tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 18928618
Thơ
16.04.2017
Du Tử Lê
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển



Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển


đời lưu vong không cả một ngôi mồ


vùi đất lạ thịt xương e khó rã


hồn không đi sao trở lại quê nhà


 


Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển


nước ngược dòng sẽ đẩy xác trôi đi


bên kia biển là quê hương tôi đó


rặng tre xưa muôn tuổi vẫn xanh rì


 


Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển


và nhớ đừng vội vuốt mắt cho tôi


cho tôi hướng vọng quê tôi lần cuối


biết đâu chừng xác tôi chẳng đến nơi


 


Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển


đừng ngập ngừng vì ái ngại cho tôi


những năm trước bao người ngon miệng cá


thì sá gì thêm một xác cong queo


 


Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển


cho tôi về gặp lại các con tôi


cho tôi về nhìn thấy lệ chúng rơi


từ những mắt đã buồn hơn bóng tối


 


Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển


và trên đường hãy nhớ hát quốc ca


ôi lâu quá không còn ai hát nữa


(bài hát giờ cũng như một hồn ma)


 


Khi tôi chết nỗi buồn kia cũng hết


đời lưu vong tận tuyệt với linh hồn.


 


12-77


DTL.


bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Thơ Czeslaw Milosz - Czesław Miłosz 22.04.2017
Kể chuyện nhà tôi - Nguyễn Trọng Luân 22.04.2017
Khiển hoài - Đỗ Mục 21.04.2017
Cảm hứng Tháng Tư - Hoàng Kim Vũ 17.04.2017
Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển - Du Tử Lê 16.04.2017
Bóng trên đèo Cả - Phan Ngọc Thường Đoan 16.04.2017
Năm bài thơ Luân Hoán - Luân Hoán 15.04.2017
Ta may mắn làm thi sĩ nhờ phải lòng con gái Bến Tre - Luân Hoán 15.04.2017
Củ Chi ơi! - Nguyễn Trọng Luân 13.04.2017
Giấc mơ... - Thái Thăng Long 13.04.2017
xem thêm »