tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 20813993
Thơ
08.08.2017
Nguyễn Lâm
Tập thơ Kịch đời (3)



ĐƯỜNG GIÓ 36 khúc


Ngổn ngang vỏ đời


Tiếng cười rơi


Chân trời trong đáy mắt.


73.


 HÔM QUA


Ngày hôm qua


Mưa lại rơi


Giọt giọt gieo lanh tanh


Trên mái nhà dột nát


Phím dương cầm nức nở


Ướt từng miền thịt da


Cơn gió lạnh lạc về


Trong nhành mai trắng


Nhạt mầu tấm áo nàng ca sĩ thời danh


Tóc bời rượu đắng


Bờ môi khô giá


Về chiều


Vẫn vẻ kiêu sa nữ hoàng Ai Cập


Than hoài bê bối chuyện gia đình


Can cớ gì vì ai


Mà đổi thay khúc hát


Cho đến bây giờ


Lũ quỷ thời gian


Ngày hôm qua


Mưa lại rơi


Đầm đìa dĩ vãng


Miếng cơm nhục nhã độn bao lời hay ho


Nỗi đau thành thật chìm trong lọc lừa


Như giọng hát đắm say


Trong dáng ngạo ngông


Tay trùm cướp


Thiên đàng hay địa ngục


Chỉ mặt hàng thời thượng


Như nụ cười chiều khách


Kẻ bồi bàn


Như chiếc nơ thắt cổ


Gã nhạc công đỏm dáng


Như một chút men say


Để vứt đi tuốt tuột


Nỗi sầu trong đêm


Cứa ruột


 


Ngày hôm qua


Mưa cứ rơi


Nhạt nhòa ký ức


Đau đáu soi rét cũ


Áo đỏ bồng sương


Khóc môi lặng hé


Hàng mi cong


Bẩy sắc cầu vồng


Trong đến thế


Như không hề có thật


Dây vĩ cầm


Thoáng rung rung tơ nhện


Sao chẳng quên


Những vết thương không sẹo


Những cuộc tình thuở ấy


Đâu biết tự bao giờ lạc chiều dang dở


Như một tiếng thở dài


Một lời than vô cớ


Trong vũ điệu di gan


Xoáy vòng ảo ảnh


Gập ghềnh đường xa


Vô định


 


Ôi ngày hôm qua


Ngày hôm qua


Chẳng quá hôm nay


Chẳng tới ngày mai.


74.


 THAO THỨC


Ngày xanh chớp mống vàng


The hay trúc rễ thành hổ phách


Nắng xung mây vã mồ hôi


Loang loang rãnh nước


Rác rến níu chân


Lề đường von lại tàn sương


Hạt đất nâu đậu gió


Trên cây kẻ dại tìm đường


Tiếng còi tầu bắc thầm nhịp hát


 Hành phương Nam


Vạn lý


Lắc lư đò dọc môi xòa


Thuở nào mưa nắng vai ngà


Xao cành nhũ hoa ngơ ngất


Trái đào muộn chợt gửi làm duyên


Váy hoa chuông khơi xa thả nhịp


Tiền đình cứ rối


Nhức nhối bờ sâu


Nếu dài dìm bặt giọng rao khuya


Áo qua cầu


Bưng mặt


Khóc hôn đã nát


Thuyền câu lá ngặt


Kiếp cầm ca


Bơ vơ bóng hát.


75.


 LAN HÈ


Cỏ lăn


Quán đông trống phước


Khớp đá chân cột trái tay


Xấp rủi xấp may nhăn nhúm


Xo xoe bụi


Em rong


Rạch ngược nụ cười


 


Từ đất ngước lên chỉ thấy mây vần vận số


Vơi đầy


Không phiên may


Không duyên nao


Tủi nụ cười câm


 


Bụi cô trong mắt


Đầm đìa vía khép


Hênh hểnh cuối trời độc đắc


Trong con vai còm


Số lẻ tốc vía


Gọi ơi


Tôi xổ tiếng nức.


76.


LÁ BIẾC


Cỏ dại


Không tên


Không về


Nghiêng dáng


Những dấu chân loạng choạng gờ đường


Mắt ngã


Sầu như hát


Bóng chìm mưa muộn


Lệ vai rủ nắng


Lặng phắc gót em trong ngực anh


Trăng xanh lặn xuống chiều vàng


Cỏ bời nón đắm


Bỗng hiếng khúc mưa mùa đầu


Cuồng một xa


Câu xa chưa về


Dài vòng ôm vai


Cười lừng lững


Se mắt


Se môi


Se lời trách


 


Hôm nay cong thì nồng cỏ biếc


Thì bẻ nửa quầng tóc


Rối bung câu buông vai


Như thể chưa cười


Cười vuông môi


Dài mắt.


77.


 VỤT HIỆN


Bấn bíu chuyện người


Hằng khuya nhợn khúc giao duyên


Sớt tay nhúm muối lát gừng


Đồng sàng tam sinh vương nợ


Tranh quên mài


Đàn xưa quên ôm bếp vắng


Xoe xoe chén bát


Mâm rếch đeo cửa sổ


Nghệch ngoạc trên tường bộ xương cá ngừ Đại dương


Đường Cái quan ngoằn nghoèo cơn nhớ


Gió bấc mượn thù thì


Chiều hôm cay nắng quái


Lục tìm tà áo sau mưa


Biếc mùa hoa sấu


Không đội gạo lên chùa


Yếm điều chếp nếp trong gương


Em bưng một cái vô tình


Môi cỡn cái mỏ không lẫy


Kiếm ai sương tròn võng khói


Năm canh chia đời


Ba phiến trắng.


78.


SẮC LÁ


Xưa đây nay đó


Vẫn con đò đói ngủ


Thị phi mái chèo


Ly nào chìm đáy gió


Thả neo cơn đợi


Ba cây sao trong vòng nhớ


Tóc còn xanh nên chưa về được


Chả phải duyên


Hết mầu xanh của gót


Những con sóng sang đêm tìm bến


Dòng trăng ngỏ


Đò buột trôi xuôi


Còn chút xanh


Người người hỏi


Không câu đáp


Cơn xanh đỏng đảnh


Như chả có sợi vàng của gió sợi bạc của mưa


Mùa chưa quên


Sen cuồng một cánh


Và xanh môi


Dấu hài khuyết lá


Bao năm xanh áo hôm qua


Trên quầng ngực trái


Gai tìm lời hát


Phiến lá không tên


Chân dung không mặt


Đêm không lời.


79.


LẤT PHẤT


Tong tả sự đời


Dững cong


Dững phẳng


Dẫu đang giông


Nhạt gió


Rơi chẳng nổi


Phiến lá tre phênh phếch


Vật vã đêm ngày


Ít oi nắng úa


Tóc teo


Dáng xõa bứt chiều


Nhịp đời ngưng lại


Giọng lạc một phương


Để rồi rễ hát


Ngọn im


Hương lê lặng sắc


Thì thầm vuông mắc


Không hồng


Đằng đông ngược mái


Một thoáng biến sâu


Mặt gai cười dài


Xoáy cỏ


Yêu thì vô số


Rũ áo nắng


Đánh củ khoai lang


Ba chiều cùng ngoảnh.


80.


ÁP THẤP


Đang cơn bão mà mầu phăng phắc


Mạng nhện ren rúa mảng tường đeo tranh


Ngậm tăm


Và một lá lăn hoài tuổi ảo


Trong mắt bão bây giờ lại phiếm nghĩ


Cô gái điên trên bàn nhặt vụn duyên


Tuốt bộ xương cá điêu hồng bọc bạc


Nhẩy dựng con mắt cá không còn


Đất xòe bong bóng cá


Một mình


Một lặng thinh


Mượn chữ cũ làm câu mới


Vẫn gây gây mùi bản thảo cũ


Dọc phách ngang


Duyên đong bầy mặt phố


Dột áo


Nút buông


Tầm tã giai điệu


Những cuộc giao tình bềnh bênh trên biển ngặt sóng


Những con cá mặt người dài vệt trứng nghểnh đuôi cõng


Nòng nọc


Và lốc về


Tửng gót.


81.


ĐƯỜNG NGANG


Khi nao ngọng sắc


U ơ


Lông li liền với tóc mai


Mất mật


Vừa dựa cột vừa thưa thốt


Chẳng có một lời thật


Ú ớ


Ngựa gầy cõng yên gầy


Tức mắt


Thồm lồm ăn vào mắt


Bóng cây lại tưởng bóng thuyền


Đường về thành quên


Hằn vết xăm lưng gió chướng


Miết ngón tay


Vạch mùa nước nổi


Một con chó kiểng co bộ lông cừu mầu sói và tắc kè


Thư cùng (hùng?) gườm gườm


Sẹo đời từ môi tuột xuống rốn


Con nít che đầu lá khoai lũn chũn thôi hờn


Tường lửa đổ dốc chợ


Xanh lửa đỏ


Ngang trắng dọc đen


Ù ù


Phù dung nhỏ lệ


Men sững.


82.


HẠ MY


Có ngày trong khóe mắt em cây si tốc rễ


Lốc cuộn trong khuôn tranh


Mèo hoang vờn trái táo không vỏ


Bơ vơ tường trắng


Đếm mấy đêm rơi


Ghé sang câu chờ


Hoa chuối chẳng nở mầu bẹ


Bao nhiêu đen trắng


Bao nhiêu vuông tròn


Thùng đàn cứ gõ lối xưa


Đếm nhớ


Những chân dung non


Những chân dung cười


Những chân dung hát


Hát về một vương


Hát về một hoen


Hát về một nụ


Hát miên một thuở chẳng đầy chữ yêu


Chân mây em cười một nõn


Rèm mưa thả ướt rèm my.


83.


 QUÁN TRÚC


Trúc không xinh


Ghềnh đường lấp ló


Đời mưa bậy


Lá bay bềnh áo


Eo phố đèo bòng


Ngày ngày bì bõm


Chót đa mang/ Men hằn


Trụi trần lần chữ.


84.


THẲM SÓNG


Thời ba láp


Hát không nghe


Mẩu nắng cứ đen


Manh mưa cứ trắng


Giữa đôi vạt đời ngậm ngón tay để khỏi bựt cười


Mưa em xòe vạt đen và nhịp gót trắng


Lượn lờ vài khúc vắn


Dăm ngón dài ôm câu gọi nhớ


Vụng chèo


Hải âu xòa mây đất


Ở vùng nhạy cảm ngồng đời buột câu thương


Trà my chênh hương chín chìu đau ai mùa hoa kép


Ngồi buồn se chữ một mình


Mỏng tang câu quên


Sầu mắt vắng


Sao nghe em ca câu nhớ cố nhân quên đường về


Trăng mưa mưa theo bến lặng


Dã tràng đong đếm sóng ngang


Vo cát lẳng


Một môi đôi mắt


Men trần


Xa xa xõa.


85.


KHUYA SÓNG


Chợt mất giấc


Bờ thâu lạnh ngắt


Chẳng nhớ ai và trăng vẫn cũ


Ven đường túp lá cát lay


Hồn vắt hết


Trong lòng tay


Thang mây phây phất


Gió cười/ Lơi khơi


Cơn đời nhức nhối


Đắng sau hè


Biển lặng


Người lại đi


Sương rụng vai trần


Xoa xõa mắt


Rơi khuya một sợi sóng


Ầm ào.


86.


DẤU LẶNG


Suốt ngày bị nắng theo


Giữa hai kẻ hát rong


Có hai hạt gạo với hai đồng tiền


Chiếu manh đã rách


Lẩy bẩy tiếng cười


Không giầy


Đường Cái quan lang thang


Ve kêu mấy quán


Tích tịch tình tang


Bắt con kiến vàng


Yếm đào buộc ngang


Cây đàn giãi thẻ


Kéo cưa lừa xẻ


Vào ra sự đời


Đường rầy chín khúc quặn đôi


Tích tuồng thành sân ga


Im lìm họa tiết


Đốt hình nhân ấy bên thềm


Ai đi chẻ nửa


Dây đàn hụt hơi


Thõng thơ son phấn


Môi không còn mềm như nếp gió tình cờ ghé vai


Mặt nạ trượt hoài tiếng nấc


Đứt nỗi lem trên đầu


Người của ngày xưa ngậm thuyền trong miệng


Nghẹn mái


Cọng sóng say quên về


Bến cứ lùi


Thả xa mùi tóc


Lời ngỏ tình là câu hát sảng


Trôi đâu mưa đeo đấy


Những nguyên âm bơi hoài trong hư không


Tên ai không thành tiếng vọng


Im im im


Đầy tay.


87.


DUNG DĂNG


Hình phu khắc tử


Giá khóc được


Cần chi đen bóng


Trai cứ khép


Đôi bờ vỏ cứng


Cò nhấp nhô


Một vệt mỏ dài


Ai vờn ai


Chuyện xa đô hội


Mặc lao xao


Ngư ông gật gưỡng


Nhậu một mình


Lại không hé mắt


Trái ớt văng


Xa xăm mấy cõi


Dẫu cười cười


Nhòa nhịt mộng xưa


Đất thì thừa


Trông đây ngó đấy


Dại nhà dại chợ


Trẻ dắt đi chơi


Đến ngõ nhà trời


Tướp tơi manh áo


Nắng quái chiều


Gà liều bới bếp


Ngồi xệp xuống đây


Vất vơ vơ vất


Dung dăng dung dẻ


Lơ lơ láo láo


Lạy ông con về.


88.


Ơ PHỖNG


Vào thời gió chợp hốc phỗng


Mắt hai tròng trắng ngó đời


Chậm nghe sóng gọi


Đong đếm bao nhiêu cũng chẳng buột lời


Lũ về


Tàn vàng ba mươi sáu vắt vai


Mắt bé nghé mắt to


Vài cọng ria héo đụng mấy đường hằn trán đá


Cung quăng thế sự


Trồng mía ra lau


Những tình vụn không nhổ hết gai bạch hay hồng


Buốt cái gót khuya không trăng


Ơ đũng chén nợ giăng đom đóm


Cấm chỉ


Tìm về đàn tranh


Cương lửa đeo cổ sếu


Tạm thương


Chậm lóe phách xanh


Đất không lành


Nong tay chi bẹn đõ chữ


Cái ngày ấy mưa không đậu


Sầu riêng vẫn phận


Tro tươi trăn đắp


Giọng cười khẳng khiu


Ly bôi nhập nhọa


Chụm mắt


Đếm sao trong sóng khướt


Sóng không lợ mầu em


Sóng hát câu gọi gió


Và hát thêm câu


Ba lô xíu xíu đeo lưng mưa gầy.


89.


TIẾNG VỌNG


Gã khờ sợ tiếng nắng vỡ


Xua nắng ngang vai


Lang thang


Buông dây đàn


Vệ cỏ


Nỗi buồn không tên


Một lần quên


Dấu mình men đắng


Thầm tiếng vọng


Ngày về đêm


Cạn bóng


Ngọn sóng vương bờ chiều


Một lần không quên


Mắt lá thành lời ru


Nắng vỡ.


90.


 ĐÓ AI


Chiều nao ra sông dưng


Nhấp nhô lưng sóng nhão


Tém sầu


Miết nhớ


Vật vờ tà áo năm tà


Guốc mộc khua không hết giấc


Ông cá ông tôm ôm cốm võng


Muốn chui vào đàn để nắn dây tơ mê thảo


Cửa lạ không khung


Chữ nhân giữa bóng thốt cười


Áo đen hát giọng hỏa


Nến đỏ lửa xanh


Chim Quyên không chịu luyến hết cung hoa


Nụ tắt


Vẽ không đầy vòng


Lá vàng nhặt nhặt trong ly


Nước mắt xương rồng tụ lời cát


Đung đưa tên mưa ngâu


Phải em am tường


Đầu nia mộng nõn để ngõ


Áo rách mưa rơi vai không ướt


Chút rét sót anh mong đã tan vào lửa cốm


Gió trái lên môi


Trăng cong trong môi


Nhòa câu nguyện


Lạy ai cho cả sóng lên


Men hoa hăn hăn


Chắt si


Rót nguyệt.


91.


ĐƯỜNG VIỀN


Chưa từng có cơn mưa rào giải hạn


Sào ngắn


Thấp cao cơn cớ


Bơ vơ chiều


Co ro chấm nắng


Qua miền không phường phố


Đựng một ngực khung ngần


Những vệt mầu rong chơi


Ba chìm bẩy nổi


Loạng quạng đời


Tướp tươi rừng vắng


Bỗng một nhú măng


Phiến lá ló trong bãi rác


Vân tay giung giăng mạch đất


Đường sinh tử loay hoay


Hoa đăng khép cánh


Tóc tưởng bồng hóa rũ


Đàn khô trên vách khỏa


Cọ ngang quằn quèo


Sương giăng vành chén


Hạ nẫu


Sóng của biển không lời


Cỏ xanh chớm cũ


Mái nửa manh.


92.


KHUẤT TÊN


Ngày dọn vui


Đêm ôm mớ


Bởi có hôm qua


nghe câu hò hố gô hè


Hướt câm phùng bóng


Giêng hai ba tư


Vắt vai một tiếng thở dài


 


Chuỗi cười vu vơ


Tháng nào cũng đứt


Đêm đúa


Búi cỏ chùm cao ốc


Ao chuôm nước sông


Cõng ngày dài


Mòn hạt gạo tám


Đất vuốt mặt


Xẻ hông


Thắt lưng thắt bảy lời cầu


Cài ngang dung nhan


Những chim của biển


Khiêng cá voi xanh


Dọc nhành trúc


Tiếng vọng của đời


Thương năm đợi sáu


Dợm nhớ


Hình hài va nhau


Chuyện tình bình hoa ngậm hạt


Một thân vượt cạn


Tro mai xiến tóc


Đánh song đánh xỉa một mình


Tình cờ buộc tóc cho em


Cầu thang non mơ về tầng chín


hạt chữ lêu vêu trang lá trắng


Lọn sáng xanh miết hè


Đèn lên cong biển


Trồi lên hụp xuống


Chín mười một chạp


Đồng hồ không số


93.


SẮC HUỆ


Sách đong chẳng còn đầy đấu


Trống bỏi nhung nhăng


Trời ngọng


Đũa không mốc tuột mâm son víu đất


Thôi rồi


Đất nứt cái cơn mưa


Mưa không rào


Cầu vồng bạc phếu


Đứng bên Huệ


Thiêm thiếp cái hình nhân


Một rìu


Một cọ


Thèm mầu vẽ nắng


Đứng bên Huệ


Một tiều


Một thân


Thây lấy cái bầu giăng


Bỏ ngỏ cái ngõ


Cùng cỏ may men theo câu ru


Về Huệ.


94.


THẾ RỒI


Trầm một cơn mê


Vêu vao cọng sóng


Dấu một khoảnh xa trong bước chân bập bễnh


Mảnh buồm tênh rách biển


Trời trở gió


Xao xao quầng tóc


Những vòng đời vương tay


Lạnh bọt mưa


Lá vẫn lá


Gió con gái ngây chiều


Nắng xốn


Biển gầm gừ


Buồm manh vá sóng


Rong chơi quên đường


Triền khuya gặp lũ


Thế rồi vuột sóng


Ới ai.


95.


HÌNH HÀI


Từng bấm ngón tay


Có một ngày riêng cho búp bê


Nhong nhong nôi đất


Búp bê cười hoài


Vẫn không gặp được tuổi nhỏ


Chưa hề có một ngày dài như thế


Kiếm cớ để quên


Gã câm buột hát


Tay ta chợt hái hoa này


Tay ta chợt vuốt tóc này


Cho bóng mắt chợt thành sông


Cho con sóng chợt ôm thuyền này


Có kẻ từng say sóng


Một thuở bần thần đếm biển


Là bao nhiêu sóng trong cơn say


Là bao nhiêu chớp mi đầy


Cho đôi bờ cùng dại.


96.


THA HƯƠNG


Kẻ không nhà


Đáo chốn lao xao


Vào châm mi tên mùa


Mềm dáng


Dung dăng nhịp về


Cười như mưa


Vai trần tầm tã


Ngón tay bủa dài


Chân dài thả cặp


Trăng nhom


Tét má/ Ngâu cơn đợi


Từng nhịp van van vỉ


Não vòng tay


Gió vênh trong tóc


Men xanh không định số


 


Mấy chìm cho qua


Trong như đục


Ửng môi


Mưa trong mắt


Trong veo ly sóng


Vo dung nhan


Mắt trong như lá


Và lá


Và mưa.


97.


 MIỀN NGƠ


Chưa tắt hoàng hôn


Tiếng đàn bặt


Phím ngây


Chỉ một chiếc lá lạc trong sóng ngắt


Xạc xào ngày đưa


Hạt mưa hững hờ


Đám cưới chuột dềnh dang trên quạt


Phố không tên


Rêu phong mềm váy


Bóng cứ ngược


Xuôi đêm một gã


Vẫn chưa xong nợ đời


Khuyết trăng trên cổ


Mặt nạ quên


Tên xưa buột gọi


Chiêm bao nguyên lời


Khơi xa đổ lá


Thì ngỡ xanh


Chẳng đành tím má


Ai xui em gọi anh về


Bước lẻ/ Áo xẻ vai


Dài đường tóc dại


Thà một thuở khờ khờ


Gót lê


Ly lỡ


Cơn sầu hoang mắt lạnh


Biển đứt sóng


Như chưa từng hát khúc tình ca


Chỉ một câu nghêu ngao


Đỏ miền trăng vỡ.


98.


CỎ GÀ


Con trăng trong mắt


Buồm trở mình


Một cuống lá


Ly em trao


Cỏ gà xoáy lốc


Những cơn mơ chìm trong gió bấc


Điên chưa hết một chiều


Rơi đâu mùa hát


Ngón tay vuốt tóc


Rong biển vương mi


Sóng ru vọng áo


Trên mái phù sa tìm hồi ức


Dấu chân em bật nức.


99.


BIDA


Dồn lỗ dậu


Ách những đường cơ


Đất úp


Viên bi lăn hoài trong khung kỷ niệm


Bữa nay lá rụng thành mưa


Từng dấu chân quên ướp sầu dáng phố


Thế rồi gần


Thế rồi í ới


Thế rồi im.


100.


HẺM TUẤT


Nhầu cái dai


Băm bổ cái chiếu


Trượt bờ cuống đại cạp điều


Nhổm chung


Dùm duề tóc rối


Tĩnh vật rau răm ngửa lá cách


Mưa rơi theo từng giọt ruỗi


Lỏng tay mơ


Lá mơ lẽ trắng


Xóm giềng xòe sắc mặn


Mép chau một ngậy


Ý y


Một tí trái xòa xòa


Ren một vằn cong


Vẫn xanh nguyên vòng cấm


Vân vê cái móng thời gian


Vách chân nhô lên cơn đợi


Chả chìa


Xinh xinh đôi mươi em buông


Bĩu cái môi hờn


Xếch cái lẹm


Và xoạc nắng


Bốc hơi một nhan sắc.


101.


ĐẤT NAO


Lá không cười


Rối hết đường cây


Quen lối trưa ngược nến


Cháy buồn


Há miệng giăng tro


Tóc đương xanh sao giọng móm


Đa mang mấy mấy đường trần


Sượng trân mom chõng


Bồn chồn những dấu chân xưa trong mắt cũ


Dung nhan khàn tiếng


Tứ chiếng trầm ca nhí nhót


Một mình


Mình rót một thu


Uống hết nậm thu


Chân son đất nào níu được


Sắc Đào năm ngoái vẫn cười


Thêm sắc xanh của cỏ


Gió đông vuốt buột.


102.


THÊNH THẾCH


Quan tám tiền treo


Một đời


Một tân hôn


Hát đúm đùm đề


Trầu cau vãi hết


Chẵn lẻ mê cung


Quan ba tiền buộc


Giữa ngã ba đường


Lỗ hèm chi chít


Ba năm không về


Chín tháng cách sân


Mặt thành chân


Thênh thếch đồng lần


Lá khô níu gót


Khàn cơn nhớ


Khúc ru ca đục ngầu thành gió trái


Người đi trong cơn mưa muộn


Biệt tăm.


103.


KHOẢNG LẶNG


Về đi thôi


Về đi thôi


Điệp khúc loang ngày dài


Bóng đổ


Hết son cái khúc một mình níu bóng


Xa rồi tình chưa hẹn


 


Trái chưa lạt phế tích


Buông bước nắng vãng lai


Xác hoa gầy chiều


Đò suông hững hờ bang giấy


Lá cười không nói


Vò võ sắc mầu


Gối mây vần vũ


Vũ môn có con chép ron


Kẹt cái cọng sóng sầu


Bập khuya


Ứ mộng


Lồng chim con cá bay về tà chiều


Thầm tà áo


Tay trắng vẩy cọ vàng


Hạt mưa cuối về môi


Hực phố cổ


Môi cong đường viền tia chớp


104.


MAN MAN


Yêu ai


Hát một đời


Khung trời chật chội


Quán nhỏ la đà


Chân mềm đá cứng


Sầu một giọt trong ly


Chậm đi thì thôi hát


Nợ điệp khúc


Úp mặt vào cơn mê


Khuya khuya gầm mộng ác


Thà như sợi khói lam chiều


Đủ mùa hoa thức


Đủ quên


Đàn ghi ta không ra khỏi vỏ


Câu hát buồn lạc trong tranh


Xanh xao sắc lá


Thả vòng tay


Lưng gầy


Vùng xưa nghuệch ngoạc


Chơi về mưa cuối


Ngày xa khuất ướt


Một đò ngang


Heo may vàng gió


Tiếng hát san hô bàng hoàng rong biển


Phương nao bờ lõa


Người con gái chân dài soi mình bọt sóng


Tóc dại xõa quầng son


Kiếp sau đã chọn


Ngực vun tròn hai nửa tình ca.


105.


LỜI RU


 


Năm canh chong mắt


Quên đời


Lời ru của mẹ vương vời gió thu


Thoảng về


Cái thuở bơ vơ


Một thân trần trụi


Hé mắt trông đời


Tiếng khan đòi gió


Khơi khơi


Trùng trùng


Lời ru thảng thốt


Xót phận lênh đênh


Gia tài một chút thương vay


Ba chìm bảy nổi


Kiếm rơi bút gãy


Tay xuôi


Chí trai đẫm ướt men tình


Lang thang trần thế


Tóc bềnh trắng ly


Dẫu còn chút chút tình si


Nửa rơi ướt đất


Nửa bời mây trôi


Yêu ai


Chẳng thể yêu ai


Dặm trường sầu dựng


Vai mang


Hoa giăng trắng ngát trăng nào


Một thân trắng áo


Mịt mù


Rừng thu hoang vắng


Mẹ ru


Con về.


106.


MẮT NẮNG


Phũ phàng quầng mắt


Thấm yếm giời cho


Sang sông lá mỏng


Sóng mòn


Tầm dương ớ bến


 


Thuyền đâu


Khách tang hải bờ lau lơ lất


Ban trưa thức trắng tóc bơi


Lênh đênh sóng úa


Tiếng hát bắc cầu về miền hoang gió


Quên quên nhớ nhớ


Canh khuya ngực đầy nắng


Cuộn trăng.


107.


DÃ THẢO


Gió về buốt giá


Mưa giăng giăng


Để quên để nhớ


Lang thang


Chút tình lãng đãng


Ướt mi em


Chẳng đủ níu chân mình


Nhạt nhòa cây lá


Mơ về xứ lạ


Mỗi bước đi


Một khoảng trời bảng lảng


Hoa đắng đời ai


Cỏ dại phố phường


Một thời dang dở


Những cuộc tình đã dứt


Ta lại về hoang sơ


Ngậm ngải tìm người


Bập bùng lửa nhỏ


Hơ hải đường xa


Đường dài vội vã


Nhịp chân sai rồi


Em trắng quá


Giữa đất trời lạnh giá


Một sớm mênh mang


Bụi đời vờn như gió


Cho anh cười theo gió


Tóc bỗng thành mưa bay.


108.


DU CA


Em ướt tóc cho anh mơ biển cả


Gió qua bỗng hóa khúc ru ca


Ngày xưa khi anh mơ làm thủy thủ


Em mỉm cười ơi thủy thủ trong chai


Anh tìm em trong rượu tràn bờ đất


Tiếng cười tan


Gió lắc chênh chao


Em đã mất tiếng cười ran đá núi


Nước mắt lăn đôi giọt quán cà phê


Bỗng trở lại cơn sốt rừng dai dẳng


Bập bùng tiếng hát con chim xanh


Chim xanh ăn trái ớt xanh


Cánh buông nẻo nào


Tìm làm chi


Chú sóc con thập thò miệng túi


Xẩy chân hun hút cốc dài


Ngày xưa khi anh mơ làm thủy thủ


Cơn sốt rừng héo quắt


Em quên cười


Ngày ấy chúng mình gặp nhau


Con cá khô bắc cầu qua suối


Nước trong veo


Chim xanh nhìn sóc hát


Cái cần câu trúc


Mắc mồi tầm xuân


Câu con cá bạc


Câu con cá vàng


Tình cuồng một chút em mang


Gã thủy thủ trong chai vùng vẫy


Em thôi cười em hát anh nghe


Ngày xưa khi anh mơ làm thủy thủ


Cho em làm buồm ôm gió


Cho em cười no gió


Môi em mềm tiếng trẻ reo ngõ nhỏ


Trăng đẫm vai


Tóc dại pha sương


Cơn mơ chùng


Dứt đoạn


Buông tao ra lũ người khốn nạn


Tao là ai


Là ai


Không


Không phải đâu


Anh đang chìm đêm lạnh


Em trắng quá


Bọt trăng reo đáy cốc


 


Dốc cạn rồi hết vị cay


Anh đưa em về quê cũ


Nắng nhạt nhòa


Cây chao nghiêng hè phố


Chập chờn em đi


Chân không lấm


Bụi đời lã chã


Thôi rồi cha rơi bóng lá


Mẹ khoan tay


Nhịp chèo ngang la đà


Buồm còn chút nẻo đường xa


Áo anh rách cho em vá lại


 


Người thủy thủ già


Đi chưa hết bờ hết bến


Tóc rối xòa


Ôm chai nghe sóng gọi miền xa


Những đêm dài


Bạc trắng khúc ru ca.


NL.


Nguồn: Kịch đời. Tập thơ 108 bài vốn là bản thảo photocopy tặng bạn bè. Tập thơ được bạn bè góp tiền xuất bản sau khi tác giả qua đời được Thất Tuần! NXB Sân Khấu, quí 4.2005.


*Rút từ phần thơ Nguyễn Lâm, (tái bản theo bản in Kịch đời, NXB Sân Khấu, 2005) trong sách Thơ Vườn Năm Nhà 3, nhiều tác giả. Nguyễn Nguyên bẩy – Lý Phương Liên chủ biên.


NXB Hội Nhà văn, 9-2017.


www.trieuxuan.info


bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Đêm sao sáng - Nguyễn Bính 23.10.2017
Câu hỏi trước dòng sông - Nguyễn Quang Thiều 18.10.2017
Chùm thơ Hồ Bá Thâm về Hà Nội - Hồ Bá Thâm 18.10.2017
Đất nước những đêm dài không ngủ - Nguyễn Việt Chiến 15.10.2017
Cổng làng và những bài thơ khác - Đoàn Mạnh Phương 14.10.2017
Bàng hoàng - Trần Mai Hưởng 14.10.2017
Thơ Trúc Thông (2) - Trúc Thông 13.10.2017
Thơ Trúc Thông (1) - Trúc Thông 12.10.2017
Cao Bằng/ Người ấy chiều giáp Tết/ Vườn quê - Trúc Thông 10.10.2017
Chùm thơ Trúc Thông - Trúc Thông 09.10.2017
xem thêm »