tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 19729102
Những bài báo
24.05.2013
Tư liệu
Hai bài viết về tiểu thuyết lịch sử Trần Khắc Chung

Đọc Trần Khắc Chung của Ngô Viết Trọng


Bài của Tống Diên   


 


Ngô Viết Trọng vừa cho ra mắt độc giả tiểu thuyết lịch sử Trần Khắc Chung. Đây là tác phẩm thứ 8 của ông kể từ năm 2001 khi ông xuất bản tập truyện đầu tay Vết Hằn Mùa Xuân. Nhưng tính theo lịch sử tiểu thuyết thì đây là tác phẩm thứ tư sau Tình Hận (xuất bản năm 2002, đến năm 2005 thì được bổ khuyết và tái bản dưới tựa đề mới là Lý Trần Tình Hận), Công Nữ Ngọc Vạn (2004), Dương Vân Nga: Non Cao và Vực Thẳm (2005). Lịch sử tiểu thuyết Trần Khắc Chung được hoàn tất hai năm sau truyện dài Thăm Thẳm Trời Xanh, có vẻ đúng theo trình tự mà tác giả tự ấn định trước, nghĩa là truyện lịch sử và truyện tình cảm xã hội phải xuất hiện xen kẽ nhau.


 


Thoạt tiên, lướt nhìn tựa đề quyển sách, tôi hơi thất vọng vì đinh ninh tác giả đang bước chân vào lối mòn nhiều người đã đi qua. Không phải tự nhiên ý nghĩ đó tới với tôi. Chính cái tựa sách đã khiến tôi lầm tưởng ông Ngô Viết Trọng chọn sai đề tài. Thật vậy, lâu nay tên tuổi Trần Khắc Chung đã được dư luận kết nối với tên tuổi Huyền Trân công chúa. Đề cập tới người này ắt phải làm liên tưởng tới người kia. Chuyện tình trên biển cả giữa hai nhân vật lịch sử này là chuyện thật hay chuyện hư? Trước kia nó đã được các nhà viết sử, viết truyện lặp đi lặp lại quá nhiều lần nên ai cũng tin đó là chuyện thực. Gần đây đông đảo sử gia đã hoài nghi và phủ nhận sự chân xác của chuyện tình nói trên. Những bài viết của họ được xây dựng trên chứng cớ cụ thể nên phải được đánh giá cao. Tuy nhiên, lý luận của sử gia dù có chặt chẽ đến đâu chăng nữa cũng không xóa tan đi dễ dàng cái định kiến đã tồn tại lâu dài trong lòng dân gian. Nếu nhà văn Ngô Viết Trọng có chiều lòng độc giả mà triển khai rộng rãi câu chuyện tình Khắc Chung - Huyền Trân - một chuyện tình mà đời nay nhiều người còn tin là đã biến thành cụ thể ngay trên thuyền đi từ Chiêm Thành trở về đất Việt – thì ông vẫn làm tròn nhiệm vụ của một nhà văn. Tôi chỉ tiếc là Ngô Viết Trọng chọn lựa khai thác một đề tài đã trở nên nhàm chán thôi.


 


Vừa nghĩ ngợi như vậy thì tôi phát giác mình trách oan Ngô Viết Trọng. Chẳng là tôi muốn soát lại xem ông ấy có kèm tên Huyền Trân theo sau tên Trần Khắc Chung như tôi tưởng không; phải chính mắt trông thấy mới có lý do chính đáng để khen chê người khác. Nhưng đọc kỹ lại tựa sách tôi vẫn không tìm được điều mình chờ đợi: chỉ vỏn vẹn có ba chữ Trần Khắc Chung thôi chứ không thấy tên Huyền Trân theo sau. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Tác giả Ngô Viết Trọng đã khéo léo tách ra khỏi vết xe của những người đi trước. Độc giả có ấn tượng ngay rằng trọng tâm của tác phẩm không còn đặt nơi mối tình Khắc Chung - Huyền Trân nữa. Nó nằm lệch qua một bên, bên phía cuộc đời của riêng cá nhân ông quan đại thần nhà Trần. Ngoài bìa sách thì thấy như thế, bên trong ra sao chưa rõ.



 


Thế là tôi phải lên đường theo chân Ngô Viết Trọng qua tác phẩm của ông để xem ông có lâm vào cảnh tiền hậu bất nhất hay không. Ngay ở chương đầu tôi đã mang một tâm trạng hỗn độn, vừa thích thú, vừa lo âu. Thích thú mà thấy nhà kể chuyện sử Ngô Viết Trọng tự nhiên thoái lui nhiều bước, nhường chỗ cho nhà văn Ngô Viết Trọng thi thố tài năng. Qua mười mấy trang ngắn ngủi, Ngô Viết Trọng đã phác họa ra được một bức tranh sống động ghi nhận cảnh đời của Trần Khắc Chung thuở còn là một cậu bé họ Đỗ cực kỳ tinh nghịch, chuyên phá làng phá xóm. Lo âu vì e Ngô Viết Trọng ham viết văn, ham phân tích tâm lý mà phải bị lạc lối, phải biến lịch sử tiều thuyết của mình thành truyện dã sử lúc nào không hay.


 


Qua chương 2 tôi thấy an tâm hơn vì Ngô Viết Trọng bắt đầu trở lại với giọng kể chuyện cố hữu của ông. Ông tiếp tục duy trì cái giọng đó tới lúc kết thúc tác phẩm. Phân tích tâm lý, mô tả động tác, cảnh tượng, v.v… đều phải nhường bước cho tường thuật sự kiện. Bây giờ tới phiên nhà văn thụt lui lại núp phía sau nhà sử. Ông chủ Ngô Viết Trọng hiểu rõ hơn ai hết là hai người không thể cùng lúc đứng ngang nhau được. Ông dứt khoát chọn lựa: hi sinh nhà văn, chỉ cho ông này chường ra lúc đầu thôi, về sau bắt ông ấy phải đứng chống lưng cho nhà sử. Độc giả phân chia thành hai nhóm khác nhau. Nhóm thứ nhất cảm thấy mất bớt hứng thú vì không còn hưởng được cái chất tiểu thuyết thuần túy ở chương đầu nữa. Họ có ấn tượng như đang sống lại thời ấu thơ tại một thôn xóm nào đó thì đột nhiên được mang tới một nơi trang nghiêm để nghe tường thuật về những điều bí ẩn trong đời một nhân vật lịch sử. Nhóm thứ hai - người viết nằm trong nhóm này – thì lại thoải mái hẳn ra. Khi nghe kể chuyện lịch sử, họ hăm hở muốn biết sự thật hơn là bận tâm về những tiểu tiết tâm lý vốn dĩ có nhiều khả năng gợi ý cho người nghe nghĩ rằng đó là chuyện hư cấu. Mô tả sống động cuộc đời của một nhân vật lịch sử vào thuở niên thiếu bằng một chương ngắn gọn, thế cũng đủ lắm rồi, không cần triển khai dài dòng theo chiều hướng đó.


 


Tuy quan niệm thưởng lãm có khác nhau, hai nhóm độc giả trên đây đã gặp lại nhau trên một đất đứng chung khi họ đi tới tận cùng của tác phẩm. Tất cả đều không phủ nhận việc Ngô Viết Trọng muốn nhìn Trần Khắc Chung theo suốt chiều dài cuộc đời của nhân vật này chứ không tập chú vào một đoạn đời ngắn ngủi, một mối tình nồng nhiệt hay một công trận lừng lẫy của ông ta. Y như trong trường hợp Dương Vân Nga, lần này Ngô Viết Trọng dẫn trình Trần Khắc Chung trong mọi tư thế, lúc ngất ngưỡng trên đỉnh non cao cũng như khi ngụp lặn dưới đáy vực sâu. Đặc biệt Ngô quân đã dùng nhiều chương để kể chuyện Trần Khắc Chung âm mưu giành giựt quyền bính, ám hại hoàng thân quốc thích v.v… (chẳng hạn như bức tử Huệ Vũ vương). Những hành vi ám muội này trước đây đã được trình bày giản lược trong nhiều bộ chính sử. Nay Ngô Viết Trọng triển khai ra thêm không phải nhằm mục đích bôi bác Trần Khắc Chung mà thật ra chỉ nhằm giúp độc giả nhìn thấy nhân vật này dưới nhiều góc cạnh khác nhau thôi.


 


Để xây dựng tác phẩm cho chặt chẽ vững chắc hơn, họ Ngô không dừng lại nơi đó. Qua lối trình bày sự việc diễn ra, ông đã gián tiếp tán thành hay phi bác quan điểm của nhiều sử gia. Khi cần thì ông mặc thị đề xướng giả thuyết để giải thích những điểm mơ hồ trong lịch sử chưa được làm sáng tỏ. Xin viện dẫn ra đây vài trường hợp điển hình.


 


Trước kia chuyện tình Khắc Chung - Huyền Trân được truyền tụng trong dân gian và ghi chép trong sử sách như là một sự kiện đích thực. Ngày nay nhiều sử gia bác bỏ quan điểm này và xem đó chẳng qua là một giai thoại không căn cứ vững chắc. Ngô quân thiên về các sử gia hiện đại nói trên nhưng ông nỗ lực dung hòa hai phía. Ông trình bày như thể Khắc Chung và Huyền Trân được kết nối nhau bằng một thứ tình cảm nhẹ nhàng, kín đáo, không vượt quá xa ra ngoài vòng nghi lễ triều đình.


 


Nhiều sử gia không tin Huyền Trân bị bắt buộc phải lên dàn hỏa để chết theo chồng, Ngô Viết Trọng tán thành quan điểm đó. Nhưng nếu đúng như thế thì tại sao sử sách lại viết rằng vua e Huyền Trân công chúa bị thiêu đốt nên sai Trần Khắc Chung đi giải cứu? Tại sao giải cứu xong lại đi loanh quanh lâu ngày mới về tới kinh đô? Ngô Viết Trọng đã giải đáp các vấn nạn này một cách rất hợp lý. Ông đã làm được điều mà các sử gia chưa làm được. Đọc kỹ tiểu thuyết lịch sử Trần Khắc Chung mới thấy Ngô Viết Trọng đã phải suy nghĩ nhiều trong nỗ lực dung hòa và phối hợp các quan điểm mâu thuẫn giữa các sử gia.


 


Nhận xét cuối cùng của tôi về tiểu thuyết lịch sử Trần Khắc Chung mang nặng chất chủ quan. Những gì trân quí nhất mà tác phẩm này mang tới cho tôi chưa chắc đã tạo được đôi chút hứng thú và quan tâm nơi người độc giả khác. Những hoàn cảnh éo le, những diễn biến gay cấn gây hồi hộp trong tác phẩm này dần dà cũng phai mờ đi nơi ký ức của tôi. Nhưng những suy nghĩ miên man về lịch sử mà nó gợi lên trong lòng tôi vẫn còn tồn tại vương vấn lâu dài. Người như Trần Khắc Chung, thông minh, sắc sảo, lỗi lạc, gian xảo, hiểm độc, thế mà kết cục cũng đành thúc thủ trước những may rủi của cuộc đời. Ông ta gây ra cho người khác biết bao điều oan ức để rồi chính ông ta lại cũng phải mang tai mang tiếng oan uổng. Giờ đây nhiều sử gia giải oan cho ông vài tội và kết thêm cho ông vài tội khác. Nhưng những lời minh oan và kết tội này có giá trị đến bao giờ? Liệu mai kia mốt nọ chúng có bị đảo ngược không khi nhiều tài liệu cũ được khám phá ra? Trường hợp Trần Khắc Chung cũng là trường hợp của nhiều nhân vật lịch sử khác bị mang tiếng oan uổng suốt nhiều thế hệ, hoặc được suy tôn thành thần tượng trong khoảng thời gian hết sức lâu dài mặc dù không xứng đáng với vinh dự này. Tác phẩm Trần Khắc Chung gợi cho tôi nhớ tới những nạn nhân lịch sử và thần tượng lịch sử. Bởi lẽ ấy, tôi dành cho nó một vị trí đặc biệt trong lòng tôi.


Nguồn: http://vnthuquan.net


 


Bài của Uyên Hạnh:


Trần Khắc Chung được sách nói đến như một viên tướng oai hùng tài giỏi của nhà Trần nước Đại Việt và mối tình ngang trái của ông với Công chúa Huyền Trân. Nàng công chúa diễm kiều con gái út Vua Trần Nhân Tông, một tuyệt thế giai nhân với sắc đẹp rực rỡ qúy phái, vợ của Quốc vương Chiêm Thành Chế Mân.


 


Vua Trần Nhân Tông là một vị vua nhân đức và rất từ ái trong việc trị dân. Vì hạnh phúc và sự yên bình của Đại Việt, tránh cảnh chiến tranh với nạn binh lửa giữa hai nước, nhà vua gả Công chúa Trần Huyền Trân sang Chiêm Quốc làm vợ Chế Mân, một ông vua khá lớn tuổi so với tuổi của nàng. Chế Mân yêu mến sắc đẹp tuyệt vời của Huyền Trân Công Chúa và trong sính lễ dâng lên Quốc Vương Đại Việt để xin cưới nàng, Chế Mân đã trao lại hai miền đất châu Ô, châu Rí. Cuộc hôn nhân của Huyền Trân không những giúp Đại Việt lấy lại được những vùng đất đai đã mất, còn tạo được tình hòa hiếu giữa Đại Việt và Chiêm Quốc. Chỉ tiếc là triều đình nước Chiêm không thiếu kẻ phản phúc và bọn sứ đoàn nhà Nguyên không khoanh tay ngồi nhìn hai nước Chiêm - Việt kết thân. Đó cũng là nguyên do tạo cái chết cho Vua Chế Mân.


 


Kết hôn năm 1306, nhưng chỉ gần một năm sau Huyền Trân Công chúa đã thành góa phụ. Vua Chế Mân chết, Trần Khắc Chung rất lo lắng và xót xa cho Công chúa Huyền Trân phải sống cảnh đơn chiếc tại cung đình ở một xứ sở xa xôi giữa những người xa lạ với nỗi uất ức vì mất hai châu Ô và Rí (và mối hận cả ba châu Địa Lý, Ma Linh và Bố Chính vua Chiêm Chế Củ dâng vua Lý hai trăm năm trước) sẽ khiến nàng phải trải qua lắm cảnh đọa đày đau khổ về sau, kể cả sự nguy hiểm cho bản thân nàng, qua kinh nghiệm ngày Công chúa về Chiêm Quốc được tấn phong Hòang Hậu đã súyt chết vì chén trà có độc của bà Hòang Hậu đương thời vợ trước Vua Chế Mân. Trần Khắc Chung đã tâu với Vua Anh Tông về phong tục hỏa thiêu của Bà La Môn và mối lo sợ rằng Công chúa Huyền Trân sẽ bị đưa lên giàn hỏa thiêu chết theo Vua Chế Mân. Được sự chấp thuận của Vua Anh Tông, Trần Khắc Chung lập kế vào Chiêm Quốc cướp Công chúa Huyền Trân đưa về Đại Việt. Trên đường về, theo sử sách, trong ba tháng thuyền trôi lênh đênh trên sóng nước, hai người đã yêu thương và gần gủi nhau.


 


Ngòi bút của Ngô Viết Trọng cho chúng ta thấy rõ, ngay từ ngày còn ở tại nước nhà, thời gian Công chúa Huyền Trân được Vua Anh Tông chuẩn bị cho nàng trước khi được đón về làm Hòang Hậu Chiêm Quốc, Huyền Trân phải học tiếng Chiêm và phong tục tập quán của Chiêm Quốc. Trần Khắc Chung đã là người phụ giúp trong việc dạy dỗ Công chúa Huyền Trân về những học hỏi nêu trên. Vẻ đẹp khuynh quốc của Huyền Trân, tính nết dịu dàng đoan thục của nàng công chúa ở tuổi cập kê, sự thông minh xuất chúng cùng cái nhìn thấy rõ mọi việc qua đôi mắt và tấm lòng nhân hậu trong sáng của nàng đã chinh phục trái tim Quan Hành Khiển Đại thần Trần Khắc Chung. Trần Khắc Chung đã yêu nàng và vô hình chung là người lo lắng cho an nguy của Công chúa.


 


Ngô Viết Trọng đã tạo cho người đọc cảm giác trung thực hơn về một nhân vật Trần Khắc Chung  lừng lẫy qua những dữ kiện lịch sử được kể lại trong lời văn không bóng bẩy trau chuốt. TRầN KHắC CHUNG so với những áng văn chương lãng mạn trử tình có thể được gọi là thiếu âm hưởng của thiên nhiên và chất vị thơ mộng của cảnh vật, cho ta cảm giác đọc một quyển sách sử hơn là một quyển tiểu thuyết lịch sử. Nhưng không vì thế mà ngòi bút ông mất đi lực lôi cuốn do bố cục chặt chẽ của sách và phối hợp của một sở học phong phú cùng công trình nghiên cứu dồi dào. Thế nên, những dữ kiện lịch sử được ông viết, mang cái sâu sắc có được như khi đọc Tam Quốc Chí. Sách cũng cho ta một nhận thức có phần khác biệt hơn những nhận thức đã có trước đây, đặc biệt về mối tình giữa Trần Khắc Chung và Trần Huyền Trân. Đó là việc người đọc có được một cái nhìn khách quan và thi vị hơn.


 


Trần Khắc Chung và Huyền Trân Công chúa là một mối tình đã được các thi nhân văn sĩ thi vị hóa, bi kịch hóa hay lãng mạn hóa làm cho người đọc khó thấy rõ một điều đó là tình yêu chân thật. Có thể ảnh hưởng văn hóa trong nếp sống của xã hội ngày xưa đã làm ngòi bút các sử gia thời Trung Đại mang tính khe khắt lên án hơn là cho người đọc cơ hội thấy được cái đẹp của một mối tình không trọn. Mỗi thời đại có một lối nhìn, bằng cách phát biểu khe khắt hay phóng khóang, đã vô tình, nhiều hay ít, làm nặng ngòi bút của người viết khi chuyển đạt một sự kiện lịch sử đến người đọc.


 


Sách cho thấy Trần Khắc Chung là người đa tài, ông rất tài hoa và ông đã đào luyện Huyền Trân Công Chúa thành vị Hòang hậu Chiêm Quốc thông rõ ngôn ngữ và phong tục tập quán của xứ nầy. Nếu là tình yêu vị kỷ ông đã không dốc hết sức mình ngày đêm đào luyện một Công chúa Huyền Trân có thể sống thỏai mái nhờ biết ngôn ngữ của Chiêm Quốc lại được kính nể khi thông rõ tập quán phong tục của nước đó. Ông đã dốc lòng chỉ dạy và lo lắng không những về những vấn đề trên mà ông còn là người đã động viên tinh thần Công chúa làm nàng hăng hái học hỏi và có được kết quả tốt đẹp, nếu không nói là quá bất ngờ, ngòai cả dự tính của nhà vua. 


 


Thời gian từ ngày Trần Khắc Chung dẫn phái đòan sang Chiêm Quốc để giải cứu Công chúa Huyền Trân cho đến khi đưa được Công chúa về lại nước là một năm. Chính sự chậm trể nầy đã tạo lời thị phi. Những diễn tiến tại Chiêm Quốc, những tai nạn xảy ra cho ông, cả đến giờ phút ông thuyết phục được Vua Chiêm là Chế Chí lập đàn chiêu hồn bên bờ sông, để ông thừa cơ cướp Công chúa đem xuống thuyền nhẹ đậu bên sông và những tháng ngày chạy trốn trôi nổi trên sông theo giòng nước xuôi về Đại Việt là những sự kiện linh động nhờ tài trí và sự ứng phó tài giỏi của ông.


 


Phần Huyền Trân Công chúa, nàng có rung động hay không trước một vị tể tướng oai phong tài giỏi. Thời gian gần gủi qua bao tháng ngày được Trần Khắc Chung làm thầy giảng dạy, có thể Công chúa đã rung động. Và trên hành trình dài xa thẳm khi Trần Khắc Chung hộ tống đưa nàng sang Chiêm Quốc. Rồi một năm sau đó trên con thuyền trôi theo sông nước từ Chiêm Quốc trở về Đại Việt trong ba tháng trời, nàng có cảm nghĩa cử khí khái và sự can đảm của Trần Khắc Chung, người đã không quản nguy hiểm lập kế cứu nàng đem về Đại Việt sau khi Chế Mân chết.


 


Sự rung động giữa trang quốc sắc thiên hương và người hùng xứ Đại Việt, có hay không. Nếu không, hóa ra hai người là gỗ đá. Nếu có, thì mối tình nầy đi đến đâu. Chữ «tư thông» các sử gia đã dùng thật quá khe khắt. Huyền Trân vì yêu qúy Cha là một vị anh quân, một người cha tòan thiện sẽ không có thái độ «bôi nhọ» như thế. Huyền Trân trong trái tim của Trần Khắc Chung là hình ảnh của một người tình trong sáng ngây thơ, ông yêu Huyền Trân không phải với ý đồ chiếm giữ, mà ông yêu Huyền Trân với ý tưởng tôn thờ vì lòng ông đầy nỗi rung cảm lẫn kính trọng nàng. Dĩ nhiên khi đã yêu nàng, ông sẽ mơ tưởng được gần gủi được ôm ấp nàng trong vòng tay ấm áp của ông, nhưng không vì thế mà ông có ý định cưỡng đọat. Nghĩa là cưỡng chiếm lòng ông và cả lòng nàng, để cùng đưa nhau vui hưởng lạc thú xác thịt. Vậy thì, ở đây ta thấy được nỗi lòng của cả hai. Một mối tình không trọn nhưng tòan hảo và tuyệt đẹp. Không trọn vì không đạt được sự nồng ấm của ái ân chồng vợ trong niềm tha thiết muốn được gần nhau. Đẹp và toàn hảo vì đích thực đó là tình yêu.


 


Trở về lại Đại Việt, chỉ một thời gian ngắn, và sau khi vua cha từ trần, Huyền Trân đi tu tại một ngôi chùa trên núi. Danh phận Công chúa Huyền Trân hay Hòang Hậu Chiêm Quốc đã không còn hiện hữu  trên cõi trần tục, nàng đã thí phát quy y. Sau khi thọ Bồ Tát Giới, Huyền Trân Công chúa mang pháp danh Hương Tràng và tu ở chùa Quảng Nghiêm (Nam Định). Nàng công chúa đoan thục con gái yêu qúy của vua Trần Nhân Tông, vị vua lỗi lạc của nhà Trần, đã theo bước chân giải thóat của vua cha. Vị vua nước Đại Việt đã từ bỏ ngai vàng đi tu trở thành Trúc Lâm Đầu Đà trên Yên Tử Sơn. Trúc Lâm Đại Sĩ chính là Vua Trần Nhân Tông, là Sơ Tổ Thiền phái Trúc Lâm, người đã khai sáng tông phái Thiền Trúc Lâm của Việt Nam.


 


Đọc Trần Khắc Chung của Ngô Viết Trọng ta có thể thấy được rằng Trần Khắc Chung thật sự yêu Huyền Trân Công Chúa, và Tể Tướng Trần Khắc Chung thực sự yêu đất nước Đại Việt. Trần Khắc Chung đã làm quan lớn qua bốn triều đại các vua Trần Nhân Tông, Trần Anh Tông, Trần Minh Tông, Trần Hiến Tông trong những chức vụ quan trọng như Đại hành khiển, Tể tướng, Thượng thư, Ngự Sử đại phu, Đại an phủ kinh sư, Quan nội hầu, Sư bảo. Trần Khắc Chung là một người văn tài tuyệt giỏi, và đến cuối đời ông đã đạt được địa vị cực phẩm. Những tranh chấp dưới trướng vua không tránh khỏi. Huệ Vũ Vương chết vì hành động thái độ của chính ông ta. Việc Trần Khắc Chung bị bôi nhọ khi mồ mả của ông bị kẻ gian đập phá là một việc khá đau lòng. Việc đục tên ông ra khỏi Văn Miếu là một việc khá khe khắt.


 


Trong phần Lời Ngỏ tác gỉa Ngô Viết Trọng viết rằng: «Mong muốn gợi được chút cảm hứng cho những người vẫn thắc mắc mối tình giữa Trần Khắc Chung và Huyền Trân công chúa là chuyện có thật hay chỉ là chuyện hoang đường. Tập trung một số tài liệu thu thập được từ nhiều phía, gạn lọc lại để xây dựng nên tập tiểu thuyết TRầN KHắC CHUNG, ước mong của người viết là làm sao phác họa lại chân dung nhân vật lịch sử này được gần với sự thật hơn!».


 


Ngô Viết Trọng đã đạt được mong ước của mình một cách trung thực nhờ đi sát những dữ kiện lịch sử và hấp lực của ngòi bút qua sở học của ông. Viết về Trần Khắc Chung và Huyền Trân Công Chúa có thể các sử gia đã đúng khi cho rằng hai người yêu nhau. Và nếu thực sự họ đã yêu nhau thì đây là một mối tình tuyệt đẹp của lòai người. 


 


Ngòi bút của Ngô Viết Trọng đã phác họa cho người đọc những dữ kiện của thời gian và không gian, cùng hai nhân vật, một Trần Khắc Chung tài hoa oai hùng, và một Công chúa Huyền Trân thánh thiện với sắc đẹp tươi mát rực rỡ. Ngô Viết Trọng đã dành cho độc gỉa cơ hội dùng tư tưởng và nhận xét của riêng mình để vẽ nên một mối tình, trên 700 năm rồi vẫn còn là một nguồn cảm hứng phong phú, làm đẹp đời sống của chúng ta. 


 


Uyên Hạnh


khoahocnet.com


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Biển Đông lại sắp…dậy sóng!? - Nguyễn Hồng Lam 22.06.2017
Nhà báo Nguyễn Công Khế nói về những 'điều cấm kỵ' - Nguyễn Công Khế 22.06.2017
Nghề báo lắm hiểm nguy - Nguyễn Công Khế 22.06.2017
‘IS đã chính thức thừa nhận thất bại’ - Nhiều tác giả 22.06.2017
Thủ tướng Hun Sen đi bộ qua biên giới, thăm lại 'đường cứu nước' - Nhiều tác giả 21.06.2017
Kiếp sau tôi vẫn chọn nghề báo - Trần Thị Sánh 21.06.2017
Muôn lần bất diệt con người! - Lưu Trọng Văn 19.06.2017
Tôi là dân Quận 3 - Sơn Trà - Võ Kim Ngân 19.06.2017
Làm báo thuở thanh xuân - Trịnh Bích Ngân 19.06.2017
Từ Trường thi Gia Định đến Nhà văn hóa Thanh niên - Hồ Tường 18.06.2017
xem thêm »