tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 20545368
Lý luận phê bình văn học
12.06.2013
Tư liệu
“Về đồng mùa nước nổi” có phải là thơ “đạo” ?

Tác phẩm thơ “Về đồng mùa nước nổi” (MS: 096A) là một trong 11 bài thơ vào vòng chung khảo cuộc thi thơ ĐBSCL lần thứ V-2012. Vừa qua, tình cờ chúng tôi phát hiện bài thơ này có “tứ” giống y như bài thơ “Trở lại đồng Tứ giác” của nhà thơ Trịnh Bửu Hoài (in trong tập “Ngan ngát mùa xưa”, NXB Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh, 2005, trang 59-60-61).


Không biết vô tình hay cố ý mà các ý tứ, chi tiết, hình ảnh… trong 2 bài thơ giống nhau gần như là hoàn toàn. Các ý trong “Trở lại đồng Tứ giác” được “phù phép” để từ thơ 7 chữ biến thành… lục bát trong “Về đồng mùa nước nổi”. Trước tiên, mời so sánh thử 2 bài thơ:


(Về đồng mùa nước nổi MS: 096A)


Trăng vàng gác núi lả lơi


Thình lình trượt xuống rong chơi đồng bằng


Vỡ trên dòng nước lăn tăn


Gió ào ào khóc mưa giăng. Sông tràn


 


Ta về bến đợi thưởng trăng


Ngờ đâu sóng vỗ nát tan mộng chìm


Ruộng xanh … đẫm mắt mẹ nhìn


Cha anh lụt cả trăm nghìn nỗi đau


 


Ta về nghe đất trở sầu


Từng cây lúa khóc đợi nhàu mùa sang


Đồng thành biển cả. Buồn lan


Tiếng bìm bịp réo lạc đàn. Nước dâng


 


Ta về xóm cũ bâng khuâng


Sông giờ oằn lũ bất cần đò đưa


Áo hồng bay ngát bến xưa


Em giờ trôi dạt đâu mùa gió giông?


 


Ta về vác cát oặn lòng


Hòa dân ngăn nước thở cùng mặt đê


Trăng tròn trượt xuống tiếp hơi


Gánh gồng gìn giữ màu trời quê hương.


 


Trở lại đồng Tứ giác (Trịnh Bửu Hoài)


Mấy độ trăng vàng kia gác núi


Đêm nay bỗng trượt xuống đồng bằng


Thương trăng vỡ trên dòng nước nổi


Gió thu gào khóc giữa mưa giăng


 


Mấy độ ta về bên bóng gáo


rái vàng nở rộ một vườn trăng


Ngờ đâu sóng vỗ tan cành mộng


Một kiếp rong rêu cũng bạt ngàn


 


Mấy độ ta về vui tiếng dế


Nghe từng thớ đất đợi mùa sang


Ai biến đồng xanh thành biển cả


Cánh dế ngày xưa bỗng lạc đàn


 


Mấy độ ta về thăm xóm cũ


Em áo vàng bay ngát bến sông


Bến sông giờ đã chìm trong lũ


Em giạt về đâu trong mưa giông


 


Mấy độ trăng tròn treo đỉnh núi


Đêm nay bỗng trượt xuống đồng bằng


Cá đớp trăng tan đùa suốt sáng


Hết nửa mùa thu chẳng hết trăng.


Tiếp theo, mời tìm thử các ý tứ, hình ảnh, chi tiết giống nhau:


- Ở khổ đầu, giống nhau ở “trăng vàng gác núi”, “trượt xuống đồng bằng”, “vỡ trên dòng nước”, “gió - khóc - mưa giăng”


- Ở khổ hai, giống nhau ở “ta về”, “ngờ đâu sóng vỗ”, “tan mộng”


- Ở khổ ba, giống nhau ở “ta về”, “đợi mùa sang”, “đồng thành biển”, “lạc đàn”


- Ở khổ bốn, giống nhau ở “ta về xóm cũ”, “sông - lũ”, “áo bay - bến sông”, “em trôi dạt - mưa giông”


- Ở khổ cuối, giống nhau ở “trăng tròn - trượt xuống”


Vậy bài thơ “Về đồng mùa nước nổi” (MS: 096A) có phải là tác phẩm thơ “đạo” chăng ? Phân tích bấy nhiêu chúng ta cũng đủ nhận thấy. Tại sao một tác phẩm thơ “đạo” trắng trợn như thế lại được vào chung khảo Cuộc thi Thơ ĐBSCL - một cuộc thi danh tiếng của cả một vùng miền ?


Nguyễn Huỳnh


phongdiep.net

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Sức sống vĩnh cửu của kiệt tác Búp bê - Nguyễn Chí Thuật 20.09.2017
Thanh Tùng – Xanh mãi Thời hoa đỏ - Trần Mạnh Hảo 18.09.2017
Tiểu thuyết Thủy Hử theo quan điểm một học giả phương Tây - Bill Jenner 18.09.2017
Lời cảnh cáo các nhà học phiệt - Đoàn Lê Giang 08.09.2017
Dấu ấn Chủ nghĩa nhân văn của Erasmus trong tiểu thuyết Don Quixote - Linh Lan 08.09.2017
Về Nho giáo và khoa học (tiếp và hết) - Nguyễn Thọ Đức 01.09.2017
Về Nho giáo và khoa học (1) - Nguyễn Thọ Đức 01.09.2017
Lại bàn về Nguyễn Khắc Viện và sách “Việt Nam một thiên lịch sử” - Nguyễn Khắc Phê 31.08.2017
Thế giới phi lý trong tiểu thuyết đô thị miền nam 1954-1975 - Nguyễn Thị Việt Nga 27.08.2017
Thơ Phùng Cung – Lời cuối của quê - Thu Tứ 27.08.2017
xem thêm »