tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 22610771
Thơ
07.05.2018
Nguyễn Hưng Hải
Trường ca Đường tới Điện Biên Phủ (1)


Viết về Đại tướng Võ Nguyên Giáp


Chương 1: CHIẾC KHĂN TAY VÀ LỜI DẶN CỦA BÁC


Không ai biết con người đã làm nên lịch sử


Đánh thắng nhiều Tướng nhất xưa nay


Trong cái lán giữa rừng mở chiếc khăn tay


Lại có lúc mềm lòng như thi sỹ


Đừng có hỏi vì sao ông lặng lẽ


Vì sao ông hay cười


Đất làm sao hiểu được lòng trời


Trời sao biết đất vì sao trồi sụt


Làng An Xá lũ trùm lên cả nóc


Bao ngôi nhà chết sặc


Chết sặc những con thuyền không có bến bờ neo


Trước bao bức tường thành đã sụp đổ, đã chằng chịt dây leo


Ta có biết vì sao Tướng Giáp


Vẫn vẹn nguyên như cuối những buổi chiều


Ngồi ăn cơm cùng Bác


Chiếc khăn tay còn đây như lời nhắc…


Để thắng được chính mình phải biết thắng nỗi đau


Xa cũng là một cách để gần nhau


Trong chiếc khăn có dáng người thanh lịch


Hương hoa sữa đêm trăng, tà áo trắng Hà thành


Có quả sấu chua, con chim nhỏ chuyền cành


Có cả trời xanh trong mắt bão


Trong chiếc khăn có dịu hiền thơm thảo


Có bâng khuâng, day dứt, cả câu thề


Buổi ra đi không biết có ngày về


Chiếc khăn ủ ngàn cơn nóng lạnh


Chiếc khăn chắp cho ông đôi cánh


Như con thuyền xé lũ chở ông đi


Trong chiếc khăn, còn có cả câu gì


E ấp như lần đầu hò hẹn


Nhìn chiếc khăn, giữa rừng ông gặp biển


Bao nhiêu lời nhắn gửi cánh buồm nâu


Đêm nay trong cái lán giữa rừng sâu


Ông và chiếc khăn đang trò chuyện


Chiếc khăn gợi bao nhiêu kỷ niệm


Bao nhiêu là lưu luyến lúc chia tay


Nhìn chiếc khăn, ông nhớ đến những ngày


Rón rén cửa nhà thày, trước lớp


An Xá mút mùa gió cát


Đường đến trường đi bằng chiếc thuyền nan


Đi bằng cơn gió Lào ràn rạt


Mồ hôi đẫm cả khi đang ngồi quạt


Củ khoai lùi trong cát tỏa mùi thơm


Năm anh em, mỗi đứa một đường


Chung một con đường ra với biển


Nhưng biển ở đâu, cũng chưa ai biết đến


Dù biển ngay trước mặt, vẫn ngày ngày…


Trong cái lán giữa rừng mở chiếc khăn tay


Lại nhớ chiếc khăn từng lau mặt


Chậu nước giếng lắng lại toàn những cát


Càng rửa như càng sạn những cọng rau


Mẹ tướp táp mồ hôi bên ngọn đèn dầu


Vá lành cho con trong rách nát


Không có nổi chiếc khăn lau nước mắt


Không có nổi chiếc khăn lau bụi cát


Cát lấp


Cát xô


Cát lùa vào trong tóc


Cát bay vào trong mắt


Dụi đến đỏ trời, gió vẫn chang chang


Nắng vẫn chang chang


An Xá như mọi làng


Nhưng khác lắm bao làng quê Lệ Thủy


Đi trên cát rút chân không phải dễ


Chắc gì ngay trước biển đã mênh mông


Đêm nay trong cái lán giữa rừng, chỉ có mình ông


Như Bác một mình đang sắp đến


Mở chiếc khăn gấp vào bao chính kiến


Tự nhắc mình không thẹn với người thương


Có lúc ngỡ lạc đường


Chiếc khăn là biển báo


Chiếc khăn như một lời mách bảo


Hãy lau đi cho sạch những tầm thường


Hãy thơm như bồ kết vẫn tỏa hương


Chiếc khăn là an ủi lúc cô đơn


Là khe khẽ mỉm cười khi nghĩ lại


Là lá cờ trên đỉnh núi


Là cánh buồm trước những dòng sông


Là ngọn đèn trước mặt


Là báu vật


Vì đây là chiếc khăn của người vợ hiền đưa cho ông từ buổi còn


tầm vông mã tấu


Chiếc khăn mà Bác đã từng khuyên:


Chú nhớ giữ chiếc khăn này để khi đến Điện Biên


Gói những cánh hoa ban mang về Hà Nội


Chiếc khăn tay gói cả tấm lòng của người dân Việt Bắc


Khi đặt vào trong đó mấy quả sung


Giữa Thủ đô nhớ về thời trận mạc


Chiếc khăn của một thời ta gặp


Đường tới Điện Biên bao hò hẹn đi cùng…


...


Chương 2: ĐIỂM HẸN LỊCH SỬ


Biên giới đêm nay sao yên ắng quá chừng


Yên ắng như chưa hề tiếng súng


Ánh trăng soi vào cả chỗ nằm


Tướng Giáp không làm sao chợp mắt


Tướng Giáp nhìn trăng lại thương Bác một mình


Đêm nay Tướng Giáp cũng một mình


Ông đang nghĩ về những người đồng đội


Đêm nay đang ngủ ở giữa rừng


Đêm nay đang đào hầm khoét núi


Không biết ngày mai sẽ ra sao khi kẻ thù phá được vòng vây,


vây lại chúng ta, cắt đứt mọi ngả đường qua biên giới


Nếu như không thắng nổi ở Điện Biên


Trong cái lán giữa rừng thức trắng bao đêm


Ông nghĩ tới Bác Hồ


Những năm tháng lênh đênh tìm đường đi cứu nước


Những cô gái Điện Biên lo cho từng viên thuốc


Những bà mẹ Điện Biên gói cho từng hạt nếp


Nghĩ tới ngày vui vợ tưởng chồng đã chết


Những đứa con lạ cả bố của mình


Ông nghĩ tới cô gái trường Bưởi và chiếc khăn tay đã theo ông


suốt cuộc hành trình


Từ ngày đầu kháng chiến


Điện Biên là điểm hẹn


Nơi tuổi trẻ gặp nhau


Ý nghĩ thức trong đêm ánh sáng


Những chàng trai cô gái tuổi đôi mươi, mười tám


Đã ra đi từ những làng quê nghèo ở Phú Thọ, Vĩnh Yên


Không có gì mang theo ngoài khát vọng được có mặt ở Điện Biên


Họ đến với Điện Biên từ cái cày chìa vôi gẫy mũi còn bỏ ở góc vườn


Con trâu buộc gốc tre xoay tròn đang đói cỏ


Những người ở lại làng lo chạy ăn từng bữa


Chỉ nghe nói sắp đánh nhau to nên cần phải nhiều người


Họ đến với Điện Biên cũng không phải để thỏa trí tuổi đôi mươi


được đi đây đi đó


Ai chẳng biết cứ điểm này như chảo mỡ đang sôi


Sống chết chỉ trong từng tích tắc


Hồng Cúm, Him Lam phải đâu là bờ xôi ruộng mật


Những họng súng nhô ra từ bất cứ hướng nào


Họ đến với Điện Biên là từ vết đòn roi, từ vết giày đinh


đạp lên ngực đồng bào


Từ vết dao chém vào lưng bà tôi đêm cả làng bị đốt


Từ nỗi nhục đứng nhìn vợ con bị lột truồng hãm hiếp


Từ nỗi đau điểm chỉ truyền đời


Họ đến để hỏi tội lũ người gieo tội ác, gieo nỗi đau cho dân tộc giống nòi


Đó là nơi xương máu bao đời không thể nào tha thứ


Tuổi mười tám đôi mươi ra đi từ những mái tranh nghèo,


phần đông không biết chữ


Họ đến đây theo tiếng gọi của Bác Hồ


Và họ đã gặp nhau trong ý thức “Không có gì quý hơn Độc lập Tự do”


Chưa gặp Bác bao giờ nhưng họ tin có Bác Hồ là sẽ có Tự do, Độc lập


Như cha ông cầm quả cam trong tay mà bóp nát lúc nào không biết


Họ đến với Điện Biên từ nợ nước thù nhà


Và họ đã nếm mật nằm gai cùng Tướng Giáp


Trong cái lán giữa rừng rả rích mưa đêm



Chương 3 : ĐỐI MẶT


Không có cuộc chiến tranh nào như cuộc chiến tranh vệ quốc ở Điện Biên


Một bên là lô cốt, máy bay


Một bên là mũ nan, chân đất


Cái lòng chảo Điện Biên trở thành nơi đối mặt


Quân Pháp nhảy dù


Ta đi bộ tới đây


Làm thế nào để khép chặt vòng vây


Làm thế nào để chặn đường tiếp tế


Trong cái lán giữa rừng biết bao đêm lặng lẽ


Tướng Giáp lật lại từng trang sử của cha ông


Cha ông đã từng nhử lũ giặc phương Bắc vào ải Chi Lăng


Vào bãi cọc Bach Đằng khi nước rút


Trong cái lán giữa rừng bao đêm Tướng Giáp


Xem lại từng trận đánh, cách bày binh


Quân Pháp mưu mô nhưng rất sợ Việt Minh


Không phải tự nhiên cái lòng chảo Điện Biên lại trở thành tập đoàn cứ điểm


Chúng muốn nhử ta vào và kết thúc ở đây cuộc chiến


Tướng Giáp hiểu điều này hơn ai hết lúc mưa rơi


Lúc mưa rơi núi cao vực sâu thử sức con người


Trên chiếc xe đạp thồ


Trên đôi vai người dân công hỏa tuyến


Cùng đạn dược thuốc men còn có thêm tập truyện


Đường tới Điện Biên chị hát, anh hò


Dốc Pha Đin lạnh gáy đến bây giờ


Đến bây giờ đèo Lũng Lô còn lạnh


Kéo pháo vào, kéo pháo ra, chắc thắng thì mới đánh


Khoét núi đào hầm như hội cả đêm


Bao nhiêu người đàn ông như bố tôi có mặt ở Điện Biên


Bao nhiêu người đàn bà như mẹ tôi có mặt ở Điện Biên


Có mặt ở Điện Biên cả cái liềm, cái cuốc


Trong cái lán giữa rừng đâu chỉ mình Tướng Giáp


Tướng Giáp cầm quân có lịch sử đi cùng


Lịch sử được làm nên từ những chiếc xe đạp thồ, từ câu hò điệu hát


“Hòa nước sông chén rượu ngọt ngào”


Máu trộn bùn non vực sâu, núi cao


Đường đến Điện Biên là con đường xương máu


Cả Dân tộc gồng mình như đàn kiến bò quanh miệng chảo


Trên những cánh rừng Lào mẹ gánh cả Điện Biên


Nơi đối mặt đêm ngày đâu chỉ có hai bên


Thế trận giằng co bắt đầu từ ụ pháo


Như cơn bão bất ngờ quây cả đảo


Có khi chỉ bắt đầu từ một cái búng tay


Thế trận giằng co từng phút từng giây


Không thể kết thúc cuộc chiến này trong chớp nhoáng


Chuyển từ cách đánh nhanh sang đánh chắc, đã đánh là chiến thắng


Đời cầm quân đâu dễ có một lần


Đâu dễ có một lần khép chặt vòng vây, nhổ từng cụm, bóc từng phần


cất vó từng cứ điểm


Mỗi viên đạn là một thanh bảo kiếm


Mỗi đoạn hào như một cánh tay


Không có cuộc chiến tranh vệ quốc nào như cuộc chiến tranh vệ quốc này


Chiếc khăn tay cũng trở thành vũ khí


Trong cái lán giữa rừng bao đêm lặng lẽ


Tướng Giáp mở ra xem như nhật ký đời mình


Nhật ký chiến tranh


Không có dòng nào như chiếc khăn tay còn chưa khô vết máu


Vết máu của những người chân đất tay không đang cõng từng hạt gạo


Trên chiếc xe đạp thồ chở cả nước non


“Gan không núng, chí không mòn”


Nhưng mòn lắm lối mòn giữa đèo cao, vực thẳm


Mòn lắm những đôi dép cao su vạn dặm


Những đôi dép cao su như viên đạn mở đường


Đi xuyên ngày, xuyên đêm, xuyên qua dây thép gai, xuyên lòng đất tối om


Đôi dép cũng như là lưỡi cuốc


Lưỡi cuốc như đường đi viên đạn


Lưỡi cuốc vừa đi vừa phát sáng


Mở đường cho cả tôi và anh


Nhật ký chiến tranh


Đường tới Điện Biên không ghi hình lúc mẹ tôi ngồi khóc


Gánh gạo ở trên vai bị mưa giằng, gió giật


Tôi nghe lại chuyện này qua các vãi làng tôi


Các vãi làng tôi buổi ấy là những cô thôn nữ tuổi 18, đôi mươi


Đã có mặt ở Điện Biên cùng mẹ tôi gánh gạo


Mẹ tôi cũng như bao phụ nữ của làng còn để lại ở Pha Đin tấm áo


Mắc trên cành hoa ban trên đường vào Điện Biên


Giơ ống nhòm lên


Trải tấm bản đồ ra trước mặt


Chiến dịch này được bắt đầu từ Bác


Đường tới Điện Biên đâu chỉ chiếc khăn tay


Nhưng nếu không có chiếc khăn tay và tấm bản đồ này


Rất có thể chùn tay khi gặp đá


Không thông được những đường hầm khoét sâu về các ngả


Nối cứ điểm này với cứ điểm kia


Nối Điện Biên với mọi miền quê


Con đường đi bằng lòng dũng cảm


Con đường đi bằng sự quyết đoán


Không có sự nửa vời cho mọi sự nghĩ suy


“Gan không núng, chí không mòn” đối mặt với hiểm nguy


Đối mặt với kẻ thù, đối mặt cùng gian khổ


Lòng yêu nước thương nòi nén ngàn cân thuốc nổ


Mọi ngả đường đều dồn đến Điện Biên


Điện Biên


Điện Biên là cái đích


Nhưng đến Điện Biên bằng cách nào để không tổn máu xương


Có Bác đưa đường


Tướng Giáp cầm quân


Giặc Pháp đã sa chân


Trong cái hố do Việt Minh đào sẵn


Cái hố mà chỉ Tướng Giáp nghĩ ra thôi


Ông cầm quân bằng cái tâm, cái đức


Binh khí trong tay là đạo làm người


Chính vì thế mà đoàn quân áo vải


Nô nức theo ông như lá hướng mặt trời


Chương 4: NẾU KHÔNG CÓ TƯỚNG GIÁP


(Chương này mới viết ngày 19/9/2017)


Ngỡ như trôi tất cả xuống chân đèo


Xuống vực cả những trằn lưng kéo pháo


Trơn như mỡ những lối mòn cõng gạo


Những dốc đèo kéo pháo trong mưa


Đèo Lũng Lô


Đâu chỉ đèo Lũng Lô


Đâu chỉ có anh hò, chị hát


Bao nhiêu là xương tan thịt nát


Căng mình ra cho pháo nhích từng li


Chỉ từng li mà không dễ dàng gì


Kéo được pháo qua từng cơn sốt rét


Kéo được pháo dưới làn bom hủy diệt


Trong những đêm mưa ngỡ trôi cả rừng già


Trôi cả những người đang kéo pháo


Cả pháo cả người đều lao xuống vực sâu


Núi cao


Dù núi cao đến đâu


Không cao bằng đầu gối người leo núi


Nhưng gối đã phải bò mà không sao giữ nổi


Sợi dây chằng giữ pháo giữa đèo cao


Lợt bao nhiêu bàn tay mới chỉ mới khẽ động vào


Đã tóe máu, đã nhói tim buốt óc


Ăn nhằm gì với mưa rừng như nhổ từng sợi tóc


Đường kéo pháo không chỉ đo bằng lòng yêu nước


Mà đo bằng xương máu mấy nghìn năm !


Pháo đã vào trận địa, đạn đã lên nòng


Chỉ cần đợi giờ G là trút lửa


Trong im lặng thẳng căng như nghẹt thở


Những cỗ pháo như voi rừng chỉ chực lồng lên


Bên cỗ pháo những em gái Điện Biên


Đẹp như hoa ban


Thơm như xôi nếp cái


Như quên cả thẹn thùng và ái ngại


Ngồi vá áo cho lính cởi trần trong đêm mưa


Không ai có thể ngờ


Dưới lá cây rừng con kiến đốt


Dưới lá cây rừng con rắn độc


Đường kéo pháo vào đã để lộ dấu chân


Lộ điệu hát, câu hò khi kéo pháo


Tướng Giáp biết điều này qua những người dân công gánh gạo


Qua chính người kéo pháo lạc rừng đêm


Bài học nghìn năm đánh giặc của Tổ tiên


Còn đó một Chi Lăng trong Tướng Giáp


Còn đó một Bạch Đằng trong Tướng Giáp


Linh cảm giữa chiến trường cho ông biết


Thực tế chiến trường cho ông biết


Đạn đã lên nòng cũng phải tháo ra thôi!


Kéo pháo ra, dù gian khổ gấp trăm, gấp mười


Cụt hứng bao người đang hừng hực


Vẫn phải kéo pháo ra, ngụy trang che mắt địch


Không kéo pháo ra là sẽ gục nòng?!


Không qua trường quân sự nào không có nghĩa không thể cầm quân


Quyết định của ông có thể sẽ làm ai bực dọc


Thậm chí nghi ngờ


Thậm chí không tin


Nhưng Bác đã dặn chắc thắng mới đánh


Ông thương những người lính như con nhưng vẫn phải dằn lòng…


Thực tế chiến trường và truyền thống đánh giặc của cha ông


Đã cho ông một quyết định làm chuyển rung thế giới


Một quyết định mà trước ông, bao vị tướng lừng danh chưa ai làm nổi


Kéo pháo vào đã khó, kéo pháo ra còn khó hơn vạn lần?!


Là cực kỳ khôn ngoan hay sẽ mắc sai lầm


Do dự không làm nên lịch sử


Lịch sử sẽ ra sao, nếu không có Tướng Giáp ở Điện Biên Phủ


Vào giây phút phải có một quyết định khó khăn nhất trong đời cho cả non sông


Điều gì sẽ xảy ra khi cứ chần chừ, nghe theo ý đám đông


Điều gì sẽ xảy ra lúc cần…không quyết đoán


Điều gì sẽ xảy ra khi thiếu lương, thiếu đạn


Điều gì sẽ xảy ra khi pháo gục nòng


Trong ông sáng từng trang lịch sử mấy nghìn năm


Dựng nước và giữ nước


Kế sách và mưu lược


Tướng Giáp như Bác Hồ luôn tính trước, suy sau


Đâu chỉ là kéo pháo ra khi đã kéo pháo vào


Đâu chỉ là bày binh bố trận lại


Quyết định của một người có thể làm thay đổi cả thế giới


Nếu không phải là Võ Nguyên Giáp, không biết là Điện Biên Phủ năm ấy sẽ ra sao?


Hà Nội sẽ ra sao?


Dân tộc sẽ ra sao?


Sẽ ra sao đồng chí, đồng bào, nếu như ta thất thủ?!


Chiến thắng Điện Biên không chỉ chấn động địa cầu mà còn làm tỉnh ngộ


Cho tất cả những kẻ cuồng tín biết và hiểu thế nào là Đại tướng của lòng dân


Mai Sơn 1, Tiên Cát, ngày 19/9/2017


Chương 5:KHÚC CA NGÀY CHIẾN THẮNG


Thắng thật rồi, đâu phải chỉ là mơ


Lũ lượt ra hàng đang run rẩy


Ta như cũng chỉ chờ có vậy


9 năm rồi xa mẹ và em


9 năm rồi, ngày cũng như đêm


Không một phút nào yên trong gió bấc


Cờ ta bay trên nóc hầm Đờ Cát


Còn có gì không thật trước bàn tay


Hái một cánh hoa ban ở góc rừng này


Góc rừng có rất nhiều bàn tay con gái


Mở chiếc khăn cô nữ sinh trường Bưởi


Lại như là có lỗi với hoa ban


Có lỗi với Điện Biên, những năm tháng gian nan


Cái mạng sống chỉ coi bằng sợi tóc


Nếu chẳng có hoa ban ta đã khóc


Làm sao mà vượt được dốc đèo cao


Súng đã khóa nòng, đạn đã vào bao


Những gương mặt còn xạm đen khói súng


Những gương mặt vừa qua bao chịu đựng


9 năm rồi xa mẹ và em


9 năm rồi bao cái nhớ phải quên


Dốc tất cả cho Điện Biên sớm tối


Phải quên đi cả những gì bối rối


Rất con người, rất thật trước hoa ban


Tung nhau lên, nhảy cẫng, chẳng cần hàng


Rượu cả bát uống mừng chiến thắng


Không thể ở cùng ai đêm hái tặng


Không thể cùng xòe hết cả màu hoa


9 năm rồi, em vẫn chờ ta


Mẹ vẫn ngày ngày ra cửa ngóng


Tin thắng trận quá sức người chịu đựng


Có thể là sẽ vỡ cả buồng tim


Xin không sao, cho cả mẹ và em


Con vui nốt đêm nay cùng áo cón


Con vui nốt đêm nay cùng bè bạn


Mai sẽ về, Tướng Giáp sẽ về thôi


Tướng Giáp cũng như con, như tất cả mọi người


Không thể khác trước mưa rừng gió núi


Không thể khác bên những người đồng đội


Cùng vào sinh ra tử 9 năm qua


9 năm qua, mai sẽ trở về nhà


Đêm nay nữa là ta xa Tướng Giáp


Tướng Giáp đang ở cùng bên Bác


Lỗi hẹn với hoa ban vì Hà Nội đang chờ…


Chương 6: CÓ MỘT ĐIỆN BIÊN KHÔNG NÓI CHO AI BIẾT


(Chương này mới bổ sung)


Khúc 1: Mẹ tôi còn đi lệch


Mẹ tôi chưa bao giờ kể lại cái thời đi dân công hoả tuyến ở Điện Biên


Tôi cũng không biết làng mình có bao người đi Điện Biên như mẹ


Chỉ đến khi cần khai trong lý lịch, tôi mới biết những tháng năm tuổi trẻ


Mẹ đã ở Điện Biên gánh gạo cả trong đêm


Mẹ chẳng kể gì nhiều, những người phụ nữ làng tôi từng có mặt ở Điện Biên


Cũng chẳng kể gì nhiều về gió mưa đèo dốc


Lý lịch tôi khai chỉ mấy dòng vắn tắt


Hơn 8 tháng có mặt ở Điện Biên, mẹ chưa đủ thời gian để hưởng chế độ gì?


Có chế độ nào cho những cái ngã chúi đầu, loạng choạng khi gánh gạo bị gió


giằng, gió tạt sớm khuya


Chiến sĩ Điện Biên không phải đói mềm người vào chiến dịch


Mẹ lệch cả xương vai, những người phụ nữ làng tôi lệch cả xương vai,


đến giờ còn đi lệch


Lệch cả thời con gái cho thăng bằng những cỗ pháo ngàn cân


Trở về từ Điện Biên, mẹ tôi cũng như tất cả những người phụ nữ của làng


Lại cày cuốc sớm khuya lo làm ra hạt gạo


Lại gồng gánh lệch người trong mưa bão


Như hạt gạo cõng sắn khoai cho hạt gạo chiến trường


Lặng im như mặt trái tấm huân chương cất ở đáy hòm


Mẹ tôi và những người phụ nữ làng tôi không nói cho ai biết


Sao bước lên từ những đôi vai từng bị lệch


Mà lại không biết có một Điện Biên không ghi trong lý lịch bao giờ.


Khúc 2: Chiếc xe đạp thồ Điện Biên


Chiếc xe đạp thồ gạo lên Điện Biên đã nằm im trong Bảo tàng


Nhưng mưa gió chưa yên trên từng đôi vai lệch


Mẹ tôi và những người phụ nữ làng tôi gánh gạo vào chiến dịch


Cũng như những chiếc xe đạp thồ chệch cả xương vai


Chệch cả xương vai nhưng không chệch con đường lên Điện Biên


cùng những chàng trai


Khoét núi ngủ hầm và giữ cho chiếc xe đạp thồ không chổng ngược


Chệch cả xương vai để những chiếc xe đạp thồ không trượt dốc


Mẹ tôi gánh gạo trong đêm cùng những chiếc xe đạp thồ


Trên chiếc xe đạp thồ cả dân tộc gồng mình đi trong mưa


Mẹ tôi và những người phụ nữ làng tôi không bao giờ quên được


Người trước chệch xương vai đã có vai người sau tiếp bước


Con đường lên Điện Biên nô nức theo từng vòng bánh xe


Những chiếc bánh xe phải cuốn bằng những sợi dây cao su


Mòn vẹt lốp như mẹ tôi cắn răng lúc vai mình bị chệch


Mẹ tôi và những người phụ nữ làng tôi trở về còn đi lệch


Như chiếc xe đạp thồ gạo lên Điện Biên đang ở trong Bảo tàng?


Những người đến xem không ai biết mẹ tôi


và những người phụ nữ như mẹ tôi ở khắp mọi quê làng


Đã gánh gạo chệch cả xương vai


và giữ cho những chiếc xe đạp thồ không chổng ngược


Khi đâu đó đã cân bằng thì mẹ tôi còn đi lệch


Trên cánh đồng không có chiếc xe đạp thồ như ở Điên Biên?


Khúc 3: Khung kính


Trong khung kính nhìn ra


Anh vẫn trẻ như khi tấn công đồi A1


Anh vẫn trẻ và tràn trề hạnh phúc


Nhưng không thể bước ra làm một cuộc đời ?!


Trong khung kính anh cười


Ngoài khung kính vẫn một người đang khóc


Ngoài khung kính nô nức đồi A1


Không ai nhìn thấy anh !?


Trong khung kính trời xanh


Anh vẫn đứng nghiêm trang, cả đời đeo quân hàm đội mũ


Nếu bước được ra ngoài, nhìn lại mình trong đó


Anh sẽ cười hay khóc với xung quanh


Đâu chỉ mình anh


Trong khung kính cả nghĩa trang đều trẻ


Em không thể nào thay anh cho mẹ


Mẹ không thể nào thay anh cho em


Trong khung kính Điện Biên


Anh vẫn trẻ như khi tấn công đồi A1


Ngoài khung kính Điện Biên


Em biết làm gì để tóc thôi không bạc


Anh vẫn trẻ và tràn trề hạnh phúc


Nhưng không thể bước ra làm một cuộc đời


Em không chạy được cuộc đời ngoài khung kính


Nên đêm về chỉ biết ngước lên thôi!?...



Chương 7: TIẾNG ĐÀN TRONG ĐÊM PHỐ VẮNG


(Chương này mới bổ sung)


Tiếp quản Thủ đô


Trở lại Thủ đô cùng Bác Hồ


Cứ tưởng sau năm 1954


Cầu Hiền Lương sẽ nối nhịp


Hơn 20 năm sau Điện Biên Phủ, Tướng Giáp


Vẫn như đêm bên Bác ở giữa rừng


Xin đừng đổ tội cho mùa đông


Mặt trời lúc nào không tỏa nắng


Xin đừng đổ tội cho mùa xuân


Hoa lá bao giờ không tươi thắm


Giá như hơn 20 năm không phải là tiếng súng


Mà là tiếng đàn trở về từ Điện Biên


Cất lên


Từ tấm lòng Đại Tướng cất lên


Trong những đêm phố vắng!


Những người rời Hà Nội, Hải Phòng di cư vào Nam năm ấy, không phải ai cũng mang theo thù hận


Họ chẳng hận thù gì tiếng đàn mà sao có người còn cứ tưởng…


Có lãng mạn lắm không khi đứng dưới ngọn cờ


Lúc nào cũng “Chào 61 đỉnh cao muôn trượng” ?!


Có muôn trượng lắm không khi nhìn xuống


Hồ Hoàn Kiếm ở đâu Cụ Rùa


Hơn 20 năm chưa thể hoàn kiếm


Tướng Giáp còn dầm mình trong mưa


Dầm mình trong nỗi đau trận mạc


Dầm mình trong bao nỗi tin, ngờ


Cả thắng, cả thua đều trả giá


Trả giá đến bao giờ sông Bến Hải còn kia


“Đáy sông còn đó bạn tôi nằm”


Bờ Bắc, bờ Nam hơn 20 năm mỏi mòn bao chờ đợi


Nhìn thấy nhau mà không thể qua cầu


Cùng gác chung một dòng Bến Hải mà không thể bắt tay nhau!?


Điện Biên Phủ đã ở lại phía sau


Rừng vắng sương mờ ở phía sau Tướng Giáp


Tiếng đàn vẫn không sao dìu dặt


Tiếng đàn như nước mắt cất lên


Mặn như máu dọc chiến hào Điện Biên


Mặn như máu dải Trường Sơn ngút ngắt


Xanh vào vô tận những nỗi đau


Khi một người ngã xuống


Tướng Giáp như lịm đi trong tiếng đàn


Xin đừng đổ tội cho nỗi buồn


Không đỡ nổi trượt chân cây nạng gỗ


Xin đừng đổ tội cho bờ vai


Không gánh nổi nỗi đau bao thiếu phụ!


Tự truyện của tiếng đàn còn nức nở


Mẹ ở hai phía cây cầu chết lặng vì con


Chết lặng vì bao điều dang dở


Chết lặng vì không sao đoàn tụ…


Đêm phố vắng một mình Tướng Giáp khóc trong mưa


Khóc trong tiếng đàn những nỗi niềm trăn trở


Những nỗi niềm không dễ ngỏ cùng ai


Tiếng đàn như một tiếng thở dài


Vắt qua hai thế kỷ


Thế kỳ nào cũng lộng óc tiếng bom rơi, đạn nổ!


Sao không là tiếng đàn


Đêm mất điện hoa quỳnh vẫn nở


Đường Hoàng Diệu vẫn thơm mùi hoa sữa


Ở đâu bay về hương hoa ban!


Sao không là tiếng đàn


Của cây đàn như nhịp cầu Hiền Lương trong đêm mất điện


Xin đừng đổ tội cho Điện Biên


Xin đừng đổ tội cho Cụ Rùa nhô lên không nhận kiếm?


Tiếng đàn đang tự truyện


Làm sao mà dịu được nỗi ngày qua


Lỡ nhịp một cây cầu như tiếng đàn bị đứt


Lỡ nhịp bao cuộc đời không có ngày xum họp


Hơn 20 năm mong nối lại một đau buồn


Năm 1954 cứ tưởng…


Còn cứ tưởng đến bao giờ


Sao không nghe Đại Tướng


Ông đâu có bàn lùi


Máu người không phải là nước lã


Hơn 20 năm Trường Sơn trong bom rơi


Tiếng đàn có làm bình yên lại được lòng người


Thắng được nỗi đau mới là thắng đẹp


Thơm cho cả đất trời mới thực là hoa


(còn tiếp)


NHH


Tác giả gửi www.trieuxuan.info


bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tổ quốc của tình yêu - Trần Mạnh Hảo 21.05.2018
Tổ Quốc - Trần Mạnh Hảo 21.05.2018
Chúng con chiến đấu cho Người sống mãi, Việt Nam ơi! - Nam Hà 20.05.2018
Gửi Hà Nội - Nam Hà 20.05.2018
Hai bài thơ tình: Dầu hôn đầu, Múi bưởi - Lê Quang Sinh 18.05.2018
Tiếng chim tu hú - Anh Thơ 16.05.2018
Cây Bụt mọc trong vườn Bác (tiếp & hết) - Nguyễn Hưng Hải 13.05.2018
Cây Bụt mọc trong vườn Bác (2) - Nguyễn Hưng Hải 13.05.2018
Cây Bụt mọc trong vườn Bác (1) - Nguyễn Hưng Hải 13.05.2018
Trần Khánh Dư - Phạm Huy Thông 13.05.2018
xem thêm »