tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 23251487
Thơ
13.05.2018
Nguyễn Hưng Hải
Cây Bụt mọc trong vườn Bác (1)


Bài 1: CÂY BỤT MỌC TRONG VƯỜN BÁC


Sâu đục thân cây Bụt mọc trong vườn


Lở loét vết thương cây Bụt mọc


Lũ sâu bọ đục thành hang hốc


Cây không thể nào cúi xuống chữa cho cây


 


Bác bận nhiều công việc, sáng nay


Người mới ra thăm vườn sau mấy ngày đi công tác


Cây Bụt mọc không còn xanh như trước


Bác lật từng chiếc lá lên xem


 


Lũ sâu bọ nằm sâu trong hang hốc, chỉ lộ mặt lúc đêm


Chỉ đêm xuống mới bò ra cắn phá


Chúng leo cao chui sâu không dễ gì nhìn ra được cả


Cây Bụt mọc như người lả xuống vì đau


 


Đứng bên cây Bụt mọc hồi lâu


Bác biết lũ bọ sâu náu mình trong hang hốc


Lũ bọ sâu đục khoét và làm tổ trong thân cây Bụt mọc


Kéo lũ kéo đàn khi vắng Bác ở vườn cây


 


Lũ sâu bọ hết đường chui khi Bác xắn tay


Trộn vôi bột với rơm khô nhét vào từng hang hốc


Chỉ mấy ngày sau như Bụt mọc


Cây Bụt mọc lại xanh như lúc Bác ở nhà


 


Rất nhiều lần Người đã kể lại chuyện này như để nhắc chúng ta


Sẽ mất cả vườn cây nếu không trừ tận gốc


Trồng cây như trồng người, học cách làm của Bác


Không để cây vào cho sâu bọ đục thân…


Tiên Cát, ngày 31/12/2016


Bài 2: KHI LÒ LỬA ĐÃ RỰC LÊN


Kính tặng Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng


 


Khi lò lửa đã rực lên


Củi khô, củi chưa khô, củi ướt đều bốc cháy


Lời Tổng Bí thư cũng là lời Bác dạy


Trong cuộc chiến chống tham nhũng này không có vùng biên


Không có vùng cấm cho những con mọt ăn đêm


Không có ngoại lệ cho những con mối quen đục khoét


Và không ai có thể đứng ngoài cuộc


 


Khi lò lửa đã rực lên


Chúng ta chỉ có quyền tiếp thêm củi lửa


Không có sự hạ cánh an toàn cho những con dơi, con quạ


Những dây nhợ lằng nhằng đều phải phát quang đi


Đâu những cánh tay giơ lên trước Đảng kỳ


Đâu đã hứa nói và làm theo Bác


Trong cuộc chiến chống tham nhũng này không ai có thể đứng ngoài cuộc


Đứng ngoài cuộc là tự khai trừ ra khỏi Đảng quanh vinh


Là đi ngược Quốc gia, dân tộc


Lời Tổng Bí thư cũng là lời của Bác


Khi lò lửa đã rực lên.


 


Bài 3: BÁC GỬI NIỀM TIN VÀO NHỮNG CÁI TÊN


Gửi niềm tin vào những cái tên


Kháng - Chiến – Trường – Kỳ - Nhất – Định – Thắng – Lợi


Là Bác muốn gửi tới tất cả quốc dân, đồng bào ý chí, niềm tin và đường lối


Không thể nào nóng vội, nóng vội là sẽ như Cao Biền dậy non!


 


Ai nhớ ai quên đêm Cổ Tiết mưa buồn


Cây thị trong vườn run trong gió


Trên tay Bác chỉ có cây chì đỏ


Chỉ có một con đường kháng chiến trường kỳ mới có thể thành công


 


Một bên là xe tăng máy bay, một bên chỉ có thanh mã tấu, gậy tầm vông


Trong cuộc chiến không cân sức này không thể nào nóng vội


Kháng – Chiến – Trường – Kỳ - Nhất – Định – Thắng – Lợi


Bác đặt tên cho từng người là để mỗi lần ai gọi nhớ đừng quên…


 


Cũng là để tự nhắc mình về ý chí, niềm tin


Cây chì đỏ vạch đường cho kháng chiến


Thắp một nén hương thơm thưa Người trong mùi hương thị chín


Cả dân tộc vẫn đang làm theo lời Người ở Cổ Tiết đêm mưa…


Tiên Cát, ngày 26/5/2017


Bài 4: DƯỚI CHÂN TƯỢNG NỮ THẦN TỰ DO


Bác đã từng đứng nhìn lên Nữ thần Tự do


Có Tự do không? Ôi nước Mỹ !


Nữ thần nói điều gì với những người nô lệ


Dưới chân tượng Nữ thần không thấy Tự do đâu !


 


Những người dân da màu


Có khác gì những người dân nước Việt


Nước Mỹ thờ Nữ thần Tự do mà bao người phải chết


Vì Tự do không giống tượng Nữ thần ?!


 


Những người dân da màu cũng như đồng bào mình bao giờ được Tự do


khi Tự do đang quằn quại dưới chân


Bác nhìn lên Nữ thần Tự do trong nước mắt


xấu hổ với những người đang nhìn lên mà Nữ thần không thể nào quay mặt


Bao giờ có Tự do như Ánh sáng dưới chân đèn ?!


 


Trên đầu Nữ thần Tự do là mặt trời mà dưới chân Nữ thần


lại là bóng đêm


Bác nhìn lên để nhận về Sự thật


Không có Tự do đâu, Tự do không giống như đường mật


Hỡi những người cùng khổ hãy nắm lấy tay nhau!


 


Không có tự do đâu


Nếu những người da màu không đứng lên tranh đấu


Bác đã nhận từ Nữ thần Tự do thanh mã tấu


Hai tiếng Tự do mà nước Mỹ tôn thờ


 


Và Người đã mang về cho dân tộc mình hai tiếng Tự do


Có Tự do không? Ôi nước Mỹ !


Lời Bác nói dưới chân tượng Nữ thần cho chúng ta thêm ý chí


Không có Tự do đâu, nếu chỉ đứng nhìn… ?!


Bài 5: TRƯỚC BẬC THỀM ĐỀN GIẾNG


Trước bậc thềm Đền Giếng đã dựng lên


Bức phù điêu khắc ghi lời của Bác


Lời của Bác cháu con xin khắc tạc


Góc bể chân trời luôn có Bác trong tim


 


Trước bậc thềm trưa ấy, gió cũng im


Chim cũng ngừng lời, hoa cũng khác


Bác đang ở trước Đền, vây quanh Bác


Hướng về Người cây lá cũng rưng rưng


 


Những người lính Đại Đoàn quân Tiên phong


Áo còn lấm bụi đường, mùi thuốc súng


Trước cửa Đền lắng nghe lời Bác dặn


Nhận trách nhiệm về mình như Bác trước Tổ tiên


 


Suốt những nghìn năm giặc giã triền miên


Xương máu lát đường lên Nghĩa Lĩnh


Nhận trách nhiệm về mình như bao nhiêu người lính


Bác nhắc cháu con cũng là tự nhắc mình:


"Các Vua Hùng đã có công dựng nước


Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước"


Lời của Bác cũng là lời Vua Hùng thầm nhắc


Chúng con xin ghi xương khắc cốt


Bia đá tạc lời Người cho chúng con thêm ý thức


Như Bác trước Tổ tiên nhận trách nhiệm về mình.


Bài 6: BÁC VẪN NHÌN NGHIÊM KHẮC


Biển ngoài kia vẫn hát khúc quân hành


Trường Dục Thanh còn đây câu hỏi lớn


Trước tấm bảng đen, viên phấn trắng


Chúng tôi neo vào lời Bác để ra khơi


 


Chẳng biết ngày xưa cha anh chúng tôi


Mỗi lúc nhìn lên gặp cái nhìn của Bác


Có cúi xuống cài lại khuy cúc ngực


Khoanh tay trên bàn nghe Bác giảng từng câu


 


Bảng đen và phấn trắng tôn nhau


Mỗi tiết học chúng tôi thêm ý thức


Trăm lối rẽ chỉ một đường trước mặt


Cách chỉ vài nhảng chân mà biển thật xa vời


 


Lời Bác đã đưa đường chúng tôi vượt trùng khơi


Trở lại mái trường xưa nhớ bạn bè, nhớ Bác


Phấn trắng, bảng đen có thể là đã khác


Từ cửa lớp đi ra vẫn chỉ một con đường…


Bài 7: TỎA LAN TỪ BÁC


Đỏ như màu máu – Lá Quốc kỳ


Bác đứng nghiêm trang chào Tổ Quốc


Bài Quốc ca vang lên trong lồng ngực


Giai điệu trầm hùng từ Bác tỏa lan…


 


Bác hát Quốc ca vẫn giọng Nam Đàn


Dù đi khắp trời Nam, biển Bắc


Trong đoàn quân những người đi đánh giặc


Chung một lòng cứu quốc Bác nhìn lên…


 


Lá Quốc kỳ đỏ thắm – máu từ tim


Máu của những nghìn năm không chịu khuất


Máu từ Bác tỏa lan trong lồng ngực


Giai điệu trầm hùng rầm rập bước chân đi


 


Đỏ như là màu máu – Lá Quốc kỳ


Bác đứng nghiêm trang chào Tổ Quốc


Chúng con đứng nghiêm trang bên cạnh Bác


Bác là lá Quốc kỳ đỏ thắm ở trong tim


Bài 8: CHIỀU CHIỀU GỌI CÁ LÊN ĂN


Vẫn con cá những chiều nào


Vỗ tay Bác gọi cá vào cá ăn


Cá tư lự, cá tung tăng


Biết đâu Bác những đêm trăng một mình


 


Ao sâu ở giữa Ba Đình


Cá bơi có bạn, một mình Bác thôi


Thương Người, cá nổi lên bơi


Cá vui cho buổi chiều vơi nỗi buồn


 


Ao nhà, cá của muôn phương


Vẫn con cá ở suối nguồn LêNin


Vẫn con cá ngước lên nhìn


Vẫn con cá lặn xuống tìm vầng trăng


 


Chiều chiều gọi cá lên ăn


Nhìn con cá lội tung tăng nhớ Người…


Bài 9: BỮA CƠM KHÊ TRÊN TÀU


Chúng tôi mải nói chuyện, mổ gà


Quên mất nồi cơm đang quá lửa


Trong bữa cơm khê cùng những người thủy thủ


Có món cá rán Bác mang theo


Bác bảo: Tưởng ở biển chỉ thiếu rau


Các chú nuôi được gà mà lại không có cá


Vui đón Bác, nồi cơm không để ý


Giông bão bất ngờ các chú sẽ làm sao?


Lắng nghe Bác, lòng không khỏi nghẹn ngào


Sóng lắc xô cả mâm, cả bát


Dặn chúng tôi ăn cơm phải ăn hết thức ăn


Để người khác ăn thừa của mình là không được


Các chú ăn khỏe vào còn lấy sức


Cơm khê còn có thể nấu lại


Bão gió sẽ không kịp trở tay


Lời nhắc nhở của Người cùng chúng tôi đi khắp đó đây


Theo chúng tôi suốt cuộc đời binh nghiệp


Nhớ bữa cơm khê trên tàu và những lời của Bác


Chúng tôi biết phải làm gì trước bão táp phong ba


Cả những lúc vui không được phép lơ là…


Bài 10: NƯỚC MẮT BÁC HỒ


Không phải Đảng ta không có lúc sai lầm


Bác xin lỗi đồng bào và Người đã khóc


Ruộng đất vẫn còn kia nhưng bao điều oan khuất


Sửa sai làm sao được đầu rơi!


 


Sửa sai làm sao được, Bác ơi…


Từng xẻ áo nhường cơm cho du kích


Từng dỡ cả cửa nhà, che mắt địch


Địa chủ gì mà chia thóc cho dân?!


 


Địa chủ gì mấy cái vại, cái mâm


Con đấu bố, vợ đấu chồng đêm ấy


Dậu đổ bìm leo như chỉ chờ có vậy


Bao oán thù không biết ở đâu ra?


 


Nhận khuyết điểm về mình, Bác thay mặt Đảng ta


Ai thay mặt cho Người trong cải cách


Bác đã khóc trước bao điều oan khuất


Không phải Đảng ta không có lúc sai lầm?!


 


Sẽ còn hơn cả Đế quốc, thực dân


Nếu đã biết sai lầm mà không sửa


Đêm ấy đêm gì, ai còn nhớ


Ai đã quên Bác khóc trước đồng bào?!


 


Biết sai lầm mà không sửa, là sao…?!


Bao trả giá vẫn như thời cải cách


Đảng vững mạnh, Đảng ngời ngời trong sạch


Nước mắt Bác Hồ lau cho những vết thương…


Tiên Cát, ngày 19/5/2017


Bài 11: CÂY KHẾ BÁC TRỒNG Ở TRƯỜNG DỤC THANH


 


Cây khế đã hóa trầm trong cát từ lâu


Vẫn tỏa bóng ra hoa trong ký ức


Chùm quả ngọt ở đâu, đâu lời Bác


Bác ở đâu trong mỗi dịp khai trường?


 


Hóa trầm rồi cây khế vẫn tỏa hương


Trong nỗi nhớ khôn nguôi về trường xưa, lớp cũ


Hoa khế vẫn thơm thầm trong từng trang vở


Bác vẫn ngày ngày bên cây khế, trước đàn em…


 


Lớp cũ trường xưa ai nhớ, ai quên


Bao thế hệ cùng nhìn lên cây khế


Trở về trường Dục Thanh tìm lại thời tuổi trẻ


Có gặp bạn bè bên gốc khế đầy hoa


 


Bác là cây khế hóa trầm trong mỗi chúng ta


Ai không nhớ không làm sao lớn nổi


Hóa trầm rồi vẫn còn ra lộc mới


Cây khế Bác trồng trên cát hóa cây đa


 


Chúng tôi từ cây khế ấy, bước ra


Trở về tìm cây khế ngày xưa vây quanh Bác


Như cây khế Bác trồng trên cát


Đã có quả ngọt nào dâng Bác tháng năm qua?!


Tiên Cát, ngày 20/5/2017


Bài 12: ĐỀN HÙNG TRƯA ẤY


Ngày Bác về Đền Hùng tôi vẫn chưa sinh


Lớn đi học mới biết mình hay quên sử


Tôi đã dán trên tường dòng chữ:


“Dân ta phải biết sử ta


Cho tường gốc tích…”


 


Bác đã nói câu này trên đường ra chiến dịch


Trưa Đền Hùng năm ấy khói hương xưa:


Dựng nước là Vua


Mất nước cũng là Vua


Nếu không biết giữ gìn, không biết sử


Đêm ngồi học nhìn lên dòng chữ


Lại nhớ Đền Hùng


Và lời Bác trước đoàn quân


“Các Vua Hùng đã có công dựng nước


Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước”


Nước của những người biết trồng tre mà đánh giặc


Nước của những người không bao giờ chịu khuất


Không biết sử ta sẽ là một sai lầm


Còn sai lầm hơn bất cứ sai lầm nào khác


 


Lớn lên làm người lính Cụ Hồ, làm người dân Đất Việt


Những dòng chữ trên tường của một thời đi học


Đã khắc vào tim


Bao điều có thể quên


Không thể quên ngọn nguồn gốc tích


“Dân ta phải biết sử ta…”


Không biết sử ta dễ lai căng mất gốc


Không biết sử ta không biết gì về giống nòi dân tộc


Làm sao mà hiểu được các Vua Hùng


Hiểu được Bác, lời dặn dò trưa ấy…


Bài 13: TRƯỜNG SA LUÔN CÓ BÁC


Bác cùng chúng tôi đang ở giữaTrường Sa


Vây quanh Bác chúng tôi cùng đứng gác


Vây quanh Bác chúng tôi canh nắm đất


Nắm đất Đền Hùng đang ở giữa Trường Sa


 


Những cánh chim từ đất liền bay ra


Quanh bên Bác như chúng tôi sớm tối


Chúng tôi cũng là những cánh chim ra đây theo tiếng gọi


Xương máu ngàn đời Bác dặn nhớ trông coi


 


Giữa Trường Sa Bác đang cùng chúng tôi


Canh nắm đất mang ra từ mộ Tổ


Giữ bình yên cho từng đôi chim về đây ở


Chúng tôi hiểu Trường Sa như hiểu chính đời mình


 


Không thể để bão gió hất từng chú chim non ra khỏi sự yên bình


Đường tuần tra chúng tôi luôn có Bác


Bác đang cùng chúng tôi đứng gác


Nắm đất Đền Hùng đang ở giữaTrường Sa


 


Nắm đất Đền Hùng đang ở giữaTrường Sa là nhắn gửi của ông cha


Bác đang cùng chúng tôi canh nắm đất


Canh cho những chú chim tha về đây cọng rác


Giữa Trường Sa luôn có Bác đi cùng


ViệtTrì, ngày 01/2/2017


Bài 14: TRÊN CẦU CÔNG LÝ


Công lý gì mà Nguyễn Văn Trỗi lại bị bắt ngay ở cầu Công Lý


Công lý gì mà lại đem xử bắn một người yêu nước như Anh


Những người Cựu binh Mỹ trở lại Sài Gòn


Bước lặng lẽ trên cầu


Đầu cúi xuống dòng sông ngầu bọt sóng


Họ như còn thấy ngượng


Khi nghĩ về cái dải băng đen


Những họng súng


Chĩa vào Anh Trỗi


Và cho đến bây giờ họ vẫn chưa thể nào hiểu nổi


Tại sao lại có mặt ở đây


Vào cái ngày Anh Trỗi bị bắt…


Lại còn chĩa súng vào ngực Anh


Chiến tranh


Chiến tranh


Chiến tranh


Vào những năm tháng đó


Biết bao bà mẹ Mỹ ngày ngày


Nơm nớp lo âu ở chiến trường Việt Nam, con trai mình bỏ mạng


Trong khi đó có những bà mẹ Việt Nam mang trên đầu khăn trắng


Vẫn bắt cả con gà đang đẻ nấu cháo cho lính Mỹ bị thương


Sống sót và trở lại Sài Gòn


Lòng những mong vơi đi nỗi đau của bao bà mẹ Mỹ


Bao bà mẹ Việt Nam từ hai phía cây cầu


Ngày ngày vẫn đi qua lặng lẽ


Chỗ Anh Trỗi đặt mìn


Họ không dám nhìn lên


Sợ bắt gặp cái nhìn anh Trỗi ?


Và cho đến bây giờ họ vẫn chưa thể nào hiểu nổi


Công lý gì mà Mắc-Na-Ma-Ra lại có mặt ở Sài Gòn


Họ cũng có mặt ở Sài Gòn vào những năm tháng đó


Nhân danh gì


Công lý có dung tha ?!


 


Trên cây cầu Công Lý đang xám hối cúi đầu hay vênh váo bước qua


Đều dằn vặt khi nghĩ về Công lý


Tiếng anh Trỗi hô vang khắp năm châu bốn bể


“Hồ Chí Minh muôn năm


Hồ Chí Minh muôn năm


Hồ Chí Minh muôn năm”


Đã mở mắt cho bao người lính Mỹ


Trong dải băng đen Công lý sáng ngời ngời


Bài 15: LỬA CỦA NHÀ SƯ TỰ THIÊU


TRÊN ĐƯỜNG PHỐ SÀI GÒN


Dưới mái hiên nhành phong lan tỏa hương thơm ngát cả nhà sàn


Bác Hồ và Bác Tôn đang trao đổi về tình hình chiến sự Miền Nam


Hình như suốt cả đêm qua Bác Hồ và Bác Tôn không ngủ


Có nhà sư tự thiêu trên đường phố Sài Gòn


Cái đường phố mà mấy chục năm trước Bác Hồ đã vội vã đi qua để


xuống bến Nhà Rồng


Bác Tôn cũng vội vã đi qua để tìm đường lên chiến khu Việt Bắc


Đường phố ấy hôm nay đã thuộc về Lầu Năm Góc


Nhà sư tự thiêu quay mặt hướng Ba Đình


 


Dưới mái hiên nhành phong lan tỏa hương thơm ngát cả nhà sàn


Ngôi nhà cũng như là chùa Phật


Bác Hồ và Bác Tôn hai người như anh em ruột thịt


Lòng lúc nào cũng như lửa đốt – Sài Gòn


Sài Gòn trong giấc ngủ, bữa ăn


Bao nhiêu năm hai người cùng nhau lo việc nước


Canh cánh một nỗi đau không biết đến bao giờ thì Bắc- Nam thống nhất


 


Lửa đã cháy cả chùa, cả Phật


Trong đuốc lửa tự thiêu dựng một thành đồng


Bác Hồ và Bác Tôn lấy khăn lau nước mắt


Cả miền Bắc đêm qua thức trắng ở Sài Gòn


Thức trắng cùng Bác Hồ, Bác Tôn


 


Lời Nam mô không cứu nổi nước non


Phật cũng phải tự thiêu để cho cả Sài Gòn mở mắt


Nhành phong lan dưới mái hiên nhà sàn rung lên từng chập


Bác Hồ và Bác Tôn vừa quyết định điều gì trong cuộc họp


Mà cả Tòa Đại sứ Mỹ rung lên !


 


Trên đường phố Sài Gòn nghìn tay Phật mang lửa của nhà sư


đến mọi trái tim


Lửa của nhà sư thành lẽ sống


Còn ở dưới mái hiên trước cửa nhà sàn nơi Bác Hồ và Bác Tôn


vừa mới đỡ nhành phong lan khỏi gục xuống


Chiếc khăn tay như một lá cờ


Thức tỉnh tiếng Nam mô !?


N.H.H


Nguồn: Cây Bụt mọc trong vườn Bác. Tập thơ của Nguyễn Hưng Hải. NXB Hội Nhà văn, 2017.


Tác giả gửi www.trieuxuan.info


bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Mùa Thu không bình yên! - Nam Thái Trần 15.07.2018
Lời người dân đất Việt - Lê Khánh Mai 15.07.2018
Giang hồ - Phạm Hữu Quang 13.07.2018
Chùm thơ Bertolt Brecht - Bertolt Brecht 06.07.2018
Nhớ về Maria - Bertolt Brecht 06.07.2018
Cuộc chiến tranh sắp đến - Bertolt Brecht 06.07.2018
Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa... - Nguyễn Duy 30.06.2018
Lời ru - Xuân Quỳnh 30.06.2018
Chùm thơ Nguyễn Quang Thiều - Nguyễn Quang Thiều 28.06.2018
Trả ta sông núi - Vũ Hoàng Chương 28.06.2018
xem thêm »