn Ánh Dương, cháu gái nội đầu lòng Nguyễn Minh Thảo… tất tần tật đều mê món này. Suốt cuộc đời, từ lúc trèo qua cửa sổ, tụt thang xuống với Hoàng đến giờ, bà luôn luôn quên mình! Bà tôn thờ chồng như một con người lý tưởng. Bà luôn làm tròn trách nhiệm của người vợ, người mẹ. Và thật lạ kỳ, càng lớn tuổi, bà càng yêu chồng hơn bao giờ hết! Bà yêu chồng còn hơn yêu các con bà. Bà thuộc loại người chỉ biết có một người đàn ông. Bà muốn hy sinh tất cả cho chồng, cho con.


(còn tiếp)


Nguồn: Cõi mê. Tiểu thuyết của Triệu Xuân. NXB Hội Nhà văn. In lần đầu năm 2005; in lần thứ sáu năm 2013.


www.trieuxuan.info








1 Màu tím hoa sim - Thơ Hữu Loan.




1 Thực ra đây là thơ Trần Mạnh Hảo. Bài”Không đề”: Thức đêm mới biết rằng đêm ngắn/ Chỉ có em thôi mới thật dài/ Nhớ em từ gót chân lên trán/ Đến sáng mà chưa kịp nhớ tay! Sau khi bài thơ ra đời, các nhậu sỹ đã lấy ý hai câu trên và cải biên hai câu sau của thi sỹ Trần Mạnh Hảo thành như vậy.




1 Lạ thay! Ta chưa từng thấy (ai) ham đức như ham sắc vậy!




1 Gặp thời, kẻ bần tiện cũng dễ dàng thành đạt. Anh hùng khi lỡ bước thì uống thật nhiều nỗi hận!




1 SCCI: State Committee of Co-operation Investment. Sau năm 1995, SCCI sáp nhập với Ủy ban Kế hoạch Nhà nước thành Bộ Kế hoạch và Đầu tư.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 21.09.2017
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 21.09.2017
Một thời để yêu và sống - Đặng Hạnh Phúc 20.09.2017
Huế ngày ấy - Lê Khánh Căn 31.08.2017
Chuyện kể năm 2000 - Bùi Ngọc Tấn 17.08.2017
Cõi mê - Triệu Xuân 17.08.2017
Hãy để ngày ấy lụi tàn - GERALD Gordon 17.08.2017
Mẫn và tôi - Phan Tứ 29.07.2017
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 20.07.2017
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 20.07.2017
xem thêm »