tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 18528858
Thơ
18.03.2017
Nguyễn Đình Thi
Đọc lại vài bài thơ Nguyễn Đình Thi



Việt Nam quê hương ta


Việt Nam đất nước ta ơi


Mênh mông biển lúa đâu trời đẹp hơn


Cánh cò bay lả rập rờn (dập dờn)


Mây mờ che đỉnh Trường Sơn sớm chiều


Quê hương biết mấy thân yêu


Bao nhiêu đời đã chịu nhiều thương đau


Mặt người vất vả in sâu


Gái trai cũng một áo nâu nhuộm bùn.


 


Đất nghèo nuôi những anh hùng


Chìm trong máu lửa lại vùng đứng lên


Đạp quân thù xuống đất đen


Súng gươm vứt bỏ lại hiền như xưa


Việt Nam đất nắng chan hoà


Hoa thơm quả ngọt bốn mùa trời xanh


Mắt đen cô gái long lanh


Yêu ai yêu trọn tấm tình thuỷ chung.


 


Đất trăm nghề của trăm vùng


Khách phương xa tới lạ lùng tìm xem


Tay người như có phép tiên


Trên tre lá cũng dệt nghìn bài thơ


 


Nước bâng khuâng những chuyến đò


Đêm đêm còn vọng câu hò Trương Chi


Đói nghèo nên phải chia ly


Xót xa lòng kẻ rời quê lên đường.


 


Ta đi ta nhớ núi rừng


Ta đi ta nhớ dòng sông vỗ bờ


Nhớ đồng ruộng, nhớ khoai ngô


Bũa cơm rau muống quả cà giòn tan.


Nguồn: Trích từ trường ca Bài thơ Hắc Hải (1958))


 


Nơi dựa


 


Người đàn bà nào dắt đứa nhỏ đi trên đường kia


Khuôn mặt đẹp trẻ dựa vào những miền xa nào…


Đứa bé lẫm chẫm muốn chạy lên


Hai bàn chân nó cứ ném về phía trước, bàn tay hoa hoa một điệu múa kì lạ


Và cái miệng nhỏ líu ríu không thành lời, hát một bài hát chưa từng có


Ai biết đây, đứa trẻ còn chưa vững chãi lại chính là nơi dựa vững chãi cho người đàn bà kia sống


Người chiến sĩ nào đỡ bà cụ trên đường kia?


Đôi mắt anh có cái ánh riêng của đôi mắt đã nhiều lần nhìn vào cái chết.


Bà cụ lưng còng tựa trên cánh tay anh, bước từng bước run rẩy.


Ai biết đây bà cụ bước không còn vững lại chính là nơi dựa cho người chiến sĩ kia đi qua những thử thách.


Nguồn: Tia nắng


 


Đất nước


Sáng mát trong như sáng năm xưa


Gió thổi mùa thu hương cốm mới


Tôi nhớ những ngày thu đã xa


Sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội


Những phố dài xao xác hơi may


Người ra đi đầu không ngoảnh lại


Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy.


 


Mùa thu nay khác rồi


Tôi đứng vui nghe giữa núi đồi


Gió thổi rừng tre phấp phới


Trời thu thay áo mới


Trong biếc nói cười thiết tha.


 


Trời xanh đây là của chúng ta


Núi rừng đây là của chúng ta


Những cánh đồng thơm mát


Những ngả đường bát ngát


Những dòng sông đỏ nặng phù sa


 


Nước chúng ta


Nước những người chưa bao giờ khuất


Ðêm đêm rì rầm trong tiếng đất


Những buổi ngày xưa vọng nói về


 


Ôi những cánh đồng quê chảy máu


Dây thép gai đâm nát trời chiều


Những đêm dài hành quân nung nấu


Bỗng bồn chồn nhớ mắt người yêu.


 


Từ những năm đau thương chiến đấu


Ðã ngời lên nét mặt quê hương


Từ gốc lúa bờ tre hồn hậu


Ðã bật lên những tiếng căm hờn


 


Bát cơm chan đầy nước mắt


Bay còn giằng khỏi miệng ta


Thằng giặc Tây thằng chúa đất


Ðứa đè cổ đứa lột da


 


Xiềng xích chúng bay không khoá được


Trời đầy chim và đất đầy hoa


Súng đạn chúng bay không bắn được


Lòng dân ta yêu nước, thương nhà.


 


Khói nhà máy cuộn trong sương núi


Kèn gọi quân văng vẳng cánh đồng


Ôm đất nước những người áo vải


Ðã đứng lên thành những anh hùng.


 


Ngày nắng đốt theo đêm mưa dội


Mỗi bước đường mỗi bước hy sinh


Trán cháy rực nghĩ trời đất mới


Lòng ta bát ngát ánh bình minh.


 


Súng nổ rung trời giận dữ


Người lên như nước vỡ bờ


Nước Việt Nam từ máu lửa


Rũ bùn đứng dậy sáng loà.


 


Gió bay


 Rồi hôm nào bỗng gió bay


Cái bóng ngoài kia đến đợi


Anh giật mình đứng đậy


Đến giờ rồi hôm nay


 


Trên tay cốc nhỏ không đầy


Uống chúc bạn bè ở lại


Anh chắt cuộc đời anh chắt mãi


Chút ngọt bùi chút đắng cay


 


Người tôi còn nhiều bùn tanh


Mặt tôi nhuốm xanh nhuốm đỏ


Tay tôi vướng nhiều đồ bỏ


Nhiều dây nhợ tự buộc mình


 


Thôi xin tha cho mọi lỗi lầm


Quên cho những dối lừa khoác lác


Tôi biết tôi đã nhiều lần ác


Và ngu dại còn nhiều lần hơn


 


Mong anh em hiểu đừng cười


Tôi gửi lại đây chìa khóa


Tất cả cửa nhà tôi đó


Ngổn ngang… qua tạm cuộc đời


 


Tiếng đập cửa thình thình gọi


Anh vẫy cười


Xin chia tay


Lời ai văng vẳng


Hôm nào gió bay?


 


Nhớ


 Ngôi sao nhớ ai mà sao lấp lánh


Soi sáng đường chiến sĩ giữa đèo mây


Ngọn lửa nhớ ai mà hồng đêm lạnh


Sưởi ấm lòng chiến sĩ dưới ngàn cây


 


Anh yêu em như anh yêu đất nước


Vất vả đau thương tươi thắm vô ngần


Anh nhớ em mỗi bước đường anh bước


Mỗi tối anh nằm mỗi miếng anh ăn


 


Ngôi sao trong đêm không bao giờ tắt


Chúng ta yêu nhau chiến đấu suốt đời


Ngọn lửa trong rừng bập bùng đỏ rực


Chúng ta yêu nhau kiêu hãnh làm người.


1954


Bài này được nhạc sĩ Hoàng Vân phổ nhạc thành nhạc phẩm cùng tên.


 


Lá đỏ


 Gặp em trên cao lộng gió


Rừng lạ ào ào lá đỏ


Em đứng bên đường như quê hương


Vai ác bạc quàng súng trường.


Ðoàn quân vẫn đi vội vã


Bụi Trường Sơn nhoà trời lửa.


Chào em, em gái tiền phương


Hẹn gặp nhau nhé giữa Sài Gòn.


Em vẫy cười đôi mắt trong.


Trường Sơn, 12/1974


Bài này đã được nhạc sĩ Hoàng Hiệp phổ nhạc thành nhạc phẩm cùng tên.


NĐT.


bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Điệu valse xứ núi - Trần Vân Hạc 22.03.2017
Những ngọn sóng tỏa hương - Trần Mai Hường 22.03.2017
Đọc lại vài bài thơ Nguyễn Đình Thi - Nguyễn Đình Thi 18.03.2017
Chùm thơ Hoàng Kim Vũ (9) - Hoàng Kim Vũ 18.03.2017
Gửi… - Lê Khánh Mai 17.03.2017
Chùm thơ Vũ Thanh Tùng - Vũ Thanh Tùng 16.03.2017
Chùm thơ Hoàng Kim Vũ (8) - Hoàng Kim Vũ 16.03.2017
Chùm Thơ PN.Thường Đoan - Phan Ngọc Thường Đoan 16.03.2017
Vang mãi bản hùng ca - Hoàng Kim Vũ 15.03.2017
Cầu thang - Hoài Anh 15.03.2017
xem thêm »