tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 20004471
Thơ
14.05.2017
Tế Hanh
Tập thơ Nghẹn ngào (2)



Quyển vở nháp


Những vở soạn bài hay toán, luận


Địa dư, cách trí.... dáng âu lo


Chỉnh tề, đầy đủ, như ông giáo;


Vở nháp lôi thôi, giấy học trò.


 


Bìa rách lung lay, giấy chẳng lành;


Mực thì đủ thứ: tím, đen, xanh...


Không cần giấy thấm, không cần thước,


Bài chép chưa xong đã vẽ hình


 


Nháp luận chữ Tây, rồi quốc văn,


Đôi lời thầy giảng chép loăng quăng;


Trò chơi giải trí bên bài toán


Rất khó, bài thơ trái điệu vần....


 


Và cái tên người, chạm khắc trường:


Làn môi, cặp mắt, vẽ từng đường.


Ấy là những lúc chàng trai nhớ


Nghĩ đến.... người kia, thoát khỏi trường.


 


Phơi phới


Trời rộng phơi màu xanh mới tinh


Nắng trong trải ấm, gió đưa tình


Như khi còn bé về bên ngoại


Hớn hở hồn tôi dõi mộng xinh


 


Lần lượt bao nhiêu ý mến đời


Theo niềm phơi phới nở chơi vơi


Thân buông tín cẩn trong tươi mát


Đường mở hai tay đon đả mời


 


Chân bước khoan thai giữa biếc hường


Và lòng vơ vẩn giữa yêu thương


Cả hai không hẹn đều mang máng


Biết có mùa xuân đợi cuối đường


1941


Dễ thương


Sao vẻ đôi nhà quá dễ thương!


Buồn khơi trước ngõ, nhớ sau vườn


Cũ càng mái rợp quen mưa nắng


Bỡ ngỡ khêu hoài nỗi vấn vương


 


Cảm giác êm êm khẽ động vừa


Lan từ bóng lá ủ ê đưa


Âm thầm cửa hé trông xa vắng


Như lúc đầu thu những buổi trưa


 


Người khách vu vơ ngóng đợi thầm


Dịu dàng thấp thoáng bóng giai nhân


Thói nhà khép nép trong cây lá


Thổn thức thầm xem truyện Tố Tâm


1941


Sống vội


Tặng Huy cận


Trong tôi văng vẳng dư vang


Điệu buồn của lá phai vàng rơi thưa


 


Trong tôi thoang thoảng hương đưa


Cỏ hoa tàn cũ, mộng xưa vẫn sầu


 


Mây trời nhuộm bóng thương đau


Lá hoa héo rũ, nắng nhàu mình tơ...


 


Hơi sương nhỏ lạnh lòng thơ


Tôi nghe rợn ngợp nước mờ nao nao...


 


Biệt ly tụ họp thời nào


Thương vương khắp nẻo, nhớ bao tư bề...


 


Thu đi lâu quá không về!


Lòng chờ vội sống giữa hè ít thu...


Hè 1939


Chứa chất


Mùa thu đã đến... cả người tôi


Hoảng hốt như thu đã hết rồi;


Lo lắng giờ thay cho ngóng đợi:


Thu làm tôi cực quá đi thôi!


 


Mắt mở to luôn, chứa chứa nhiều


Những hình ẻo lả, sắc xiêu xiêu:


Tai thêm linh thính lo thâu góp


Những điệu ly sầu, tiếng tịch liêu.


 


Lồng ngực phồng to ráng hít vào;


Phổi ghì không khí đến nôn nao,


Da tê xúc động niềm thương nhớ;


Màu động hương thu sắc bớt đào.


 


Đi mãi ngoài không chẳng ở nhà,


Đầu trần áo mỏng để lòi da:


Hơi thu mơn trớn như hơi thịt;


Tôi dựa vào thu dịu lắm mà!


1943


Tình tự


Chiều hôm nay đất trời ngơ ngẩn cả:


Sương xuống đầy mờ tỏa bóng lung linh


Như mời ta kể lể chuyện ân tình,


Anh chờ đợi: em đâu em chẳng đến?


Hiếm hoi quá, em ơi! giờ hứa hẹn


Của tình ta cùng với cảnh thiên nhiên


Để cho anh tình tự với người tiên,


Trong sương bóng thầm thì lời mây nước.


 


Anh cảm thấy chiều nay anh nói được


Lời ái ân bày tỏ nỗi lòng anh,


Đã bao lần gặp gỡ chỉ làm thinh:


Không gian sáng phơi trêu tình trơ trẽn.


- Chiều hôm nay bóng hơi che bẽn lẽn.


Trông thấy em thấp thoáng giữa sương mờ


 


Anh tưởng cùng nhau gặp gỡ trong mơ;


Nói với em mà anh như cảm thấy


Anh tự nói với chính lòng anh vậy,


Lời dễ dàng như lúc cách xa em.


Và phải không? Em đáp lại êm đềm


Em đáp lại dịu dàng và cảm động


*


Anh thấy trước trên con đường mơ mộng


Lòng bên lòng và tay ở trong tay;


Hai ta đi biệt lập giữa sương dầy.


Tình êm ả lâng lâng hơi bóng vướng.


Hai bên đường hân hoan sương điểm bướm


Cánh phân vân hòa nhịp với lòng ta.


Và như mừng, như đón, ở xa xa


Hơi nước trắng giăng phơi từng tấm lụa.


 


Trao đổi


Tôi dư một ít lời thơ,


Tôi dư thương sớm, sẵn ngơ ngẩn chiều;


Chất chen xa lạ vô liêu,


Trán đầy trăng gió, rất nhiều mùa thu...


 


Nhưng tôi nghèo lắm: than ôi


Đó đây lẻ chiếc trọn đời bơ vơ!


Tủi thân chỉ gặp hững hờ;


Lòng đơn lạnh lẽo nay chờ mai trông.


 


Bạn ơi! đây của đây lòng


Xin đem tặng bạn tặng không đủ rồi;


Có chăng mong mỏi đôi hồi


Bạn cười tôi với ngó tôi ít lần.


 


Ao ước


Anh là kẻ say mê, nhưng nhút nhát;


Không hiểu giùm, em lại nỡ cho anh


Là không yêu, là một kẻ vô tình.


Anh tức quá, đem lòng ao ước tệ:


 


Nếu em chết! Chắc là anh có thể


Tỏ mối tình lặng lẽ quá sâu thâm:


Anh đến nơi em nghỉ giấc ngàn năm


Ngồi điên dại sầu như cây liễu rủ


 


Anh không uống, anh không ăn, không ngủ,


Anh khóc than, than khóc đến bao giờ


Nước mắt anh lầy lội cả nấm mồ


Nhỏ từng giọt xuống thân em lạnh lẽo.


 


Rồi anh chết, anh chết sầu, chết héo;


Linh hồn anh thất thểu dỗi hồn em.


Và ở đâu kia, ở cõi đời đêm


Chắc em chẳng nghi ngờ tình anh nữa...


Nguồn: Hoài Thanh, Hoài Chân, Thi nhân Việt Nam, NXB Văn học, 2007


 


Độc ác


Còn gì sướng cho bằng trông cặp mắt


Êm như nhung, sưng tím, lệ tràn trề;


Ngắm bộ ngực tròn xinh đau quằn quại


Nặng nề buông trong hơi thở đê mê!


 


Nguồn vui thú hãy tìm trong tiếng khóc.


Rách đau thương như lụa xé tơi bời;


Trên cặp mắt môi đỏ tươi như vết máu


Kiếm nụ cười héo hắt tựa hoa rơi.


 


Vì ta quá yêu em - nhưng thất vọng!


(Ngàn muôn năm, yêu chỉ nghĩa là điên)


Nên ta mong lấp vùi lòng đau đớn


Trong những giờ vui thú nhọn như kim.


 


Chủ nhật


Buồn làm sao cho ngày chủ nhật


Của người học trò vơ vẩn hay yêu!


 


Những ngày kia vui vẻ hơn nhiều


Ngồi chăm chỉ lắng nghe lời thầy giảng,


Hay vui đùa, chuyện trò cùng chúng bạn,


Trí bình yên thư thái biết bao nhiêu


Và nhất là được trông thấy người yêu,


Người thiếu nữ xinh như tờ giấy trắng.


Lần đi học là một lần đo đắn:


Đi làm sao cho gặp được giữa đường


Cô nữ học sinh tha thiết đến trường,


Tay đỡ nón và tay cầm sách vở.


 


Ngày chủ nhật là một ngày mong nhớ


ở trong nhà không ngớt ngoái trông ra


Hy vọng người yêu mến bước ngang qua:


Gặp gỡ mãi cũng gây tình lưu luyến.


Chờ đã mệt mà người không thấy đến


- Có bao giờ người nghĩ đến ta đâu!


 


Thì giờ đêm qua... nắng xế ngang đầu.


Lòng rưng rức, người bần thần, bực bội


Quần với áo đã mấy lần thay đổi;


Quyển sách nào đem đọc cũng buồn tênh.


 


Tâm thần ta như có vẻ bấp bênh


Như chán chê, như rã rời, ngao ngán;


Ta tưng tức, ta giận hờn các bạn


Sao mải vui không đến với ta chơi;


Ta trách nhầm những kẻ ở xa xôi


Sao hững hờ không thư từ chi cả!


 


Quanh quẩn mãi... Trông ra ngày sắp ngả,


Lần cuối cùng, nhất định bước ra đường,


Đi bơ vơ, lòng thấm thía ngùi thương


Đường quen quá chán chường như tắc lối!


Ta quay lưng lủi thủi trở về nhà


Không hiểu sao thấy tiếc một ngày qua.


 


Ngại ngùng


Thơ anh lên, lòng anh mong nói lắm!


Vần theo nhau, điệu nhịp gọi nhau vang;


Anh tưởng chừng viết được biết bao hàng


Cầm đến bút, lòng không như giấy trắng!


Bởi vì em, bởi vì em quá lặng.


 


Anh làm thơ rồi biết tặng cho ai?


 


Sao em không bày tỏ một hai lời


Cho anh biết lòng em đôi chút với?


Anh cầu khẩn, nguồn thơ anh ngóng đợi;


Em nói đi! Em nói, có yêu anh


Cho tim anh vang dội tiếng ân tình,


Cho lòng anh tràn trề lòng yêu mến.


Anh sẽ làm thơ đưa em đi đến


Bờ thời gian ta ghé bến xa xôi.


 


Nếu lòng anh mong mỏi đã sai rồi


Em chớ ngại nói dùm em chẳng đoái


Đến tình anh. Đừng để anh mãi mãi


Sống nghẹn ngào mờ tỏ giữa tình em.


 


Không sao đâu, anh sẽ được giàu thêm


Sau đau đớn với bao nhiêu chua chát.


Anh sẽ viết những giọng đầy nước mắt


Anh sẽ than, sẽ khóc mối tình sầu.


 


Đấy em xem; anh có nói gì đâu!


Anh cũng vẫn làm thơ vì em đó.


- Em chẳng nói, làm sao anh biết rõ!


 


Quê bạn


Nghe em kể lể nỗi niềm


Bấy lâu cách trở nhớ niềm cố hương.


Yêu em ta những vấn vương;


Nghĩ quê quán bạn dạ thường ngẩn ngơ.


Mơ màng tin tức ra vô


Mải mê trong tấm bản đồ tìm tên...


- Quê em ở chốn nào em!


Phải nơi nước biển êm đềm non tươi?


Phải nơi chim hót hoa cười,


Trăng chào gió hỏi? - Đúng rồi, phải không?


Bởi vì đôi mắt em trong


Ngó ta, ta thấy cả lòng sáng choang;


Bởi lòng em nói dịu dàng,


Lá run thỏ thẻ suối đàn vuốt ve


Bởi từ trí cạnh, hồn kề,


Đời ta tươi thắm, mọi bề nhờ em...


Nguồn: Nghẹn ngào xuất bản lần đầu 1939. Rút từ Tuyển tập Tế Hanh, NXB Văn học, Tập I, 1987.


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Những bài thơ của Joseph Brodsky - Joseph Brodsky 20.07.2017
Thơ giỗ trận Vị Xuyên - Nguyễn Việt Chiến 14.07.2017
Huyền Kiêu viết về Khái Hưng, Nhất Linh - Huyền Kiêu 11.07.2017
Lá thư thành phố - Giang Nam 07.07.2017
Trước tờ giấy trắng - Giang Nam 07.07.2017
Nghe em vào đại học - Giang Nam 07.07.2017
Quê hương - Giang Nam 06.07.2017
Bài học đầu cho con - Đỗ Trung Quân 06.07.2017
Mẹ - Đỗ Trung Quân 06.07.2017
Biển, núi, em và sóng - Đỗ Trung Quân 06.07.2017
xem thêm »