tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 20229906
29.07.2013
Nhiều tác giả
Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland

(tiếng Anh: United Kingdom of Great Britain and Northern Ireland, tên gọi ngắn là United Kingdom, viết tắt là UK) là một quốc gia nằm ở phía tây bắc châu Âu. Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland bao gồm 4 phần chính là Anh (England), Scotland, Wales và Bắc Ireland. Ngoài ra Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland còn bao gồm một số hòn đảo và quần đảo khác tại nhiều nơi trên thế giới. Vương quốc này có chung đường biên giới với Cộng hòa Ireland. Theo số liệu tháng 7 năm 2007, dân số của vương quốc là 60.776.238 người[2], mật độ dân số khoảng 246 người/km².


Phần lớn địa hình Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland là những vùng đất thấp xen kẽ với núi non. Do nằm ở vĩ độ trung bình và chịu ảnh hưởng của hải lưu Gulf Stream, vương quốc có một khí hậu khá ôn hòa và lượng mưa tương đối lớn. Tại nước này thường hay xảy ra bão tuyết và lũ lụt.


Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland thiết lập quan hệ ngoại giao với Việt Nam ngày 1 tháng 9 năm 1973. Người Việt thường gọi tắt Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland là Vương quốc Liên hiệp Anh, Vương quốc Anh (mặc dù có thể lẫn lộn với Vương quốc Anh, quốc gia từng tồn tại trong lịch sử từ 927 đến 1707), hoặc ngắn gọn là Anh (mặc dù Anh chỉ là một trong bốn vùng chính của Vương quốc).


Liên hiệp Vương quốc Anh và Bắc Ireland (The United Kingdom of Great Britain and Northern Ireland) có nhiều tên gọi cho một quốc gia, nhiều tên gọi khác nhau cho những thực thể khác nhau song thường bị dùng nhầm lẫn một cách phổ biến với từ England và Great Britain:


    England: Anh quốc, nước Anh.


    Great Britain (còn gọi là Britain): Liên hiệp Anh, bao gồm England, Wales và Scotland. Tên này lần đầu tiên được dùng vào năm 1707 khi đạo luật hợp nhất Scotland với England và Wales ra đời. Đúng ra thì Great Britain chỉ là một khu vực địa lý chỉ hòn đảo lớn mà nó được chia thành England, Wales và Scotland; và mặc dù đã được hợp nhất, nhưng Great Britain hay Britain thực chất chỉ là một liên hiệp giữa 3 thực thể này.


Tên gọi ngắn gọn: The United Kingdom, The UK. The United Kingdom gồm England, Wales, Scotland và Ireland được thành lập vào năm 1801; đến năm 1922, Nam Ireland tách ra và năm 1949 thì trở thành một nước cộng hòa độc lập với tên gọi Cộng hòa Ireland.


Đã từ lâu người ta thường dùng England một cách nhầm lẫn để chỉ Britain và cả the United Kingdom; và hiện nay Great Britain và the United Kingdom được dùng để chỉ cùng một thực thể - tuy nhiên, đây chỉ là cách gọi không chính thức.


Trong tiếng Việt, liên hiệp này thường được gọi theo lối lấy tên gọi của bộ phận để chỉ chỉnh thể là Anh hoặc Anh quốc. Cách gọi này bắt nguồn từ Trung Quốc. Anh (Trung văn: ) và Anh quốc (Trung văn giản thể: 英国; phồn thể: 英國) là giản xưng của Anh Cát Lợi (英吉利) và Anh Cách Lan (Trung văn giản thể: 英格; phồn thể: 英格蘭), vốn đều là tên dịch âm Trung văn của quốc hiệu "England". Do Anh có vai trò và ảnh hưởng to lớn trong quá trình hình thành và phát triển của Vương quốc Liên hiệp Anh và Ireland và sau đó là Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland nên Anh được nhiều người xem là chủ thể của các vương quốc liên hiệp đó. Cho đến hiện nay trong tiếng Trung Quốc, tiếng Nhật, tiếng Triều Tiên và tiếng Việt "Anh quốc" vẫn là tục xưng thường gặp của Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland. Do trong tiếng Việt "Anh" không chỉ được dùng để chỉ Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland mà còn được dùng để dịch các tên gọi "England" và "Britain" nên dễ nảy sinh sự nhầm lẫn, khó phân biệt, khó khăn trong dịch thuật.


Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland hiện tại là liên minh sau chót của hàng loạt những liên minh từng được thành lập trong vòng 300 năm qua. Vương quốc Scotland và Vương quốc Anh từng tồn tại với tư cách các quốc gia độc lập với hoàng gia và các cơ cấu chính trị riêng biệt từ thế kỷ thứ 9. Xứ Wales cũng từng một thời là lãnh thổ độc lập đã rơi vào tầm kiểm soát của hoàng gia Anh từ sau Đạo luật Rhuddlan năm 1284, và chính nó cũng trở thành một phần của Vương quốc Anh theo các điều luật trong Đạo luật Wales 1535[3]. Theo Đạo luật liên minh 1707, các nước Anh và Scotland, vốn từng là các quốc gia liên minh riêng biệt từ năm 1603, đã đồng ý thành lập một liên minh chính trị gọi là Vương quốc Anh (Kingdom of Great Britain)[4].


Đạo luật liên minh 1800 đã thống nhất Vương quốc Anh với Vương quốc Ireland, nước này đã dần rơi vào vòng kiểm soát của Anh từ giai đoạn 1541 - 1691, để hình thành nên Vương quốc Liên hiệp Anh và Ireland[5]. Nước Cộng hòa Ireland hiện nay tuyên bố độc lập năm 1922 sau khi tách khỏi hòn đảo Ireland từ hai năm trước đó, sáu trong số chín hạt của tỉnh Ulster vẫn nằm trong Vương quốc Anh, sau này đã đổi thành tên hiện nay năm 1927[6].


Là một cường quốc công nghiệp và hàng hải trong thế kỷ 19, Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland thường được gắn liền với danh hiệu quốc gia góp phần "hình thành nên thế giới hiện đại"[7], khi đóng vai trò quan trọng hàng đầu trong việc phát triển các tư tưởng về sở hữu, chủ nghĩa tư bản và dân chủ nghị viện phương Tây cũng như có những đóng góp to lớn trong văn học, nghệ thuật, khoa học và công nghệ. Ở thời cực thịnh, Đế quốc Anh trải dài trên hơn một phần tư bề mặt Trái Đất và chiếm một phần ba dân số thế giới, biến nó trở thành đế chế lớn nhất trong lịch sử. Tuy nhiên, nửa đầu thế kỷ 20, sức mạnh của nó dần suy giảm sau những hậu quả của Thế chiến thứ nhất và thứ hai. Nửa sau thế kỷ 20, đế quốc này tan rã và Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland đã tái lập lại hình ảnh quốc gia thịnh vượng và kinh tế phát triển của mình hiện nay.


Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland đã trở thành một thành viên Liên minh Châu Âu từ năm 1973. Thái độ của chính phủ hiện tại về việc hội nhập sâu thêm vào tổ chức này hiện không thống nhất[8], khi Đảng Bảo thủ ủng hộ việc thu hồi một số quyền lực lại cho quốc gia[9]. Chính phủ Anh cũng chưa quyết định việc sử dụng đồng tiên chung euro. Kế hoạch tổ chức cuộc trưng cầu dân ý về vấn đề này chỉ được thực hiện nếu và khi thử nghiệm ở năm nền kinh tế cho thấy việc gia nhập Khu vực đồng Euro mang lại hiệu quả[10].


Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland theo chế độ quân chủ lập hiến, quyền hành pháp do Thủ tướng và các bộ trưởng nội các đứng đầu các bộ đảm nhận nhân danh Hoàng gia. Nội các, gồm thủ tướng và các bộ trưởng tạo thành Chính phủ của Nữ hoàng. Các bộ trưởng là thành viên Nghị viện và chịu trách nhiệm trước cơ quan này, cơ quan lập pháp, theo truyền thống được coi là cơ quan quyền lực "tối cao" (có nghĩa là có khả năng phán xét mọi vấn đề pháp luật và không bị hạn chế quyền lực theo những quyết định của các cơ quan tiền nhiệm). Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland là một trong số ít quốc gia trên thế giới hiện nay không có một hiến pháp đã được hệ thống hoá, thay vào đó họ sử dụng các luật lệ truyền thống và các đoạn luật hiến pháp rời rạc[11].


Tuy người đứng đầu hoàng gia vẫn là nguyên thủ quốc gia và trên lý thuyết nắm mọi quyền hành pháp, nhưng chính thủ tướng là lãnh đạo chính phủ. Chính phủ chịu trách nhiệm chính trước Hạ viện, và theo quy định của thỏa ước hiến pháp, cơ quan này có trách nhiệm bầu ra thủ tướng. Đa số các thành viên nội các thuộc Hạ viện, số còn lại thuộc Thượng viện. Tuy nhiên, các bộ trưởng không bắt buộc phải là thành viên Nghị viện, dù theo tục lệ hiện nay các bộ trưởng đều là thành viên Nghị viện. Hệ thống chính phủ Anh được áp dụng ở nhiều nơi trên thế giới - một di sản từ thời quá khứ thực dân — chủ yếu tại các quốc gia trong Khối Thịnh vượng chung Anh. Thành viên Nghị viện (Member of Parliement) chiếm đa số trong Hạ viện thường là phái có quyền chỉ định thủ tướng - thường là lãnh đạo của đảng lớn nhất hay, nếu không có đảng nào chiếm đa số, là liên minh lớn nhất. Thủ tướng hiện nay là David Cameron, thành viên của Đảng Bảo thủ, đã lên nắm quyền vào ngày 11 tháng 5 năm 2010.


Tại Anh, hoàng gia trên lý thuyết nắm nhiều quyền lực rộng rãi, nhưng vai trò chính thức của Vua/Nữ hoàng, chủ yếu chỉ là về mặt nghi lễ[12]. Hoàng gia là một phần không thể tách rời của Nghị viện (như "Crown-in-Parliament") và trên lý thuyết trao cho Nghị viện quyền nhóm họp và soạn thảo luật. Một Điều luật Nghị viện không thể trở thành luật cho tới khi nó được hoàng gia ký phê chuẩn (được gọi là Phê chuẩn của Hoàng gia), dù không một điều luật nào của Nghị viện từng bị hoàng gia bác bỏ từ thời Nữ hoàng Anne năm 1708[13]. Dù đã có ý kiến về việc bãi bỏ hoàng gia, uy tín của họ trong lòng dân chúng Anh vẫn còn rất lớn. Số người ủng hộ một Nhà nước Anh cộng hoà thường thay đổi trong khoảng 15% tới 25% dân số, với khoảng 10% chưa quyết định hay không quan tâm[14]. Người đứng đầu hoàng gia hiện là Nữ hoàng Elizabeth II; bà lên kế vị ngôi năm 1952 và chính thức trở thành Nữ hoàng năm 1953 (hiện là người trị vì lâu nhất trong lịch sử Vương Quốc Anh).


Nghị viện là cơ quan lập pháp của Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland. Đây là cơ quan lập pháp duy nhất của Vương quốc, theo học thuyết chủ quyền tối cao nghị viện (tuy nhiên, những câu hỏi về vấn đề chủ quyền tối cao cũng đã được đặt ra vì vấn đề gia nhập Liên minh Châu Âu[15]). Nghị viện Anh theo chế độ lưỡng viện, gồm Hạ viện do bầu cử và Thượng viện, với đa số thành viên được chỉ định. Hạ viện có quyền lực cao hơn. 646 thành viên Hạ viện (con số này không có định, được xem xét và thay đổi theo khoảng 8 đến 10 năm, trong đợt tuyển cử 2010, có 650 người được bầu vào hạ viện) được bầu cử trực tiếp từ những khu vực bầu cử với chỉ duy nhất một người được trúng cử. Khu vực bầu cử được quy định theo số dân. Thượng viện có 724 thành viên (dù con số này không cố định), gồm những quý tộc thừa kế (Ghi chú: Đạo luật Thượng viện 1999 đã bãi bỏ quyền thừa kế quý tộc và chỉ cho phép giữ lại 92 ghế như vậy), quý tộc trọn đời và các giám mục của Nhà thờ Anh. Nhà thờ Anh là nhà thờ tại Anh và đã được nhà nước công nhận[16].


Cung điện Westminster, trên bờ sông Thames, Luân Đôn, là trụ sở Nghị viện Anh.


Từ thập niên 1920, hai đảng chính trị lớn nhất tại Anh là Đảng Lao động (Labour), theo xu hướng dân chủ xã hội), và Đảng Bảo thủ (Conservative), theo chủ nghĩa bảo thủ. Dù các chính phủ liên minh và chính phủ thiểu số thỉnh thoảng cũng xuất hiện trong thời gian ngắn, hệ thống bầu cử đa số được áp dụng cho những cuộc tổng tuyển cử có khuynh hướng duy trì sự thống trị chính trị của hai đảng đó, dù trong thế kỷ vừa qua mỗi đảng đều từng có lúc phải dựa vào một phe phái thứ ba nhằm chiếm đa số trong Nghị viện[17]. Đảng Dân chủ Tự do (Liberal Democrat) là đảng lớn thứ ba tại Nghị viện Anh và đang nỗ lực kêu gọi cải cách hệ thống bầu cử nhằm lật đổ sự thống trị của hai đảng kia[18].


Dù nhiều người ở Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland tự coi mình là "British" cũng như "English", "Scottish" "Welsh" hay "Irish" (và ngày càng có nhiều người khác tự coi mình là "Afro-Caribbean", "Indian" hay "Pakistani"), thì từ lâu cũng đã xuất hiện tư tưởng chia rẽ quốc tịch tại Scotland và xứ Wales cũng như bên trong cộng đồng Cơ đốc giáo ở Bắc Ireland[19][20][21]. Nền độc lập cho Cộng hoà Ireland năm 1922 là giải pháp một phần duy nhất cho cái đã từng được goi là "Irish Question" trong thế kỷ 19, và những ý kiến trái chiều về việc thống nhất Ireland hay tiếp tục ở lại bên trong Vương quốc đã gây ra những xung đột dân sự và chính trị cũng như sự bất ổn cho tới tận ngày nay.


Dù những khuynh hướng quốc gia (đối lập với liên minh) đã ngày càng tăng ở Scotland và xứ Wales, với việc thành lập Đảng Quốc gia Scotland năm 1934 và Plaid Cymru (Đảng Wales) năm 1925, một cuộc khủng hoảng chính trị nghiêm trọng đang đe dọa sự toàn vẹn với tư cách một nhà nước của Vương quốc chỉ thực sự xuất hiện từ thập niên 1970. Scotland, Wales và Bắc Ireland đều có cơ quan lập pháp và chính phủ của riêng mình bên cạnh cơ quan lập pháp và chính phủ Vương quốc. Tuy nhiên, giải pháp trao thêm quyền tự trị và gia tăng quyền lực lập pháp cũng như hành pháp không ngăn chặn được đà ủng hộ độc lập khỏi Vương quốc, với bằng chứng là sự xuất hiện của những đảng ủng hộ độc lập mới. Ví dụ, Đảng Xanh Scotand và Đảng Xã hội Scotland đã giành được sự ủng hộ rộng rãi của dân chúng trong những năm gần đây.


Toà nhà Nghị viện tại Stormont, Belfast, trụ sở Quốc hội Bắc Ireland.


Hiện đang có mong muốn về Nghị viện ủy thác Anh, dù hai đảng chính trị chính là Đảng Bảo thủ và Đảng Lao động đã lên tiếng lo ngại về Vấn đề Tây Lothian[22][23]. Những đề xuất về việc thành lập chính phủ vùng tại nước Anh cũng không mang lại hiệu quả sau khi nó nhận được quá ít ý kiến tán thành tại cuộc trưng cầu dân ý về chính phủ ủy thác cho vùng Đông bắc Anh Quốc, nơi cho đến nay được coi là vùng thích hợp nhất cho ý tưởng đó. Vì thế Anh được cai trị theo sự cân bằng quyền lực giữa các đảng trên toàn bộ Vương quốc.


Sự hồi sinh của ngôn ngữ và bản sắc Celt cũng như sự phát triển của chính trị vùng đã góp phần đe dọa sự thống nhất quốc gia[24]. Tuy nhiên, hiện nay có ít dấu hiệu về bất cứ một cuộc "khủng hoảng" cận kề nào (tại cuộc Tổng tuyển cử vừa qua, cả Đảng Quốc gia Scotand và Plaid Cymru đều có số lượng phiếu ủng hộ giảm sút, dù SNP một lần nữa lại chiếm thêm hai ghế và hiện là đảng lớn thứ hai trong Nghị viện Scotand và trở thành phe đối lập chính thức). Tuy thế, nhiều người Scotland mong muốn độc lập[25] dù đa số người Anh không muốn như vậy[26]. Tại Bắc Ireland, trong hai mươi năm qua đã có sự giảm sút đáng kể các vụ bạo lực, dù tình hình vẫn còn căng thẳng, với việc các đảng chính trị cứng rắn như Sinn Féin và Liên đoàn Dân chủ, hiện đang nắm đa số ghế trong nghị viện (xem Nhân khẩu và Chính trị Bắc Ireland).


Toà nhà nghị viện, Edinburgh là trụ sở toà án tối cao Scotland


Vương quốc này hiện có ba hệ thống luật riêng biệt. Luật Anh, được áp dụng tại Anh và xứ Wales; luật Bắc Ireland áp dụng tại Bắc Ireland, dựa trên những nguyên tắc của thông luật (common law). Luật Scotland là sự kết hợp giữa những nguyên tắc của dân luật (civil law) và thông luật, áp dụng tại Scotland. Các sắc luật liên hiệp năm 1707 bảo đảm sự tồn tại của các hệ thống luật riêng biệt đối với Scotland.


Hội đồng Kháng cáo (Appelate Committee) của Thượng viện là tòa án tối cao trong lãnh thổ đối với mọi vụ kiện hình sự và dân sự tại Anh, xứ Wales và Bắc Ireland, và với mọi vụ kiện dân sự theo luật pháp Scotland. Những thay đổi hiến pháp gần đây đang hướng theo việc chuyển quyền lực này từ Thượng viện cho một Tòa án Tối cao Vương quốc Anh[27].


Tại Anh và xứ Wales, hệ thống tòa án do Tòa án Tối cao của Bộ máy tư pháp Anh và xứ Wales lãnh đạo, gồm Tòa Phúc thẩm, Tòa án Tối cao (cho các vụ dân sự) và Tòa án Hoàng gia (cho các vụ hình sự). Tại Scotland, các tòa án cấp cao là Tòa Hình sự (Court of Sessions) cho các vụ dân sự và Tòa án Tối cao cho các vụ hình sự, trong khi tòa án cấp huyện (sheriff court) là tòa án tương đương cấp tỉnh hạt của Scotland.


Ủy ban Tòa án của Hội đồng Cơ mật là tòa án phúc thẩm cấp cao nhất đối với nhiều nước độc lập trong Khối thịnh vượng chung Anh, các lãnh thổ hải ngoại và các quốc gia lệ thuộc.


Các thành phố lớn nhất nước Anh:


            Xếp hạng          Thành phố         Vị trí     Dân số             Xếp hạng          Thành phố         Vị trí     Dân số            


1          Luân Đôn          Luân Đôn          7,172,091          11         Coventry           West Midlands 303,475


2          Birmingham       West Midlands 970,892             12         Kingston upon Hull        Yorkshire and the Humber             301,416


3          Glasgow           Scotland           629,501             13         Bradford           Yorkshire and the Humber          293,717


4          Liverpool          North West England      469,017             14         Cardiff Wales   292,150


5          Leeds   Yorkshire and the Humber          443,247             15         Belfast Northern Ireland             276,459


6          Sheffield           Yorkshire and the Humber          439,866             16         Stoke-on-Trent West Midlands 259,252


7          Edinburgh         Scotland           430,082             17         Wolverhampton             West Midlands 251,462


8          Bristol   South West England      420,556             18         Nottingham       East Midlands   249,584


9          Manchester       North West England      394,269             19         Plymouth          South West England      243,795


10         Leicester           East Midlands   330,574             20         Southampton    South East England      234,224


Thành phần dân cư


Nhóm dân tộc               Dân số              % tổng số*


Người da trắng             54153898          92.1%


Người da đen   1148738            2.0%


Người lai          677117 1.2%


Người Anh gốc Ấn        1053411            1.8%


Người Anh gốc Pakistan           747285 1.3%


Người Anh gốc Bangladesh       283063 0.5%


Người Nam Á khác        247644 0.4%


Người Anh gốc Hoa      247403 0.4%


Khác (gồm Đong Á, Ả Rập, châu Đại Dương, Mỹ Latinh)             230615 0.4%


*Phần trăm trong tổng số dân Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland


Tôn giáo ở Liên hiệp Anh, 2001[28]


Tôn giáo                                   Phần trăm        


Anh giáo, một nhánh tách ra từ Kitô giáo 71.8%


Không tôn giáo 15.1%  


Không rõ 7.8%


Đạo Hồi 2.8%


Đạo Hindu 1.0%


Đạo Phật 0.3%


Kinh tế


Kinh tế Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland là nền kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa, chủ yếu dựa vào khu vực kinh tế tư nhân (chiếm 80% sản lượng và 75% lao động). Trong những năm 80, dưới thời Thủ tướng Margaret Thatcher, Anh đi đầu các nước phương Tây trong việc tư nhân hóa doanh nghiệp nhà nước.


Hiện Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland là nền kinh tế lớn thứ 6 thế giới (thứ 2 trong EU sau Đức) với GDP năm 2010 đạt 2.189 tỷ USD (tính theo PPP), GDP trên đầu người (tính theo PPP) năm 2010 đạt 35.100 USD. Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland nổi bật là một trong những nền kinh tế toàn cầu hoá nhất thế giới, với chính sách tự do thương mại, chống bảo hộ (tổng kim ngạch xuất nhập khẩu của Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland năm 2010 hơn 900 tỷ USD). Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland là thành viên quan trọng của các tổ chức kinh tế như OECD, WTO... Thành phố Luân Đôn là một trong những trung tâm tài chính quan trọng nhất thế giới cùng với New York và Tokyo.


Trong thời gian qua, nền kinh tế đã duy trì được tốc độ tăng trưởng kinh tế tương đối cao so với các nước EU, trung bình đạt 6,1% giai đoạn 1990 – 2007 (so với Pháp là 4,3% và Đức là 3,9%) ; thất nghiệp thấp, khoảng 5%, thuộc hàng thấp nhất EU (tỷ lệ thất nghiệp của EU-27 là 7%); lạm phát thấp và ổn định nhất kể từ năm 1959 cho đến trước khủng hoảng tài chính – kinh tế toàn cầu 2008-09, được Ngân hàng Trung ương điều tiết ở mức 2%. Các ngành kinh tế mũi nhọn: ngân hàng, tài chính, bảo hiểm; sản xuất thép, đóng tàu, khai thác than; các ngành công nghiệp hoá chất, điện tử; viễn thông, công nghệ cao; dệt, may mặc. Trong năm 2009, kinh tế Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland giảm -4,75% do tác động của cuộc khủng hoảng kinh tế- tài chính toàn cầu (tuy nhiên, quý IV/2009 tăng trưởng 0,1%). Năm 2010, GDP tăng ở mức khiêm tốn là 1,8%.[29][30]


Thương mại


Thương mại của Vương quốc này đứng thứ 6 thế giới (sau Mỹ, Đức, Trung Quốc, Pháp và Nhật Bản) với xuất khẩu 405 tỉ USD và nhập khẩu đạt 546 tỉ USD (2010). Thương mại có vai trò quan trọng trong nền kinh tế quốc dân (xuất khẩu chiếm khoảng 20% GDP); thị trường chủ yếu là EU, chiếm 53% tổng xuất khẩu và 52% tổng nhập khẩu của Vương quốc, sau đó đến Mỹ, Nhật, Trung Quốc. Xuất khẩu hàng hoá và dịch vụ của Anh tính theo đầu người cao hơn Mỹ hoặc Nhật. Hàng xuất chủ yếu gồm sản phẩm dịch vụ, công nghiệp chế tạo, chất đốt, hoá chất, lương thực, đồ uống, thuốc lá trong khi hàng nhập khẩu chủ yếu gồm nguyên nhiên liệu, sản phẩm công nghiệp chế tạo, lương thực.


Đầu tư


Tổng đầu tư của Vương quốc năm 2010 là khoảng 300 tỉ USD (14%GDP) ; đứng thứ 5 thế giới về đầu tư ra nước ngoài, chiếm khoảng 6,5% tổng đầu tư của thế giới và đứng thứ 2 thế giới về nhận đầu tư nước ngoài, chiếm 11,5% tổng đầu tư thế giới.[31]


Hợp tác phát triển


Bộ Phát triển Quốc tế (DFID) được thành lập năm 1999 chịu trách nhiệm thực hiện chính sách cung cấp viện trợ, chủ yếu tập trung thực hiện các mục tiêu phát triển quốc tế trong đó có sự cam kết của Vương quốc như xoá đói giảm nghèo, tăng cường năng lực chính phủ, quyền con người, phát triển phụ nữ, y tế, giáo dục, bảo vệ môi trường, phòng ngừa xung đột, cứu trợ thiên tai. Viện trợ của Vương quốc chủ yếu được thực hiện qua hai kênh: một nửa viện trợ thông qua các tổ chức quốc tế (chủ yếu là các tổ chức thuộc Liên Hợp Quốc, Ủy ban Châu Âu và Ngân hàng Thế giới), nửa còn lại thông qua kênh song phương. Phần lớn các dự án dùng ODA của nước này đều được thực hiện thông qua các nhà thầu do phía Vương quốc chỉ định. Quỹ dành cho viện trợ phát triển liên tục tăng: 2,06 tỷ Bảng Anh cho 1997-1998; 3,04 tỷ cho 1999-2000; 3,3 tỷ cho 2002-2003; 3,7 tỷ cho 2003-2004 ; 4,6 tỷ 2005-2006 ; 5 tỷ cho 2007-2008 ; 6,5 tỷ cho 2009-2010. Phân bổ viện trợ tập trung vào các nước nghèo ở châu Á và tiểu Sahara (khoảng 76%). Tại các nước Trung và Đông Âu, nước này chỉ viện trợ cho các dự án nhỏ chủ yếu theo định hướng và nhằm tác động đến quá trình chuyển đổi sang nền kinh tế thị trường.[32]


Nguồn: Wikipedia


Hướng dẫn du lịch Vương Quốc Anh


Anh là quốc gia rộng lớn và đông dân nhất trong Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland, nằm về phía tây bắc của châu Âu. Dân số của Anh chiếm hơn 83% tổng số dân của Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland và chiếm phần lớn diện tích của đảo Anh. Anh tiếp giáp với Scotland về phía bắc và Wales ở phía tây. Ngoài ra, Anh còn giáp với biển Bắc, biển Ireland, Đại Tây Dương và eo biển Măng-sơ. Anh được thống nhất vào thế kỷ 10 và tên của nước này, "England", có nguồn gốc từ người Angles, một trong một số các bộ tộc Đức đến định cư trên vùng lãnh thổ này vào thế kỷ 5 và 6. Thủ đô của Anh, Luân Đôn (London), là thành phố lớn nhất của vương quốc, đồng thời được phần lớn các nghiên cứu xác nhận là thành phố lớn nhất trong Liên minh châu Âu. Đây cũng là nơi ra đời của cuộc Cách mạng Công nghiệp vào thế kỉ 18, đưa nước Anh trở thành một trung tâm kinh tế hàng đầu thế giới và sau đó là Đế chế Anh hùng mạnh có hệ thống thuộc địa khắp thế giới với biệt danh: "đất nước Mặt Trời không bao giờ lặn". Nước Anh cũng là một trong những trung tâm văn hóa có ảnh hưởng lớn nhất thế giới. Đây là nơi khởi nguồn của tiếng Anh, thứ ngôn ngữ phổ biến toàn thế giới và Giáo hội Anh. Luật pháp của Anh cũng là nền tảng cho nhiều hệ thống pháp luật khác tại nhiều nước trên thế giới. Anh tồn tại như một vương quốc độc lập riêng lẻ cho đến ngày 1 tháng 5 năm 1707, khi Đạo luật Thống nhất được ban hành, hợp nhất nước này với Vương quốc Scotland để thành lập Vương quốc Đại Anh (Great Britain). Ngày nay, Anh là một quốc gia nằm trong Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland cùng với Scotland, Wales và Bắc Ireland. Người ta thường nói đi du lịch là khám phá thêm một nền văn hóa mới, nước Anh xinh đẹp là một trong những vùng đất mà bạn có thể khám phá ra rất nhiều điều kỳ thú khi đến vùng đất này. Nước Anh, trung tâm văn hóa, kinh tế và chính trị lớn trên thế giới. Đến với nước Anh, bạn sẽ không chỉ bị hấp dẫn bởi kiến trúc độc đáo mà còn bởi những nét độc đáo trong văn hóa nghệ thuật cũng là một trong những vẻ độc đáo quyến rũ du khách đến với quốc đảo xinh đẹp này. Trong hành trình đến với nước Anh, bạn sẽ thật sự thích thú với những hoạt động văn hóa hết sức sôi động bới các triển lãm văn hóa, bạn sẽ được chiêm ngưỡng những tinh hoa văn hóa độc đáo của các viện bảo tàng lớn và quy mô ở khắp nước Anh. Theo Ban tổ chức Thăm Anh quốc (VisitBritain) cho biết, gần 2/3 lượng khách tiềm năng của đất nước này cảm thấy hứng khởi khởi với các chương trình triển lãm và viện bảo tàng. Tại London và một số thành phố còn có nhiều chương trình hòa nhạc với quy mô lớn thu hút rất nhiều khách du lịch. Theo con số thăm dò mới nhất, khoảng 49% lượng du khách có nhu cầu tới xem các chương trình hòa nhạc. Trong khi đó, 22% số dân Anh lại lựa chọn phương thức giải trí văn hóa cho những kỳ nghỉ của mình. Tiếp quản ngọn đuốc Olympic từ Bắc Kinh sau Thế vận hội Thể thao Trung Quốc năm 2008, London sẽ trở thành nơi đăng cai Thế vận hội thể thao vào năm 2012. Dẫn đầu trào lưu này là Liverpool, Thủ đô Văn hóa châu Âu dự kiến sẽ chào đón thêm khoảng 2 triệu khách du lịch hòa nhịp vào chuỗi 300 sự kiện văn hóa liên tiếp trong năm.


Mua sắm, giá cả


Bất cứ ai trải qua thời gian ở Anh lâu một chút sẽ đồng cảm với thời tiết ở nơi đây, dù khí hậu ở đây khá ôn hòa và mưa không mấy đặc biệt cho lắm. Những tháng thích hợp cho du khách là từ tháng 11 đến tháng 2 — trời lạnh, ngày ngắn. Tháng 3 và tháng 10, ngày dài nhưng trời vẫn rất lạnh. Tháng 4 đến tháng 9 là những tháng tuyệt nhất, nhiều du khách đến tham quan, thăm viếng, ngoạn cảnh hơn. Tuy nhiên tháng 7 và tháng 8 là những tháng bận rộn nhất, nếu có thể tránh đến đây vào thời điểm này. Bãi biển đông nghẹt người, tất cả các công viên quốc gia, ở Luân Đông và các thị trấn nổi tiếng như Oxford, Bath và York cũng đông du khách và đắt đỏ.


Chiếc cầu Blackfriars bắc qua sông Thames, London


Luân Đôn có hai sân bay quốc tế chính là Heathrow và Gatwick, mặc dù có vài chuyến bay thẳng đến Manchester và Birmingham.


Bạn có thể đón xe bus đường dài hay phà từ đại lục châu Âu, hoặc tàu cao tốc đi qua đường hầm eo biển.


    Xe bus : Từ đại lục châu Âu bạn có thể đến Anh bằng xe bus hay phà, giá rẻ, đặc biệt nếu bạn ở độ tuổi từ 13 đến 25 và trên 60 sẽ được hưởng ưu đãi đặc biệt. Xe bus chậm và không thoải mái bằng xe lửa.


    Phà: Nếu cảm thấy khó chịu khi đi qua đường hầm hay muốn hít thở không khí thoải mái, bạn có thể đi xe bus hay xe lửa đến Đại lục châu Âu bằng một chuyến phà ngắn. Đi tàu từ Dover hay Folkestone đến Calais hay Boulogne mất khoảng 90 phút, tàu cao tốc Saecat mất 35 phút.


    Xe lửa: Đường hầm Channel nối liền Anh quốc và châu Âu, di chuyển nhanh hơn, không quá mệt vì đường dài


    Máy bay: Hai sân bay chính phục vụ các chuyến bay xuyên lục địa là Heathrow và Gatwick, dù cũng có vài chuyến bay thẳng đến Birmingham và Manchester. Các sân bay chính và phụ ở Anh đều có những chuyến bay vòng quanh châu Âu và Ái Nhĩ Lan.


Heathrow của London và gatwick là hai sân bay chính cho các chuyến bay xuyên lục địa , mặc dù một vài zip cũng chuyển đến Birmingham và Manchester .


Đi lại ở Anh quốc khá dễ dàng, đôi khi ở những giờ cao điểm thì không thể đoán được tình hình trước. Ngân sách hàng không nội địa và hệ thống đường sắt dài ở Anh có thể đưa bạn đến các thành phố lớn rất tiện lợi.


Xe bus đường dài và xe bus trong thành phố hoạt động liên tục, xe bus đường dài đắt tiền và nhanh hơn một chút. Ở thành phố, xe taxi đen là lựa chọn sang nhất — xe taxi mini rẻ hơn.


Giao thông trong nội địa còn có thể đi xe lửa, dù hệ thống đường sắt đã sử dụng lâu năm nhưng vẫn có chất lượng cao và đi lại nhanh chóng.


Những hãng hàng không phục vụ tuyến bay quốc nội có British Airway, British Midland, easyJet và Ryanair.


Đi những đâu?


Nước Anh rộng lớn và có nhiều địa danh thu hút. Nước Anh có nhiều thành phố to lớn, xinh đẹp, nổi tiếng nhất có thể kể như:


     Luân Đôn (London): thủ đô của Anh quốc và Vương quốc Anh, một thủ đô rộng lớn, thủ đô tài chính, văn hóa và thời trang toàn cầu. Luân Đôn được xem là thành phố lớn nhất châu Âu, không nên bỏ qua nếu đến Anh quốc.


      Birmingham: Thành phố có dân số đông nhất Vương quốc Anh, là khu trung tâm về công nghệ, thu hút nhiều du khách. Nơi đây là trung tâm văn hóa, thể thao, nghệ thuật,  mua sắm và truyền thông.


     Bristol: Thành phố lớn ở Nam Anh quốc, sau Luân Đông, những địa danh âm nhạc sống động, những tòa nhà lịch sử đáng yêu và bến tàu rất hấp dẫn.


     Livepool: Nổi tiếng là thành phố hàng hải, và là nơi sinh trưởng của The Beatles — thủ đô văn hóa châu Âu năm 2008.


    Manchester: Trung tâm văn hóa, thể thao, giải trí, mua sắm và truyền thông. Đây là thành phố được nhiều du khách đến thăm nhất ở Vương quốc Anh sau Luân Đôn và Edinburgh.


     Nottingham: quê hương Robin Hood và cung điện Nottingham


Ngoài những thành phố lớn, nước Anh còn vô số địa danh hấp dẫn du khách:


Công viên quốc gia Lake District: là công viên quốc gia rộng nhất nước.


Tường biên giới Hadrian: Một bình phong khổng lồ kéo dài trên đỉnh núi cheo leo hiểm trở, trở thành một trong những danh thắng của Great Britain. Tường biên giới nằm ngang trên một gò nhỏ trơ trọi, tại đây người ta nhìn thấy dấu vết còn sót lại của thành lũy, từng là một doanh trại chứa tới 10.000 quân và một bệnh viện


    Công viên quốc gia New Forest: là địa danh du lịch chính ở Hampshire.


    Công viên quốc gia North York Moors


    Hai trường đại học nổi tiếng Oxford và Cambridge.


    Công viên quốc gia Peak District


    Công viên quốc gia South Downs


    Stonehenge: di sản của UNESCO


    Công viên quốc gia Orkshire Dales.


Ẩm thực


Nước Anh sử dụng tiền Bảng. Ký hiệu là £


Nước Anh được xem là đất nước đắt đỏ nhất nhì thế giới, đặc biệt là ở Luân Đôn. Để sống ở Luân Đôn, 1 ngày bạn cần có ít nhất 40 £ (tiền nhà trọ, thẻ du lịch trọn ngày và ăn uống đơn giản, nếu muốn ngoạn cảnh nhiều hơn hay đi quán bar vào buổi tối thì cần thêm 20 £. Ăn uống ở khách sạn thì đắt hơn, phải có ít nhất 80 £ mỗi ngày.


Đơn cử vài giá cả:


    Hai lốc sữa khoảng £ 0.60


    1 lốc bia khoảng £ 2.25


    thuê xe đạp leo núi mỗi tuần £ 15.00


    Giá khách sạn từ 10 đến 120 £ mỗi đêm và giá thức ăn từ 3 đến 45 £.


Nếu bạn ăn trong nhà hàng ở Anh quốc, bạn phải đưa ít nhất 10% tiền tip, trừ khi dịch vụ đó không khiến bạn hài lòng. Taxi cũng phải trả 10% tiền tip.


Lưu ý khác


    Ở Anh quốc, lái xe phía bên trái, nên trước khi băng qua đường nên để ý hai lần.


    Nếu bắt đầu đi du lịch tại một thành phố lạ, nhất là không theo tour, thì điểm đầu tiên nên tới chính là trung tâm thông tin du lịch - thường nằm bên cạnh ga tàu hỏa hoặc trung tâm thành phố. Từ trung tâm này, bạn sẽ nhận được tấm bản đồ địa phương gợi ý những điểm nên đến thăm. Nhiều thành phố có bán vé đi lại như vé ngày, vé 3 ngày, vé tuần với mức phí rẻ hơn vé lẻ và cho phép bạn sử dụng hầu hết các phương tiện đi lại công cộng trong thành phố.


    Đừng để những thứ quý giá hay thẻ tài khoản lộ liễu ở nơi đông người.


http://www.chudu24.com/huong-dan-du-lich/chau-au/united-kingdom.html


Hành trình du lịch Anh quốc


Nếu bạn đang có dự định cho một chuyến du lịch Anh quốc, hãy cùng Abay điểm qua những điạ danh hấp dẫn, không thể bỏ qua và kinh nghiệm mua sắm ở xứ sở sương mù:


1. Stonehenge


Stonehenge là một trong những di tích lịch sử quan trọng nhất trên thế giới. Nó được hình thành từ một nền văn hóa mà nhiều vết tích còn sót lại của Stonehenge đang là vấn đề tranh luận của thế giới. Bằng chứng cho thấy những tảng đá lớn thẳng đứng được xây dựng vào năm  2500 trước Công nguyên. Người ta vẫn chưa kết luận được Stonehenge xây dựng để phục vụ cho mục đích gì, nhưng các nhà thông thái tin rằng công trình này được sử dụng để tổ chức các lễ hội và là trung tâm tôn giáo.


 2. Tháp BigBen


Tháp BigBen là một trong những điểm du lich hấp dẫn hàng đầu của thủ đô London, nước Anh. Nó trở thành biểu tượng của nước Anh và xuất hiện trong nhiều bộ phim.


3. Lâu đài Windsor


Lâu đài Windsor được coi là lâu đài lớn nhất và cổ nhất trên thế giới. Nó là một trong những nơi cư ngụ của nữ hoàng Elizabeth đệ nhị, bà thường trải qua những ngày nghỉ cuối tuần ở lâu đài này. Ngoài ra, nữ hoàng Elizabeth đệ nhị còn sử dụng nó cho mục đích chính trị và giải trí riêng của mình. Những tòa nhà Windsor đầu tiên còn tồn tại có từ triều đại vua Henry II (năm 1154). Đến tham quan Windsor, bạn cũng có thể tham quan các tòa nhà State Apartment tráng lệ và nhà thờ nhỏ Sy Georgés xinh đẹp.


4. Nhà thờ York


Nhà thờ York là một trong những nhà thờ lớn nhất của người Gô-tích. Nó là tòa nhà cao chọc trời ở thành phố cổ của York. Nhà thờ York hợp nhất tất cả các nét chính của sự phát triển kiến trúc Gô-tích của nước Anh. Nhà thờ được xây dựng vào năm 1230  và hoàn thành vào năm 1472. Đây cũng là một điểm du lịch thu hút nhiều khách du lịch đến tham quan.


Nhà thờ York


5. Nhà thờ Durham


Nhà thờ Durham nằm trong thành phố Durham, ở phía Đông Bắc nước Anh. Đây là tòa nhà vĩ đại nhất của người Nooc-măng ở nước Anh cũng như ở châu Âu. Nó được yêu mến không chỉ bởi nét kiến trúc độc đáo mà còn bởi cách sắp đặt có một không hai. Theo kết quả bình chọn của người dân nước Anh do đài BBC cung cấp vào năm 2001, nhà thờ Durham được bình chọn là tòa nhà được yêu thích nhất.


6. Tòa tháp của London


Từ năm 1100 cho đến nửa thế kỷ 20, tòa tháp của London được sử dụng như nhà tù. Nhưng trước khi trở thành nhà tù, nó lại là cung điện hoàng gia. Tòa tháp được tìm thấy vào mùa đông năm 1066, nó là một phần trong cuộc xâm chiếm Nooc-măng của Anh quốc. Tòa tháp của London là "tòa nhà có ma" nổi tiếng nhất ở nước Anh. Du khách có thể nghe nhiều câu chuyện  về ma quỷ  ẩn nấp trong tòa tháp.


7. Hồ District


Hồ District nằm ở tỉnh Cumbria ở Tây Bắc nước Anh. Đây là công viên quốc gia lớn nhất của xứ sở sương mù này. Điểm hấp dẫn ở nơi đây chính là khung cảnh đẹp ấn tượng của hồ và núi đồi do sự ăn mòn của băng tuyết. Hồ District là điểm leo núi và tản bộ của thủ tướng Anh quốc. Hàng năm có khoảng 14 triệu du khách nội địa và quốc tế đến đây tham quan.


8. Lâu đài Warwick


Lâu đài Warwick có cấu trúc gốc làm từ gỗ, được vua William xây dựng vào năm 1063. Vào thế kỷ 12, Warwick  được xây dựng lại bằng đá. Trải qua hàng trăn năm chiến tranh ác liệt, phần bên ngoài của lâu đài được củng cố chắc chắn hơn. Đây chính là một trong những đặc điểm dễ nhận biết nhất của lối kiến trúc quân đội vào thế kỷ 14. Năm 2001, Warwick được cơ quan du lịch Anh đưa tên vào danh sách 10 lâu đài và công trình kỷ niệm hàng đầu của nước Anh.


9. Bức tường Hadrian


Bức tường Hadrian được người La Mã xây dựng  nhằm bảo vệ thuộc địa Britannia của họ chống lại các bộ lạc của Scotland. Bức tường trải dài 117 km  từ biển Ai Len đến biển Bắc. Công trình này được xây dựng vào năm 122 sau Công nguyên, theo sự chỉ đạo của vua La Mã Hadrian. Nó được xây dựng và hoàn thành trong vòng 6 năm. Ngày nay, chỉ còn lại một vài đoạn của bức tường nổi tiếng này. Có một con đường quốc lộ nhỏ chạy dọc theo suốt chiều dài của bức tường từ Wallsend đến Bowness-on-Solway.


Bức tường Hadrian


10. Điện Buckingham


Điện Buckingham là một dinh thự của Vua Anh ở London, nơi ở chính thức của Hoàng gia Anh. Cung điện này được xây dựng từ năm 1703 và được ba công viên bao bọc, trong đó có công viên nổi tiếng Hyde Park. Nó được xây dựng để phục vụ cho các sự kiện đặc biệt của đất nước và cho hoàng gia.Cung điện có tất cả 19 phòng khách, 52 phòng ngủ dành cho khách và các thành viên trong hoàng gia, 78 phòng tắm, 188 phòng dành cho nhân viên của cung điện, 92 phòng làm việc.


Mua sắm ở London:


Phố Oxford


Thuộc phía Tây Luân Đôn biết đến như thiên đường thời trang thế giới, ở đây quy tụ hơn 100.000 shop thời trang lớn nhỏ cho việc bán lẻ các nhãn hàng danh tiếng. Là nơi mua sắm sầm uất của Luân Đôn, nơi thường xuyên diễn ra các sự kiện thời trang mà du khách vẫn dược tham gia vào. Các hội thảo thời trang, các buổi biểu diễn thời trang, đêm mua sắm…. và ở nơi đây khi đến tham quan du khách sẽ bất ngờ nếu bắt gặp các siêu sao nổi tiếng của thế giới vì họ có thể đến đây để mua sắm quần áo của một thương hiệu nổi tiếng. Các shop ở đây mở cửa từ 10am và đóng cửa từ 6 hoặc 7pm. Một vài nơi mở cửa ngày chủ nhật từ 12 đến 6pm và cả tối thứ ba.


Portobello


Địa chỉ: Portobello Road, London W10.


Nếu du khách muốn mua một món đồ cổ đẹp và ưng ý hãy đến với khu chợ Portobello, các món hàng có thể lên đến 300 năm tuổi. Điều đặc biệt khu chợ này chỉ mở cửa vào ngày thứ bảy và bắt đầu hoạt động vào 9am kết thúc phiên chợ vào 7pm. Con số 1.500 người bán lẻ không là con số nhỏ, sẽ có vô vàng sự lựa chọn cho người mua. Là khu chợ trời nên người mua có thể mặc cả để chọn mua món hàng tốt lại phù hợp túi tiền.


Knightsbridge


Địa chỉ: Westminster, London SW7


Khu mua sắm quần áo khá đặc biệt ở đây vừa có chương trình đáng để du khách quan tâm. Ở đây đang có khuynh hướng trao đổi đồ cho nhau thông qua trang web và sau khi thoả thuận họ sẽ chuyển đồ đến khu chợ Knightsbridge để trao đổi cùng nhau, không gì thú vị hơn khi mình được mặc chiếc áo mình mơ ước bằng cách đổi món đồ mình đã sử dụng qua. Như các khu chợ khác Knightsbridge mở cửa vào 9am đến 7pm hàng ngày, với các mặt hàng quần áo giá tương đối mềm hơn các shop có thể cho du khách sự lựa chọn phù hợp.


Burlington Arcade


Địa chỉ: Mayfair London W1


Khu cửa hiệu sang trọng Burlington Arcade có từ những năm đầu thế kỷ 19, nằm sau phố Bond chạy từ đường Piccadilly đến Burlington Gardens. Có lẽ là nơi mua sắm đẹp nhất, thoải mái nhất, bởi sự yên tĩnh, thư thái. Chỉ có 40 cửa hiệu nhưng toàn những mặt hàng cao cấp, các sản phẩm bày bán ở đây thường nổi bật nhờ đặc tính độc đáo và được làm bằng tay. Ấn tượng nhất ở đây có lẽ là cửa hàng có bộ sưu tập đồng hồ Rolex cổ. Với bộ sưu tập gồm 500 chiếc Rolex sản xuất từ 1915 đến 1970, đây được coi là cửa hàng có bộ sưu tập đồng hồ Rolex cổ lớn nhất thế giới với giá bán rẻ nhất là 1.850 bảng (tương đương khoảng 50 triệu VND).


Burlington Arcade


Regent Street


Regent Street là một trong những con phố mua sắm chính tại Luân Đôn, được mệnh danh là “đại lộ mua sắm nổi tiếng nhất châu Âu”. Phần mua sắm chính của đường phố nằm giữa Oxford Circus và Piccadilly Circus. Nơi đây bán rất nhiều mặt hàng từ đồ gia dụng như quần áo, giày dép, mỹ phẩm, rượu vang đến các mặt hàng điện tử hiện đại. Các thương hiệu nổi tiếng như Aquascutum, Lacoste cũng có mặt tại đây. Ngày 20/11/2004 Apple đã khai trương cửa hàng bán lẻ đầu tiên ở châu Âu tại khu phố này.


The Walk


Địa chỉ: Saltire Court, Castle Terrace, Edinburgh, EH1 2EN


Đây là trung tâm mua bán sang trọng ở Scotland. The Walk toạ lạc ở Multrees Walk tại quảng trường St Andrew, là một trong những địa chỉ uy tín nhất dành cho mọi du khách tại Edinburgh. Nơi đây bày bán các sản phẩm quần áo, túi xách, văn phòng phẩm. Các thương hiệu nổi tiếng nhất trên thế giới như: Louis Vuitton, Calvin Klein Underwear (CKU), Emporio Armani, Mulberry, Links of London, Azendi, Oscar & Fitch, The Pen Shop, Emporio Armani cũng có mặt ở đây. Mỗi tuần The Walk thu hút tới 85,000 lượt người tới tham quan, mua sắm.


Quà lưu niệm


Tại khu phố mua sắm Burlington Arcade kẹo socola Ladurée là một món quà rất có ý nghĩa. Đây là loại kẹo socola thượng hạng nhất trên thế giới. Một hộp 12 chiếc kẹo to hơn đồng xu chút xíu được bán với giá khoảng 500.000 đồng Việt Nam. Cửa hàng đồ chơi Hamleys là cửa hàng đồ chơi lớn nhất thế giới với rất nhiều loại như: đồ điện tử, búp bê… Tháng mười là mùa hạt dẻ chín, du khách có thể vừa tản bộ dưới góc công viên vừa nhặt hạt dẻ làm quà cho người thân. Nếu bạn là fan hâm mộ của một đội bóng nào của nước Anh thì hãy mua áo thun của đội bóng đó với giá từ 6- 10 bảng Anh (loại thường), hoặc 30-43 bảng Anh (loại xịn). Mỹ phẩm cũng là mặt hàng được nhiều du khách lựa chọn.


http://www.abay.vn/TinTuc/hanh-trinh-du-lich-anh-quoc.aspx

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Võ sỹ lừng danh Muhammad Ali: Tôi chẳng thù ghét gì Việt cộng cả! - Bob Orkand 22.08.2017
2 bài về Ấn Độ, Trung Quốc - Nhiều tác giả 21.08.2017
19/08/1934: Adolf Hitler trở thành Tổng thống Đức - Tư liệu 19.08.2017
Chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam trên vùng đất Nam Bộ - Vũ Minh Giang 13.08.2017
Người Khmer Krom đòi Nam Bộ là ‘vô lý’ - Nguyễn Văn Huy 13.08.2017
Tìm hiểu vấn đề biển đảo giữa Việt Nam và Campuchia - Trần Công Trục 13.08.2017
Koh Tral/ Phú Quốc: Giấc mơ tuyệt vọng của Campuchia - Jeff Mudrick 13.08.2017
Vì sao thành Hà Nội bị phá? - Tư liệu 07.08.2017
Lá thư tâm huyết của Tướng Trần Độ - Tư liệu sưu tầm 04.08.2017
Người đẹp: Số đo 3 vòng chuẩn - Tư liệu sưu tầm 03.08.2017
xem thêm »