tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 20549136
Tiểu thuyết
03.12.2013
Triệu Xuân
Cõi mê

CÕI MÊ RẤT THÀNH CÔNG KHI VIẾT VỀ SỰ THA HÓA!



Nguyễn Sĩ Đại


Nhân Dân cuối tuần số 24 ra ngày 12-6-2005


Cõi mê xoay quanh số phận các nhân vật trong hai gia đình: Gia đình ông Hòa và gia đình ông Hoàng, vừa có sự đối chọi, vừa có sự đan xen trong những bi hài kịch của cuộc sống. Chủ đề mà tác giả hướng tới là sự phân rã trong gia đình, trong cơ cấu xã hội và sự tha hóa khó kìm hãm của con người.



 



 


Gia đình ông Hoàng gồm ông và các con trai là những ngưới có năng lực, có tâm huyết với sự nghiệp Đổi mới nhưng nhiều lúc đã chịu thất bại cay đắng bởi cỗ máy bảo thủ và sự tranh giành quyền lực của những kẻ xấu. Gia đình ông Nguyễn Kỳ Hòa (hay là gia đình cụ Nguyễn, bố ông Hòa, tuổi đã tròn trăm) là một gia đình yêu nước có truyền thống, đời đời theo Nguyễn Tri Phương, Trương Định chống thực dân Pháp xâm lược. Ông Hòa là bộ đội tập kết, lên đến chức đại tá. Anh em ông, các con trai ông đều là liệt sỹ, chỉ để lại đứa cháu nội là thằng Thăng. Do sự cưng chiều và dựa cậy thần thế, thằng Thăng, cái hạt giống duy nhất của một gia đình yêu nước, trượng nghĩa, chưa đến tuổi mười lăm đã đua xe cán chết người, đã làm nát đời con gái người ta rồi tiếp đó là du nhập băng đảng xã hội đen, lao vào dòng đời thác loạn. Sự xa ngã, đúng hơn là lối sống mất dạy, rất nguy hiểm cho xã hội của bọn choai choai như thằng Thăng không chỉ vì sự cưng chiều mà còn do xã hội có mảnh đất cho lối sống ấy!


Cái tha hóa của ông Hòa lại ở dạng khác: Vì không xin được việc cho thằng Thăng, vì thấy ông Hoàng không tiếp mình, nên đã lạm dụng cương vị công tác và uy tín, hùa nhau khép tội cho cha con ông Hoàng, những người trung thực và có nhiều tư tưởng Đổi mới, đẩy xã hội tiến lên.


Cụ Nguyễn đã trụ vững qua nhiều giai đoạn lịch sử để giữ lấy trung nghĩa, nhân đức, sự thanh khiết, kể cả dưới chế độ thực dân đế quốc, cuối cùng đã gục ngã. Sự gục ngã của một trụ cột gia đình, sự thối rữa của một hạt giống duy nhất còn sót lại khiến người đọc bàng hoàng! Liệu rồi dòng máu yêu nước, những đạo lý truyền thống sẽ chảy từ đâu? Về đâu?


Chỉ ra những chiều hướng xấu trong xã hội, miêu tả sự tha hóa, băng hoại đến tột cùng và những nguy hại nhãn tiền, nguy hại lâu dài cho cả một dân tộc, với tinh thần trách nhiệm và tính chiến đấu cao, tiểu thuyết Cõi mê của Triệu Xuân đã góp tiếng nói thức tỉnh, cảnh giác đối với một thời đoạn lịch sử, đối với tương lai. Dường như nhiều người, nhiều khi chúng ta đang rơi vào cõi mê, đang bị sự quyến rũ chết người nhấn xuống tận đáy của nhơ nhớp lại cứ ngỡ mình đang thăng hoa, đang vinh quang, đang khôn khéo hoặc tuyệt vời sung sướng.


Văn học Việt Nam đang tìm đường để tự đổi mới mình, hướng tới những tác phẩm làm tròn thiên chức cao cả của mình là góp phần cải biến xã hội. Có những nhà văn viết về lịch sử, viết về một cuộc sống nào đó trong tư duy chủ quan của mình, nhưng tôi coi trọng hơn những nhà văn viết về cái hôm nay. Triệu Xuân là một nhà văn như vậy. Anh hiểu biết sâu sắc, am tường về lịch sử lẫn mọi ngóc ngách của cuộc sống hôm nay, biết đặt vấn đề hôm nay trong một tiến trình để các sự kiện, vấn đề được soi sáng hơn, có ý nghĩa hơn. Cõi mê ngồn ngộn chất liệu đời thực, với những chi tiết chính xác, các sự kiện và nhân vật như vừa gặp đâu đó, như đang sống, đang vây lấy người đọc, đòi hỏi chúng ta phải bộc lộ thái độ chứ không chỉ “thưởng thức”.


Cõi mê thật sự thành công khi nói về sự tha hóa, sự phân rã trong một số cơ tầng xã hội, đưa ra những vấn đề bức xúc về lối sống, tình yêu, nền tảng gia đình, quản lý xã hội, và sử dụng con người…”.


Nguyễn Sĩ Đại


Nhà văn, Tiến sỹ văn học.


Lời Tác Giả


… Thông điệp tôi muốn gửi tới bạn đọc qua Cõi mê là: Thời Đổi mới, con người Việt Nam thật sự đối diện với, sống với Tự do, Dân chủ, những khái niệm xưa nay đã có, nhưng mỗi người hiểu và hưởng theo cấp độ khác nhau! Ngày nay, mỗi người chúng ta phải quý giá, nâng niu, phải đầy lòng tự trọng khi hưởng quyền tự do và dân chủ! Cõi mê là tiểu thuyết viết về sự tha hóa, thông qua việc phê phán con người tha hóa mà tôi ca ngợi con người nhân bản, nhân văn. Tha hóa từ xa xưa là thuộc tính của con người. Có tiến hóa thì tất phải có tha hóa và có tha hóa mới có tiến hóa! Tha hóa cùng với tình yêu là đề tài muôn thuở của văn học. Tôi phanh phui sự tha hóa với tất cả tấm lòng tha thiết với cái đẹp, tôi nâng niu trân trọng những ai vì dân vì nước, vì cuộc sống thanh bình của dân tộc, của nhân loại. Trong Cõi mê, tôi phê phán thẳng thừng và quyết liệt những kẻ quyền cao chức trọng mà tha hóa, những kẻ mang danh trí thức mà tha hóa, những nhà doanh nghiệp mượn gió bẻ măng, nhân thời Đổi mới - pháp luật đang còn nhập nhoạng - để chụp giựt, làm giàu bất chính, bằng mọi giá… Đồng thời tôi ca ngợi hết lời những cán bộ đảng viên, những trí thức, doanh nghiệp, những người dân bình thường, những người dưới đáy xã hội đã sống, làm việc lương thiện, nhân bản… Trong Cõi mê, tôi cũng thẳng thắn cảnh báo rằng trong guồng máy quản lý Nhà nước, trong Đảng, có một bộ phận, một số cán bộ đảng viên tha hóa ghê gớm, nhưng tinh vi, có vỏ bọc chắc chắn, chưa bị lộ.


Như thế, muốn chống tham nhũng, muốn sự nghiệp Đổi mới thành công, muốn  xã hội dân chủ, công bằng, văn minh thì phải kích hoạt ý thức dân tộc, lòng tự tôn dân tộc, phải trọng dụng người hiền tài, phải kiên quyết loại thải, cắt bỏ những kẻ đớn hèn, phi nhân cách như cắt bỏ khối ung thư, phải kích hoạt sức sáng tạo và trách nhiệm công dân. Trên hết, phải dùng hệ thống pháp luật để hạn chế, ngăn chặn sự tha hóa về nhân cách, nhất là trong hàng ngũ cán bộ, đảng viên quản lý đất nước!


Trong Cõi mê, có hai nhân vật ám ảnh tôi suốt đời nếu tôi không thể hiện được trong tác phẩm. Thứ nhất là ông Hoàng. Đó là tiêu biểu cho những con người trải qua hai cuộc kháng chiến, tài năng, sung sức, vô cùng nhiệt tâm với sự nghiệp dân giàu, nước mạnh. Thế nhưng, Hoàng suốt đời không bao giờ được phát huy tối đa thế mạnh tài năng và tâm huyết của mình! Hoàng khổ vì giàu trí tuệ và tình cảm. Hoàng là típ người mà nếu không được làm việc, không được cống hiến cho nhân dân thì thà chết cho rồi! Trong xã hội ta hiện nay có biết bao nhiêu người như Hoàng. Giá gì những người ấy được trọng dụng, được chắp cánh, thì chắc chắn dân sẽ giàu, nước sẽ mạnh! Nhân vật thứ hai mà tôi rất cưng là Ngọc Bắc. Ngọc Bắc là con của một bác sỹ giỏi tại chiến trường, đã hy sinh sau ngày giải phóng khi cứu dân ở vùng A Sầu, A Lưới. Cha dượng của Bắc là một trí thức từ thành Huế lên chiến khu, bị nhiễm chất độc hóa học, sau giải phóng sống khổ sở rồi chết thảm hại. Bắc côi cút phải tìm về Hà Nội sống với ông bà ngoại. Rồi, vì sỹ diện, Bắc lao vào kiếm sống bằng mọi giá, từng bị tù tội vì tội ăn cắp. Thế mà… Do thời thế thay đổi, Bắc ý thức được chí làm trai, đã tự học tiếng Anh, tự học lái xe, học đại học… Nhờ kiếm được chân chạy Taxi tại khách sạn Metropol mà quen biết với một doanh nhân nước ngoài… Cơ duyên đến với anh, Bắc trở thành người môi giới mua và thuê máy bay cho hãng hàng không quốc gia thời Việt Nam còn bị cấm vận… Rồi Bắc trở thành một doanh nhân cỡ bự, giỏi tiếp thu khoa học quản lý, biết hòa nhập với thế giới, làm được những chuyện mà thời bao cấp có mơ cũng chẳng dám! Ngọc Bắc là hiện thân của giới doanh nhân, trí thức trẻ của Việt Nam tận dụng được thời cơ mà phất lên một cách chân chính. Đó là nhờ công cuộc Đổi mới do Đảng lãnh đạo. Khi Ngọc Bắc gặp Minh Thảo, cặp trai tài gái sắc này trở thành điển hình của tuổi trẻ Việt Nam ham sáng tạo, ham học hỏi, sống lành mạnh. Họ là điển hình của lớp doanh nhân mới, cũng là điển hình của tình yêu đôi lứa Việt Nam, thời kinh tế thị trường mà vẫn giữ được vẻ đẹp trong sáng, thủy chung; niềm khát khao tình dục vô cùng mãnh liệt nhưng rất đẹp và vô cùng lành mạnh.


Nhà văn Triệu Xuân


Trong cõi mê này, sống như ý mình, phỉ chí tang bồng, là khó. Nhưng, khó nhất là để lại tiếng thơm cho đời. Điều đó đồng nghĩa với bất tử!


Một: Rồng Xanh


Cuộc đời có quá nhiều sự quyến rũ!


Xưa nay sự quyến rũ có quyền năng vô hạn. Nó có thể làm người ta bừng sáng, thăng hoa đến tót vời, nó cũng có thể đè người ta bẹp dí, nghiền nát, hoặc nhấn xuống tận đáy của sự nhơ nhớp. Nhưng quyền năng vô hạn đó không chỉ có hai mặt, mà mặt thứ ba mới là thực tế: Có những kẻ đang bị sự quyến rũ chết người nhấn xuống tận đáy của nhơ nhớp lại cứ ngỡ mình đang thăng hoa, đang vinh quang, tuyệt vời sung sướng. Thằng Thăng cháu nội ông Nguyễn Kỳ Hòa là kẻ như thế. Nó đang sung sướng lắm! Trời ban cho nó vóc dáng cao lớn, vạm vỡ, điển trai, mắt to đuôi dài rất đa tình. Hồi nó mới mười ba tuổi, đã thèm xe Honda, ông bà nội mua cho liền! Nó cúp cua đi chơi Thủ Đức, Biên Hòa, Vũng Tàu, Đà Lạt, đi bằng xe Honda, và đua với bạn. Cuộc đua nào nó cũng về nhất. Rồi nó mê bơi lội, mê tennis. Nó kiếm được chân nhặt banh trên sân tennis Tri Âm sát sông Sài Gòn. Tại đây, nó nhanh chóng học được môn thể thao này. Nó quan sát những người chơi, nghe họ trò chuyện về những chốn ăn chơi, những cô gái đẹp ở những chốn ấy và hiểu ra rằng những người đàn ông trong nhà nó không là… cái đinh gì, bởi họ không hề biết thưởng thức cuộc đời (câu mà nó thường được nghe đại ca X.O nói)! Chú Hùng Tâm của nó xem ra cũng máu ăn chơi, thế nhưng thằng Thăng ghét Tâm, nó coi Tâm chẳng ra ký lô nào bởi cái tội chảnh chọe với cháu! Chỉ có ông Ba Đào, người mà đàn em tôn vinh là đại ca X.O, và những người bạn của ông ta trên sân Tri Âm mới hiểu đời, biết thưởng thức cuộc sống…


Thằng Thăng lớn nhanh như Phù Đổng Thiên Vương sau khi được dân làng góp gạo thổi cơm cho ăn. Mười lăm tuổi mà đã có ria mép, thân hình lực lưỡng như trai mười bảy bẻ gẫy sừng trâu. Sừng trâu thì nó chưa bẻ gẫy, nhưng nó đã hơn một lần làm nát đời con gái người ta. Không phải nó ác, mà bởi nó đam mê, nó bị sự quyến rũ ngự trị; và nhất là tại các em choai choai thèm lăn xả với nó. Con gái nhìn nó một lần là muốn được lao vào vòng tay nó, dù có chết cũng cam lòng! Bước vô tuổi mười lăm, nó đã cao một mét bảy mươi lăm, người nở nang cân đối và rắn như thép cường độ cao. Nó thông minh, nhưng chán học, triền miên trốn học vì… bị nhiều cô gái đẹp quyến rũ, hay chính nó tạo ra sự quyến rũ không biết. Các cô gái được nó cho thưởng thức mùi đời, biến thành đàn bà thời ấy là bạn học cùng lớp, cùng trường, cùng tuổi choai choai, cùng khao khát ăn chơi, cùng biết xài tiền như nước và cùng thích tốc độ. Băng của thằng Thăng có tám cặp, chỉ có nó đang học lớp tám, còn những đứa kia học lớp mười đến lớp mười hai. Tất nhiên thằng Thăng được tôn làm thủ lãnh. Không làm thủ lãnh sao được khi mà nó chơi bạo nhất, đẹp trai nhất, to cao nhất, nhiều tiền nhất, đa tình nhất, nhiều ý tưởng sáng tạo điên rồ nhất! Ngoài những cái nhất ấy, thằng Thăng còn mang vào chốn giang hồ những tư chất của một kẻ được gia đình chăm sóc, giáo dục kỹ lưỡng: không bao giờ nói tục, không bao giờ chửi thề, ngày đánh răng ba lần, sau khi đi cầu là phải tắm rửa, sau khi đi tiểu dứt khoát dùng giấy vệ sinh thấm… thằng nhỏ, và rửa tay thật kỹ trước khi rời toilet!… Những điều vừa kể đã ngấm vào máu thằng Thăng. Nó thực hiện như một phản xạ bản năng. Bởi thế mà đám đệ tử thấy thằng Thăng như một người của thế giới khác lạ, chúng rất khâm phục.


Không biết vì sao Nguyễn Quốc Thăng lại được đám choai choai kêu bằng biệt danh Rồng Xanh? Có lẽ ngẫu nhiên chăng? Vào sinh nhật thứ mười sáu của thằng Thăng, ngày 30 tháng Tư, sau khi ăn chơi nhảy nhót từ sáng tới tối, rồi lao vào chuyện chăn gối đến rã rời cơ bắp, chúng nó vào cuộc đua mới. Không biết là cuộc đua thứ bao nhiêu rồi? Trời cũng chịu, không nhớ nổi! Đêm ấy, băng Rồng Xanh đua với băng Ó Trắng. Tất nhiên là xe phân khối lớn. Tất nhiên là tháo bỏ dây thắng1. Tất nhiên là tay đua nào cũng có một em mặc mini jupe khoe cặp chân dài như chân Julia Robert ngồi quặp chặt sau lưng. Điểm xuất phát và đích là cầu Sài Gòn. Rồng Xanh về đích trước tiên. Hai giờ sáng, đúng vào lúc xe thằng Thăng bay tới điểm đích thì bất ngờ xuất hiện chiếc xe đạp của một nữ công nhân đi làm ca đêm về… Người đàn bà xấu số ấy chết không toàn thây!


Cả nhà ông Hòa như vừa bị khủng bố. Ai nấy mặt mày dớn dác, cắt không ra giọt máu.


Mùa Xuân 1985, đại tá Hòa - nổi tiếng hào hoa, giao thiệp rộng - nhận được quyết định: không trực tiếp chỉ huy đơn vị pháo binh nữa, ông được điều về giữ một trọng trách ở Quân khu. Khi nhận quyết định này, Hòa vừa khấp khởi mừng, vừa lo. Ông hy vọng cấp trên giao cho ông phụ trách thanh tra để rồi thăng lên cấp tướng?! Nhưng, nếu không phải vậy thì… ông lo vì mình đã bước vào tuổi sáu mươi rồi, không được lên tướng thì chỉ còn nước lên làng nướng mà nhậu, nghĩa là về hưu!


Quân đội luôn luôn là nguồn cung cấp cán bộ cho các ngành khác. Sau năm 1975, tại miền Nam, hầu hết những cán bộ khung của các ngành công an, kiểm sát, tòa án, thanh tra, thuế, hải quan… đều xuất thân quân đội. Trong đội ngũ ấy, có rất nhiều người là bạn thân hoặc là cấp dưới của Hòa. Hòa làm việc ở Quân khu được hai năm, lập được một vài công tích thì tiếng tăm bay tới cấp trên. Nạn tham nhũng đã và đang hiển hiện. Đại tá Hòa, chưa được lên tướng, nhưng được trên cử làm Phó Ban chống tham nhũng!


Hòa bận tối mày tối mặt vì nạn tham nhũng ngày càng hoành hành. Trên các phương tiện truyền thông đại chúng ngày nào cũng nhan nhản tin, ảnh, bài điều tra về các vụ án tham nhũng rần rần trong các ngành các cấp… Ngành nào, địa phương nào cũng có quan tham lại nhũng… Đồng tiền làm tha hóa một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên. Tham nhũng không chỉ làm suy yếu đảng và bộ máy công quyền. Tham nhũng thực sự làm băng hoại nền tảng đạo lý, văn hóa… Chống tham nhũng thực chất là chống ai? Nông dân, công nhân, những người lao động… làm thế nào có cơ hội để tham nhũng? Làm sao có thể chống tham nhũng tận gốc, triệt để? Làm sao để mọi người bình đẳng trước pháp luật? Làm sao không còn chuyện cán bộ cỡ nào thì phải ra tòa, cỡ nào thì được xử lý nội bộ? Và cỡ nào nữa thì… ! Hơ! Hơ! Hơ! Ông Hòa suy nghĩ rất nhiều về trách nhiệm của mình.


Đúng vào lúc nước sôi lửa bỏng của cuộc chiến chống tham nhũng, thì xảy ra chuyện cháu nội ông Hòa đua xe cán chết người. Ngó nó bự con, lừng lững thế kia, ai mà tin nó còn tuổi vị thành niên! May mà ở cương vị mới, ông có thế mạnh ghê gớm, đồng thời trước đó, ông lại quen biết rất rộng những nhân vật VIP1 của ngành nội chính, thế nên việc chạy chọt cho thằng Thăng khỏi lâm vào lao lý đã được thực hiện… Gia đình bà Lịch đã phải bồi thường một khoản tiền lớn để lạy van gia đình nạn nhân bãi nại!


Đó là vết nhơ đầu tiên trong lịch sử gia đình cụ Nguyễn! Sự việc tồi tệ này khiến cha con cụ Nguyễn xung khắc với nhau, cả hai đều cho rằng người kia đã chiều chuộng thằng Thăng quá mức nên nó hư đốn! Đây là lần đầu tiên hai cha con cự nhau quyết liệt. Rồi cụ Nguyễn lâm bệnh, sức khoẻ suy sụp, kỳ dị nhất là hai tai cụ thỉnh thoảng bị ù, mỗi lần vài phút, không đau nhức nhưng khiến cụ rất khó chịu. Sau mỗi lần như thế, từ trong tai đùn ra rất nhiều ráy tai như cứt dơi, đen ngòm và rất hôi… Nửa năm sau, cụ Nguyễn bị điếc hẳn một tai...


Chuyện đó xảy ra đã lâu rồi. Thăng quên lẹ lắm! Mỗi ngày nó có một sự quyến rũ mới, hơi đâu mà nhớ ba cái phọt phẹt, lẻ tẻ. Từ năm mười sáu đến năm mười chín tuổi, thằng Thăng liên tiếp lập chiến tích, chiến tích sau luôn luôn hơn hẳn chiến tích trước (ấy là nói theo ngôn ngữ của văn báo cáo)! Cái vụ đua xe gây tai nạn bể đầu vỡ sọ, gãy chân gãy tay cho người đi đường rồi bỏ chạy là chuyện vặt! Những chuyện ấy sá gì với tư thế của thằng Thăng, cháu đích tôn ông đại tá, rất có uy ở xứ này! Uy mạnh đến nỗi nó đua xe gây tai nạn, không may bị cớm tóm thì chỉ cần một cú phone của bà nội nó xưng danh ông nội nó là OK! Tự do, vô tư! Trò đời, đã bỏ học được một ngày đi chơi là muốn bỏ nữa, bỏ nữa rồi bỏ luôn! Trò đời, đã chôm tiền nhà đi chơi được một lần là còn chôm tiếp, lần sau nhiều hơn lần trước, không chỉ chôm tiền mặt vớ vẩn mà còn chôm đồ, rồi lựa cái gì quý nhất mới chôm! Trò đời, đã ở trong nhà hàng, quán rượu, quán bia ôm… bước ra, con người ngỡ như được nâng cao vị thế, oai phong lẫm lẫm! Trước đó, bọn bạn bè, đệ tử tâng bốc nó hết lời, bởi nó chi tiền, chi sộp, chi đẹp, thỏa mãn mọi nhu cầu của lũ choai choai mà! Trò đời, đã bóp v…, sờ l… con gái một lần là làm tới, làm tới, làm quá hóa ghiền, rồi lao vào tình dục như con thiêu thân, lúc nào cũng ham hố trác táng, khát khao trụy lạc…


Hai mươi tuổi, thằng Thăng nếm mùi quyến rũ của gái một con! Chuyện diễn ra sau khi nó bị đuổi khỏi nhà máy Z007, rồi nó bỏ nhà đi mướn chỗ trọ, rồi nó gặp Tiên, ngụp lặn trong vũng tình dục ngọt hơn mật, rồi nó chán. Nó chán Tiên rồi nhớ Tiên! Đến khi Tiên đổi đời, bán nhà dọn đi nơi khác thì nó đứt liên lạc. Một buổi chiều, nó đang lê gót trước khách sạn Caravelle thì, nó không tin ở mắt mình nữa: Tiên mặc áo đầm trắng, lộng lẫy như một nữ hoàng, từ trên xe hơi bước xuống, đi cùng một người châu Âu bự con, bự gấp rưỡi thằng Thăng.


Tự nhiên nó thấy buồn!


Đất nước mở cửa, người nước ngoài vô làm ăn, bỏ ra vài , vài tờ xanh1 là mua ráo trọi những kiều nữ con Rồng cháu Tiên! Không hiểu sao nó cảm thấy bị sỉ nhục! Làm như nó có tinh thần dân tộc cao lắm! Nhưng trong túi không còn một xu thì duy trì tinh thần tự tôn dân tộc bằng cách nào đây? Nó lại phải nghĩ cách xoay tiền bà nội, hoặc bắt mấy thằng ôn dịch dưới trướng nôn ra. Bằng mọi giá, nó phải có vài để vô động Thủy Cung, kêu một lúc ba em xinh như mộng, bắt chước phim con heo làm tình nhoay nhoáy đến vã mồ hôi hột, đến bã người ra… để trả thù đời!


Mười lăm tuổi, lần đầu tiên nó xem phim con heo, rồi ngay trong lúc xem phim, nó biết mùi con gái trinh là thế nào. Nó bị quyến rũ ghê gớm! Nó ghiền gái trinh, gái đẹp. Mười sáu tuổi, mỗi tháng nó thay một em, em nào cũng mới toanh, cũng thơm ngon! Mười chín tuổi, nó trở thành tay ăn chơi phá phách cộm cán. Ông bà nội cưng nó, cho nó phương tiện ăn chơi thì nó phải biết thưởng thức cuộc đời chứ!


- Mười chín tuổi rồi, Thăng! Ở tuổi ấy, anh ruột tao, anh hai Nguyễn Kỳ Dũng, đã tham gia Nam Kỳ Khởi nghĩa, hy sinh như một anh hùng vì sự nghiệp kháng Pháp giải phóng dân tộc. Mày hiểu chưa, thằng giặc kia! Bác Hai mày là liệt sỹ, cha mày là liệt sỹ, chết như những anh hùng! Vậy mà mày nỡ chà đạp lên truyền thống gia đình và giòng họ Nguyễn, mày đang trét c…t vào mặt tao, mặt bà nội mày là Mẹ Việt Nam Anh hùng đó, mày hiểu không?


Đại tá Hòa rống lên chứ không còn là nói! Thằng Thăng ngồi đó, mặt tỉnh queo, nó nhịp nhịp chân, miệng phì phèo thuốc lá, rồi nó bịt tai vì tiếng rống của ông nội khiến nó khó chịu. Nó muốn nói với nội rằng: Bài học truyền thống này nó nghe quen quá trời, nhàm quá trời! Có ai mang cái truyền thống ấy ra mà ăn, mà thưởng thức cuộc sống như đại ca X.O thường nói được đâu! Mấy cái bằng Tổ quốc ghi công chỉ để trên bàn thờ cho nhện giăng tơ. Thiết gì! Mấy năm qua, cứ thấy mặt ông nội là nó lại phải nghe bài ca truyền thống, trách nhiệm, giòng họ, nhân cách, đạo đức cách mạng… hệt như mỗi lần vô quán bia ôm, mấy em cave lại ca bài em ở quê lên nhà nghèo dzữ lắm mới phải đi làm như dzầy. Má em đang bệnh thập tử nhất sanh. Anh Hai bô trai ghê, em yêu anh Hai đến hụt hơi nè, nhớ bo cho em thiệt xịn nghe, em chìu hết mình… Thằng Thăng mấy lần suýt cười hộc ra khi nghe ông nội nó ca về đạo đức cách mạng! Nội ơi, con biết tỏng tòng tong từ khuya rồi, ít nhất cũng từ ngày đi bụi, lượm banh trên sân Tri Âm, cái gọi là phẩm chất, đạo đức… rồi. Nó thúi lắm lắm! Không chỉ thúi, nó còn đầy giòi bọ nữa! Biết bao ông bụng bự mặt lớn, mũ cao áo dài… mà thực ra toàn bọn đểu cáng, ăn bẩn, tham nhũng, mê gái, rồi tàn hại lẫn nhau! Người ta nói một đường mần một nẻo! Đời mà, nói dzậy chứ không phải dzậy đâu nội ơi! Nội có sống cuộc đời thực bao giờ đâu! Hổng tin, nội cứ ra sân tennis này lượm banh với con chừng vài tuần lễ là nội hay đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, từ chuyện thâm cung bí sử của trào trước, rồi trào hiện đại, đến chuyện mua bán gái tơ, các ngón nghề dành cho những vị tai to mặt lớn hết xí quách, khi được đàn em dâng cho gái tơ mọng mẩy!


Đã bao nhiêu lần cụ Nguyễn chứng kiến cảnh con trai mình cuồng nộ chửi thằng chắt nội. Cụ nhìn bàn chân nó nhịp nhịp khi nghe ông nội giảng đạo lý, ngó cái bản mặt nhâng nháo của nó… Cụ Nguyễn không thể hiểu thằng Thăng đang nghe nội nó dạy bảo hay nó đang nghĩ gì. Cụ đâu có dè nó không hề nghe, không thèm nghe mà chỉ cười vào mũi ông nội. Bằng tuổi nó, ngày trước cha cụ đã là chiến binh dưới trướng cụ Nguyễn Tri Phương phòng thủ Đại đồn Chí Hòa rồi. Ở tuổi nó, cụ Nguyễn đã thông kinh sử, đã đi làm thầy thiên hạ rồi. Bây giờ… nó sướng quá hóa cuồng, hóa phản. Cụ nhìn nó vừa giận, vừa xót xa… Ngày xưa, khi con trai đầu lòng của cụ bị giặc Pháp giết hại tháng 11-1940, cụ cũng đau khổ và xót xa như thế này. Ngày xưa, khi người vợ đầu gối tay ấp vô vàn thương yêu của cụ qua đời - bỏ mẹ để cứu con - khi sanh thằng Kỳ Khoa, cụ cũng đau khổ và xót xa như vầy…


Gia đình cụ Nguyễn rất quý người! Họ dùng mọi cách khuyên nhủ, dạy dỗ cháu đích tôn Nguyễn Quốc Thăng. Họ rất kiên trì, nhưng trễ rồi, quá trễ rồi. Ước mong cho cháu hoàn lương không thành. Càng ước mong, càng vô vọng. Đến khi thằng Thăng chôm chiếc Cub tám mốt của Phương Nam, cô ruột nó, đem cầm thì không ai còn có thể kiên nhẫn được nữa! Ông Hòa tuyên bố: Hạn trong hai tháng mà không sửa đổi tâm tánh, cải tà quy chánh thì sẽ từ nó, không coi nó là cháu nữa! Ông ra lệnh cho vợ là bà Lịch phải cắt cầu, nghĩa là không chu cấp tiền bạc cho nó nữa. Nó hận quá. Ông Hòa từ chỗ cưng chiều cháu hết cỡ, nay thường xuyên đe nẹt, chửi mắng. Nó hận quá. Hơn một lần ông Hòa đe rằng nếu mày không hối cải thì ông từ mày, tống mày đi trại phục hồi nhân phẩm! Nó hận quá. Nó chỉ còn mỗi bà Lịch là bà nội nó lâu lâu lén nhét tiền cho nó. Nó hận lắm. Cô Phương Nam ngày trước thương nó quá trời, bây giờ cũng về hùa với ông nội. Nó hận lắm!


Thế là nó chơi ma túy, nhưng nó không hạp! Phúc đức tổ tông nhà nó để lại chắc là lớn! Kỷ niệm sinh nhật lần thứ hai mươi, bọn đệ tử trong băng Rồng Xanh bỏ tiền ra lo cho nó chu đáo. Một thằng mang đến mấy gói bột trắng1. Thằng Thăng đang hận vì bị cắt cầu, bị dạy bảo, mắng chửi thường xuyên, thấy gói bột trắng, chơi liền. Sau ba lần ói mửa ra mật xanh mật vàng, nó ớn đến tận tủy. Nó bảo: Cơ địa tao không hợp thứ này! Tụi bay xài líp, tao chỉ cần gái! Nói sao làm vậy, mãi đến sau này, không bao giờ thằng Thăng rờ tới bột trắng hay bất cứ chất gây nghiện nào, trừ gái. Đối với nó, gái là ma túy! Gái có sự quyến rũ đặc biệt, tối thượng!


Đầu năm 1995, trong một chiến dịch làm sạch thành phố, thằng Thăng bị bắt khi đang cùng đồng bọn trụy lạc trong động Thủy Cung. Khi cớm ập tới, động này có bốn mươi mốt em, toàn mười bảy, mười tám, toàn khỏa thân. Trong phòng rộng chừng bốn chục mét vuông, mười thằng choai choai cùng mười hai đứa con gái không một mẩu vải trên người đang điên cuồng nhảy nhót, chúng vừa chơi nhau vừa chơi heroin. Khốn nạn cho thằng Thăng bị cớm moi từ trong túi quần nó ra ba bịch bột trắng. Nó bị chụp cho tội buôn bán heroin!


Thời điểm đó, gia đình ông Hòa làm lễ đại thượng thọ cho cụ Nguyễn, tròn một trăm tuổi. Tứ đại đồng đường, bốn đời sống trong một mái nhà, lẽ ra đại gia đình cụ Nguyễn phải là gia đình hạnh phúc nhất, nếu như không có chuyện thằng Thăng nổi loạn. Cụ Nguyễn tuyệt vọng về thằng chắt đích tôn, đau lòng nói vậy!


Bị bắt năm ngày, nó trốn, rồi lại bị bắt, lại trốn! Cứ thế, trong sáu tháng, nó trốn bảy lần tất cả. Bà nội và cô ruột nó thay nhau vô trại tiếp tế. Thương cháu đến phát rồ phát dại, bà Lịch lén chồng mang tiền đi chạy. Thằng Thăng ra trại. Thằng Thăng được về, ông nội nó rất mừng, nhưng vẫn lớn tiếng chì chiết vợ:


- Bà chiều nó quá nên nó mới hư! Đúng là con hư tại mẹ, cháu hư tại bà! Nay nó đi cải tạo mới mong hoàn lương, vậy mà bà lại tiếp tục hại cháu tôi, bà hiểu không? - Ông Hòa gầm lên, không cần giữ gìn sợ cha nghe thấy như những năm qua nữa!


Ông Hòa tuyên bố ly thân với bà Lịch! Nhưng bi kịch của gia đình này đâu chỉ dừng lại ở đó.


Thằng Thăng không thể hội nhập với gia đình. Nó đã thuộc về một thế giới khác!


Đã trở thành quy luật của dân bụi, để có tiền, thằng Thăng sẵn sàng làm liều, bất chấp tất cả. Nó đã nhiều lần ăn cắp tiền bạc vàng vòng của bà nội, rinh hai chiếc bình tỳ bà từ đời Càn Long, rinh bộ lư đồng trên bàn thờ là vật báu gia truyền, rồi đến dàn máy nghe nhạc của gia đình, rinh tiếp bộ computer của cô ruột đem bán lấy tiền quậy phá. Đến nỗi bộ đồ uống trà Thái Đức màu gan gà, vật cưng của cụ Nguyễn, cụ dùng hàng ngày, nay phải đưa vô phòng riêng, ra khóa vào mở, chìa khóa cụ Nguyễn giữ rịt! Rồi thằng Thăng bảo kiếm được việc làm. Nó ra điều kiện: cho nó tiền mua nhà ở riêng thì nó mới đi làm!


Điều kiện mà thằng Thăng nêu ra, nó không dám nói trực tiếp mà nhờ cô ruột nói. Trong lòng nó, nó rất tin cô ruột. Nó nghĩ, chỉ có cô ruột là thực sự thương và không coi rẻ nó. Nó cần tình thương yêu và sự trân trọng! Nó có mẹ mà như không! Cả hai điều đó - mẹ và tình thương yêu - chỉ có nơi người cô trẻ đẹp và giàu lòng nhân ái như nữ thánh của nó.


Phương Nam hiểu được ba má cô đã từng nuôi niềm kì vọng vào cháu Thăng, nay thì ba má thất vọng đến nhường nào. Cô cưng cháu lắm, nên khi thằng Thăng nổi loạn, cô đau khổ vô cùng, đau khổ vì bất lực, không biết làm gì để cứu cháu thoát khỏi sự quyến rũ của sa đọa, trụy lạc.


- ovo -


Phương Nam đẹp, có duyên ngầm khiến cho những người khó nết nhất, khi gặp cô cũng phải thầm khen ngợi: Không biết cha mẹ nào mà sinh được người dễ thương đến thế!


Người ta nói con cái hưởng phúc đức của cha mẹ. Điều đó rất đúng với Phương Nam. Cô thừa hưởng từ cha mẹ không chỉ phúc đức mà còn cả ngoại hình nữa. Ông Nguyễn Kỳ Hòa, cha cô, sanh tại Sài Gòn, hậu duệ của những người nông dân họ Nguyễn ở Thanh Hóa, theo chúa Nguyễn Hoàng vào Nam mở cõi. Ba Hòa cao một mét tám, thời còn là học sinh Pétrus Ký1 đã nổi tiếng đẹp trai, hào hoa và ngang tàng. Mẹ cô là con gái xứ quan họ Bắc Ninh, cao một mét sáu lăm, mắt bồ câu, da trắng, cằm chẻ, nhân trung sâu, eo nhỏ, tóc dài. Phương Nam tuổi Kỷ Dậu, sanh tại thủ đô Hà Nội vào mùa Thu năm 1969. Bảy tuổi, Nam vô sống với ba má tại Sài Gòn, lớn lên trong đất, nước, khí trời phương Nam. Về ngoại hình, cô thừa hưởng những nét đẹp của cha mẹ. Phải chăng những điều vừa kể đã hun đúc nên vẻ đẹp dịu dàng, đằm thắm, vô cùng quyến rũ của cô? Phương Nam có miệng rộng nhưng không rộng quá, cặp môi dày mà không dày quá, răng trắng, đều như hạt bắp, khi cười sáng bừng gương mặt trái xoan, đôi mắt đen láy và cái mũi thẳng thanh tú. Những ai đã từng một lần nhìn vào đôi mắt bồ câu của cô, hẳn sẽ chẳng thể nào quên… Đôi mắt tỏa sáng sự tinh anh, nhạy cảm của một người có nội tâm phong phú, thánh thiện. Cha mẹ sinh ra cô thật khéo: chiều cao một mét sáu tám, da trắng hồng, chân thẳng, eo nhỏ và bộ ngực bánh dầy… Những điều ấy sao lại tập trung cả vào một người hả Trời!



(còn tiếp)


Nguồn: Cõi mê. Tiểu thuyết của Triệu Xuân. NXB Hội Nhà văn. In lần đầu năm 2005; in lần thứ sáu năm 2013.


www.trieuxuan.info








1 phanh.




1 VIP: Viết tắt theo tiếng Anh: Very Important Person: Nhân vật rất quan trọng.




1 Chỉ tờ giấy bạc 100 đôla của Hoa Kỳ.




1 Bột trắng, tức heroin, một loại ma túy chế biến thành tinh thể bột màu trắng.




1 Trường trung học Pétrus Ký hình thành năm 1926, lúc đầu mang tên Collège de Cochinchine. Năm 1928 mang tên nhà bác học Pétrus Trương Vĩnh Ký, là trường đệ nhị cấp (cấp ba ngày nay) với trên 200 học sinh. Năm 1976 đổi thành trường Lê Hồng Phong. Năm 1995, Trường Lê Hồng Phong được chọn là Trung tâm Giáo dục chất lượng cao phía Nam. Trường đặt tại 235 Nguyễn Văn Cừ, quận 5, thành phố Hồ Chí Minh.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 21.09.2017
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 21.09.2017
Một thời để yêu và sống - Đặng Hạnh Phúc 20.09.2017
Huế ngày ấy - Lê Khánh Căn 31.08.2017
Chuyện kể năm 2000 - Bùi Ngọc Tấn 17.08.2017
Cõi mê - Triệu Xuân 17.08.2017
Hãy để ngày ấy lụi tàn - GERALD Gordon 17.08.2017
Mẫn và tôi - Phan Tứ 29.07.2017
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 20.07.2017
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 20.07.2017
xem thêm »