tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 21326623
Truyện ngắn
24.11.2017
Nguyễn Thị Anh Thư
A lê! Gâu! Gâu!

       Cô mặc một chiếc quần sa tanh màu mận chín, áo sa tanh xanh hoa lý ở bên ngoài, áo sa tanh màu đỏ cờ bên trong. Dưới đôi chân đen đúa, nhem nhuốc bẩn thỉu của cô là đôi dép nhựa màu tím hoa cà có gắn những hạt đá giả.


Trên đầu cô chụp một chiếc khăn nhung đen kiểu mới đã được đóng khuôn sẵn. Chiếc khăn nông toẹt tựa một chiếc cạp rá có đính những hạt ngân sa, kim tuyến lấp lánh.


Đã đủ vẻ của một bà cốt chuẩn bị lên đồng!


Chưa hết, cô còn vừa nhá trầu bỏm bẻm vừa nhai những miếng bánh dứt từ ổ bánh mì kẹp ở nách.


Thế là trọn vẹn chân dung của một mụ điên!


Vậy mà một thiếu nữ Hà Nội moden: áo thun, quần ống vảy, giầy cao gót yểu điệu, thả tóc mượt lưng như Huyền; lại phải chở mụ ở đằng sau lưng.


Mụ ngồi trên chiếc poócbaga xe mini Nhật của Huyền dáng vắt vẻo, chân chĩa ra đu dưa. Hai tay mụ túm hông Huyền chặt cứng như người mới tập đi xe đạp túm chặt ghi đông xe; kẻo sợ ngã.


 


Mỗi lúc gặp xe trước mặt cần tránh, mụ lại tranh tránh trước bằng cách lái hông Huyền như người ta bẻ bánh lái tầu thủy.


 


Để hút thêm sự chú ý của người đi đường và chứng tỏ cho họ rằng hai ta đây chính là một cặp cô cháu ruột đầy hạnh phúc, vô tư, yêu nhau tha thiết; mụ luôn dướn người lên ghé vào tai Huyền leo lẻo nói thật to: “Thủ đô ơi! Cha già của con ơi! Con đã về rồi! Con về thăm Thủ đô, cha già của con đây! ...”. “Ô, phố xá nhiều màu quá! Cột cờ đâu? ...”. “Đứa con gái thân thiết của Thủ đô đã về! ...”.


 


Rồi mụ lại còn hát vang đường một đoạn lên đồng: “Cô Bơ ơi! Cô đẹp, cô xinh, cô mĩ miều, cô cao quý. Cô hát hay, cô múa đẹp lắm ...”


 


 *


Huyền cắm mặt xuống đất không dám nhìn sang hai bên đường, đạp xe vù vù.


 


Lạy Giời! Đừng có ai quen biết nhìn thấy Huyền lúc này.


 


Với dáng vẻ thân thiết ríu rít thế kia của mụ, Huyền không thể dối trá rằng vì tình người nhân hậu bao la, Huyền đã chở giúp một mụ điên ra ga Hàng Cỏ.


 


Cô lại còn phải chu đáo, tận tụy vào tận trong ga mua vé tàu; đưa mụ vào tận chỗ ngồi; lại còn đứng dưới sân ga ngóng lên chằm chằm nhìn mụ, chờ mụ vẫy tay lưu luyến khi đoàn tàu chuyển bánh rồi mới được về nhà.


 


Không thể cãi rằng mụ không phải là người nhà của cô!


 


Nếu Bảo Chính mà gặp Huyền lúc này nhỉ? Khéo mối tình lãng mạn tuyệt vời cô đang hy vọng được có với anh sẽ tan như bong bóng xà phòng.


 


Nhưng Huyền không thể không chở mụ ra ga nếu cô muốn “Alê hấp!” tống cổ mụ ra khỏi nhà mình càng sớm càng tốt. Càng để mụ nhởn nhơ nằm ngồi nhâng nháo, ca hát om sòm ở nhà cô, cô càng không thể che giấu Bảo Chính việc cô  có một bà cô điên; bởi chẳng biết anh sẽ bất chợt đến nhà cô vào lúc nào. Nếu mụ cứ ở nhà Huyền mãi thì chẳng thể tránh được việc anh sẽ gặp mụ.


 


Thật nguy hiểm! Phải tống cổ mụ về nhà mụ càng nhanh càng tốt. Huyền cứ chằm chặp nhìn vào lưng mụ mà thầm mong “Allez! Allez(1)!” “Go! To hell with you!(2)”


 


Niềm mong mỏi cháy lòng đến nỗi giờ đây đối với Huyền mụ không còn tên gọi là Thúy Chuyển nữa mà tên là “ Allez! Go! Go...”; nói theo kiểu Việt hóa là “ A lê! Gâu! Gâu”.


 


Nhưng nhìn và ước suông chẳng ăn thua, mụ cứ ở lỳ nhà cô không chịu về nhà mụ. Thôi thì mụ không đi thì cô phải di chuyển mụ đi chứ biết làm sao bây giờ! Không nhẽ cô cứ bất lực đứng nhìn mối tình của mình tan vỡ?


 


Mối tình đang chớm hé nở của Huyền sẽ có nguy cơ chẳng bao giờ nở nữa nếu Bảo Chính cho rằng cô có máu điên trong người. Lẽ nào anh lại yêu một người mang gen điên để rồi có vợ có thể điên và có con có thể điên. Anh sẽ nhanh chóng tự cứu vợ con tương lai của mình bằng cách “bái bai”(1) cô. Mà cô lại chẳng thể trách móc gì anh vì ai mà chẳng sợ trong nhà có người bị điên.


 


Nhưng thực tế đâu phải vậy. Giữa Huyền với “Alê! Gâu! Gâu!” chẳng có tý máu mủ ruột rà gì.  Mụ chỉ là con nuôi của ông bà nội cô mà thôi. Một thứ con nuôi gượng ép.


*


Một sáng đông năm 1953 một đứa bé gái khoảng chín, mười tuổi gày gò, tím tái nằm ngất xỉu trước cửa nhà ông Phúc, ông nội của Huyền.


 


Ông Phúc vốn có trái tim nhân hậu nổi tiếng hàng phố liền bế nó vào nhà đổ sữa cho nó uống. Khi tỉnh lại nó liền quỳ sụp xuống ôm chân ông Phúc khóc ầm ĩ, năn nỉ ông cứu nó. Nó bảo: “ Nhà con ở xa lắm. Con chẳng biết nó ở đâu. Con chỉ nhớ con với mẹ con phải đi tàu suốt cả một ngày một đêm mới đến Hà Nội. Nhưng xuống ga thì con bị lạc mất mẹ. Đã sáu ngày nay con xin ăn ở ga để tìm mẹ con mà không thấy”.


 


Quay sang bà Phúc, nhìn thấy cái bụng đã lùm lùm sắp đến ngày sinh của bà và một đứa bé trai chừng hai ba tuổi đang thập thò nấp sau ống quần bà Phúc, nó cầu xin: “ Con đói lắm! Con chẳng biết đi đâu về đâu bây giờ! Con xin bà làm phúc cho con được ở lại nhà bà. Con sẽ bế em bé cho bà. Con xin bà ngày hai bữa cơm. Ở quê con vẫn đi ở bế em cho nhà ông lý Cựu mãi...”


 


Thấy nó khôn ngoan nói năng đâu ra đấy bà Phúc cũng mủi lòng. Nhớ lại đứa con gái thứ hai mới được năm tháng tuổi đã chết, bà chợt nghĩ hay Giời đang thử lòng bà qua đứa trẻ cầu bơ cầu bất kia. Hay đây chính là cơ hội để bà tạo phúc cho con cháu mình.


 


Bà Phúc còn đang đắn đo chưa kịp nói năng gì, ông Phúc đã nhỏ nhẹ bảo: “ Con bé yếu ớt thế kia mà phải lang thang giữa thành phố đang loạn lạc bom rơi đạn nổ, không sớm thì muộn cũng chết mất. Thôi vợ chồng mình bớt vài hạt cơm mỗi bữa mà cho nó một cuộc đời”.


 


Sợ vợ tiết kiệm, ngần ngại phải nuôi thêm một miệng ăn ông Phúc vẽ thêm: “Vả lại em sắp nằm ổ cũng mệt mỏi cần phải có một đứa nhỏ để sai vặt. Trước mắt thì mình cứ để nó quét tước nhà cửa, giặt rũ quần áo cho cậu cả Danh nhà mình”.


 


Bà Phúc liền cười rạng rỡ: “Cứu một mạng người phúc đẳng hà sa bằng xây bảy tòa bảo tháp”.


 


Ông Phúc quay sang nó hỏi: “Thế  cháu tên là gì?”. Con bé sụt sùi đáp: “Cháu tên là Đĩ ạ!” Bà Phúc nhăn mặt: “Tên gì mà kỳ cục thế?”. Con bé sợ sệt thưa: “Cháu không biết ạ! Cháu thấy ở nhà cháu vẫn gọi cháu là cái Đĩ, gọi em cháu là cái Đợi ạ!”


 


Ông Phúc nhíu mày giây lát rồi à lên quay sang giải thích cho vợ: “Ở quê những nhà bạch đinh ít chữ, không mấy khi quan tâm đến khai sinh cho con gái. Họ cứ gọi cái tên xấu xí cho dễ nuôi. Sau này nó lấy chồng thì gọi theo tên chồng, có con thì gọi theo tên con trai trưởng”. Quay lại con bé đang run rẩy ông hỏi tiếp: “ Thế cháu có biết tên bố mẹ cháu là gì không ?” “Dạ cha mẹ cháu tên là Thực ạ”. “Thế cháu có biết họ của nhà cháu là  họ gì không?”. “Dạ cha cháu bảo: nhà ta tuy thuộc họ Đường là thiểu số trong làng nhưng lại ở chi có ông Tổ thiêng nhất vùng vì được Hà Bá mời xuống Thiên đình gọi lên ạ!” . Ông Phúc kinh ngạc: “Ai mời xuống? Ai gọi lên? Thế là thế nào?”. Con bé khúm núm: “Dạ đúng ạ! Cha cháu bảo ông Tổ nhà cháu bị chết đuối ở ao nhà. Sau, mả Tổ lại bị sét đánh nên chi họ nhà cháu có phúc lớn ạ!”


 


Ông Phúc nhăn mặt: “Nói nhăng nói quậy; như thế mà gọi là có phúc lớn à? Có mà vô phúc thì có. Nhưng thôi, nhớ được cái họ là tốt rồi. Sau này còn có thể tìm về quê cha đất Tổ cho khỏi vô ơn, bạc nghĩa với đấng sinh thành. Còn cái tên xấu quá. Ở Hà Nội  không ai gọi con cái mình như vậy. Ta đặt cho cháu cái tên là Chuyển để sau này người nhà cháu có đi tìm nếu tinh ý sẽ nhận ra tên “chuyển”, có nghĩa là đã đổi tên.


 


Từ đó con bé Đĩ có tên là Đường Thuý Chuyển được ở lại trong nhà ông bà Phúc.


 


Chuyển làm đứa nhỏ sai vặt được một năm thì giải phóng Thủ đô. Mấy năm sau, Nhà nước thi hành chính sách cải tạo công thương.


 


Ông Phúc là chủ của một chiếc xe khách chạy đường dài Hà Nội-Thái Nguyên. Tuy ông tự lái lấy xe của mình nhưng ông có thuê một anh phụ xe giúp ông bê vác hành lý cho khách hàng. Thêm nữa ở nhà ông lại có một chiếc xe Pho của ông chú ruột trước khi chạy vào Nam chẳng bán được ô tô cho ai liền cho không ông cháu.


 


Ông Phúc có hai xe ô tô, có thuê người làm, cũng ra dáng một ông chủ hãng xe. Tự nghĩ mình sẽ bị liệt vào giới chủ bóc lột tư bản, ông Phúc sợ quá hiến ngay cả hai xe ô tô cho Công ty hợp doanh. Ông chỉ xin một chân lái xe thường ăn lương tháng; xin được làm một người công nhân dưới chế độ mới như mọi người.


 


Nhà vẫn còn thằng nhỏ con sen nữa thì nguy quá; bà Phúc muốn cho cái Chuyển thôi việc. Nhưng nó, chẳng biết đi học lỏm ở đâu về, lên giọng dạy bà: “Con đã bị bà bóc lột mấy năm trời. Bây giờ bà đuổi con đi thì con chẳng biết đi đâu. Con cứ nằm chết ở cửa nhà bà như trước đây thôi. Cứ để cho đoàn thể Nhi đồng cứu quốc người ta biết: trước đây bà bóc lột trẻ con, bay giờ bà ngược đãi trẻ con. Bà sẽ bị ra tòa, rồi bà sẽ bị đi tù sớm”.


 


Bà Phúc nghe nó nói mà lòng run như dẽ. Nó lại bảo: “Bây giờ thời mới bình đẳng rồi chi bằng bà cứ để con ở lại nhà bà. Bà nhận con làm con nuôi; bà cho con làm em anh Danh, làm chị chú Dự, cô Hạnh;  bà sẽ được yên bình. Còn con, con sẽ đội ơn bà đời đời, kiếp kiếp”.


 


Bà nội Huyền thấy nó phân tích xác đáng quá, biết rằng đã có người bày vẽ cho nó. Bà sợ cái người mù mờ đứng sau lưng nó, liền răm rắp nghe theo lời nó. Từ đó Đường Thuý Chuyển hóa thành Nguyễn Thúy Chuyển, con nuôi của gia đình ông Phúc.


 


Từ lúc làm con nuôi thì cái Chuyển phát huy quyền bình đẳng. Nó không giặt quần áo cho ai nữa, không hầu hạ thằng Danh, thằng Dự; không bế ẵm con Hạnh  nữa. Nó đi họp đội Thiếu nhi, rồi đội Thanh niên, đi ca hát, đi đóng kịch, đi cổ động mọi người thực hiện tốt chính sách cải tạo công thương... suốt ngày.


 


Ông Phúc đi làm công nhân lái xe lĩnh lương tháng về nuôi gia đình, nuôi cả đứa con nuôi giả tạo. Bà Phúc biến thành người phục dịch cho cả nhà, cả cho nó - đứa ở hóa thân thành con nuôi.


 


Khi làm đứa ở cái Chuyển đã có tính ăn cắp vặt. Nó hay lần ví của ông Phúc. Nó móc nhiều đến nỗi một người vô tâm nổi tiếng như ông Phúc cũng nhận ra. Có lần không kìm được, ông đã phải dọa đuổi nó khỏi nhà. Nó liền lăn lộn gào khóc dưới đất xin ông tha thứ, xin ông đừng đuổi nó đi.


 


Nhưng bây giờ Chuyển làm con nuôi rồi, nó không thèm ba đồng vặt trong ví. Thỉnh thoảng nó lại bê một món đồ cổ của bố nuôi ra chợ Giời. Đôi lần nó lại thuổng vài món đồ trang sức của mẹ nuôi mang đi đâu đó. Ông Phúc bắt được tra hỏi thì nó bảo: “Con xin bố đừng to tiếng. Từng ấy thứ chưa trả hết tiền công bố mẹ đã bóc lột con bao năm đâu. Hay bố mẹ muốn cả thành phố biết: bao năm trước bố mẹ bắt con lao động quần quật, bóc lột con đến tận xương tuỷ, chỉ cho con ăn uống cầm hơi, không trả con một đồng tiền công nào? Mấy năm nay bố mẹ lại giả nhân nghĩa nhận con là con nuôi để che giấu tội lỗi bóc lột trẻ em trước đây?”. Ông Phúc sợ tiếng dữ lan đến Công ty sẽ mất việc, đành ngậm bồ hòn cho qua.  


 


Thúy Chuyển cứ đi sinh hoạt, múa hát, diễn kịch tối ngày; đến năm mười bẩy tuổi thì phễng bụng. Cũng vì ai nó cũng đeo bám nên chẳng ai biết cái thai đó là của ai. Mà nó cũng chẳng khai nổi thai đó là của ai. Báo hại ông bà Phúc phải chạy ngược xuôi kiếm cho nó tấm chồng đắp mặt che xấu, bằng cách các cho người lấy nó cả cây vàng.


 


Thúy Chuyển theo chồng về Vinh. Nhưng vừa đẻ xong, chưa đầy tuần, ả đã trốn về Hà Nội, bỏ con đỏ lại miền đất chó nhá đá gà gặm sỏi, đầy gió Lào cát trắng quê chồng. Ả dương dương vênh váo: “Chuyển là người xinh đẹp, lại giỏi giang. Chuyển là người cao quý là tiểu thư con nhà tư sản nòi ở Hà Nội. Chuyển không thể ăn mắm mút nhút như lũ dân quê kia được”. Chuyển nằm lỳ ở nhà bố mẹ nuôi.


 


Anh chồng ôm con ra ăn vạ ở nhà ông bà Phúc. Vợ chồng Thúy Chuyển cứ cãi chửi, đánh lộn nhau om sòm cả ngày. Cực chẳng đã, bà Phúc lại phải dúi cho vợ chồng ả vài chỉ để chúng làm vốn, đem nhau về quê làm ăn cho nhẹ nợ.


 


Nhưng chỉ chưa đầy một năm, Thúy Chuyển lại có mang. Lần này thì ả điên. Ả đột ngột xuất hiện ở nhà ông bà Phúc vào đúng bữa ăn tối, trong bộ dạng tả tơi, rách rưới đến lõa lồ, tóc tai rũ rượi.


 


Ả nhào vào bàn ăn, gạt phắt tất cả bát đĩa cùng thức ăn xuống đất. Mắt ả trợn ngược trắng dã. Giọng ả thét lên lanh lảnh “ A! Các người giết ta! Các người đang ăn xương, uống máu ta! ...”. Hai tay ả vơ váo, xô đẩy, đập phá mọi thứ trong nhà.


 


May mà có anh An trưởng xóm vốn là cán bộ miền Nam tập kết đã từng kinh qua chiến đấu, biết huy động sức dân, đứng ra hô hào láng giềng giúp sức; mọi người mới trói chặt được ả.


 


Anh An cậy miệng ả, đổ cho ả một liều thuốc an thần. Thúy Chuyển còn trợn trừng, trợn trạo đôi mắt trắng dã mãi mới chịu ngủ thiếp đi.


 


Sáng hôm sau, bà Phúc dỗ ngon dỗ ngọt Thúy Chuyển mãi, rồi bà nhét vào tay Thúy Chuyển hai chỉ vàng; ả mới lặng lẽ để bà Phúc thuê xích lô thân chinh đưa ả ra ga Hàng Cỏ.


 


Bà mua vé tàu, đưa ả lên tận chỗ ngồi; gửi gắm ả cho các hành khách cận kề. Khi tàu huýt còi, rung lên rùng rùng ken két, báo hiệu sắp chuyển bánh, bà Phúc mới xuống tàu vẫy tay lưu luyến.


 


Vốn tính tiết kiệm, bà Phúc cuốc bộ cần mẫn từ ga Hàng Cỏ về nhà ở phố Lê Thánh Tôn. Bà vừa bước chân vào nhà, chào ông, ngồi xuống ghế; chưa kịp nhấp ngụm nước trà ông vừa rót mời bà một cách xót xa thương cảm thì Thúy Chuyển đã đột ngột bước vào cửa như một hồn ma. Ả ngọt ngào cất tiếng: “Mẹ ra trả tiền xích lô cho con... Con nghĩ lại rồi, con chẳng về cái xó xỉnh quê mùa nghèo khổ ấy đâu. Con cứ ở đây làm con của bố mẹ thôi!”. Hóa ra ả đã xuống ngay ga kế tiếp rồi thuê xích lô để ngồi một cách ung dung, còn bà Phúc tiết kiệm cuốc bộ nên cũng chừng ấy thời gian cả hai cùng về tới nhà. Thúy Chuyển chỉ bước vào nhà sau bà Phúc có một bước chân mà thôi.


 


Thúy Chuyển lại bố bố, mẹ mẹ, con con ngon ngọt như chưa từng có cái đêm kinh dị vừa qua. Sau đó mấy hôm, Thúy Chuyển tuyên bố sẽ đi chợ chiêu đãi nhà một bữa. Lợi dụng lúc ả vắng nhà, hai vợ chồng ông bà Phúc vội thu vén quần áo, lương thực, tức tốc khóa cửa gửi nhà hàng xóm, đem các con đến nhà bạn bè ở nhờ.


 


Chiều hôm đó, Thúy Chuyển mới lò dò về nhà. Hai tay ả xách ba cái đầu chó đen thui, răng nhe ra trắng nhởn, và nửa quả mít vàng ối. Không vào được nhà, Thúy Chuyển mượn dao bổ đầu chó, kê gạch ngay ngoài sân nổi lửa. Ả mượn nồi, xin muối, xin gạo nấu cháo chó.


 


Bữa tối, cả xóm được một mẻ kinh hồn táng đởm: mỗi nhà đều được Thúy Chuyển thân mật biếu cho một bát cháo đầu chó lõng bõng nước, tanh lòm.


 


Thúy Chuyển ăn thịt chó rồi lại tráng miệng nửa quả mít, đêm ấy người rực lên nóng phát rồ. Tiện có phi nước đầy ắp anh An chứa sẵn trước cửa phòng, ả khỏa thân dội nước ào ào, kì cọ oàm oạp.


 


Dưới ánh trăng Thúy Chuyển thỗn thện trắng nhễ nhại. Tội nghiệp đồng chí trưởng xóm, trai chưa vợ, to cao, trắng trẻo, hào hoa phong nhã; xấu hổ không dám ho he một tiếng. Thủ tiêu hết ý chí đấu tranh, đồng chí An cài chặt cửa giả ngủ say không nghe, không nhìn, không biết.


 


Từ đó xóm nhỏ thỉnh thoảng lại nháo nhác như bị máy bay Mỹ oanh tạc. Tuy từ năm 1964 giặc Mỹ mới ném bom bắn phá miền Bắc, nhưng gia đình ông bà Phúc đã phải đi sơ tán, tan cửa nát nhà từ năm 1963.


 


Cũng từ đó chỉ có ông Phúc bám lại Hà Nội, ở nhờ Công ty đi làm kiếm tiền nuôi gia đình. Còn Danh với thành phần đã đẹp hơn nhờ hành động nghĩa hiệp của ông Phúc đối với Công ty hợp doanh, đã được đi bộ đội. Bà Phúc đưa đàn con nhỏ lít nhít đi sơ tán chạy bom đạn và trốn con điên khắp các tỉnh: Hà Bắc, Hà Tây ... Cho đến cuối năm 1973, sau khi đã hết bom đạn, lại được láng giềng thông báo: “ Đã hai năm không thấy Thúy Chuyển trở về, chắc nó đã chết đói hoặc chết vì bom đạn ở đâu rồi”, bà Phúc mới dám đưa các con về lại nhà.


 


Rồi gần hai chục năm nữa trôi qua, các chú, cô của Huyền đã có gia đình ra ở riêng cả. Bố Huyền là một trung đoàn trưởng đã hy sinh ở biên giới Tây Nam. Chỉ có hai mẹ con Huyền ở lại nhà của ông bà Phúc. Nào ngờ mụ cô điên Thúy Chuyển vẫn còn sống lại mò về.


 


Ông Phúc đã mất, nên mỗi lần nhìn thấy Thúy Chuyển là bà Phúc lại nhớ đến tấm lòng nhân hậu vô bờ bến của chồng. Bà không muốn làm gì để ông mất đi tiếng thơm muôn thủơ. Bà đòi hỏi các con cháu cũng phải nhẫn nhục theo. Bà nói: “ Mình đã làm phúc thì làm cho trót các con ạ! Biết đâu chính nó lại phải gánh những bất hạnh thay cho nhà mình thì sao. Nhà nào chẳng có một đứa con khốn khổ. Thôi thương nó, nó điên chấp làm gì!”


 


Mụ Thúy Chuyển nay đã già, lúc điên lúc tỉnh đi đứng nhâng nháo, ca hát om sòm. Hễ mở miệng là mụ lại nói mình có căn cô Bơ: “Cô Bơ là người xinh đẹp, giỏi giang, hình dáng quý phái. Cô Bơ thích ăn diện ngất trời, thích chơi bời thỏa chí. Nhưng Cô Bơ cũng rất đỏng đảnh sớm nắng chiều mưa cho nên Cô Bơ thích ai thì Cô Bơ chiều hết nhẽ; Cô Bơ không thích ai thì sẽ phá cho tan tành mới thôi”. Mụ suốt ngày điên dại chẳng chịu làm gì.


 


Chồng con Thúy Chuyển cũng ngán mụ đến tận cổ. Họ mặc xác mụ. Mụ muốn mặc sa tanh gắn kim tuyến hay mụ muốn khỏa thân, mụ muốn ở nhà ca hát hay múa may giữa chợ, đối với họ: “ Xin cứ vô tư đi? Vô tư như người Hà Nội!”


 


Nhưng Huyền không vô tư như họ được. Cô cứ chằm chặp nhìn vào lưng mụ Thúy Chuyển mà lẩm bẩm “Alê! Gâu! Gâu!”


 


Mới đầu Huyền còn lẩm bẩm khe khẽ, sau cô lẩm bẩm to dần. Bà Phúc nhíu mày nhìn cháu gái, tò mò hỏi: “Cháu lẩm bẩm cái gì đấy?”. “Cháu đang luyện nói tiếng Pháp, tiếng Anh!”. Bà Phúc mỉm cười gặng: “Biết rồi! Nhưng bà muốn hỏi cháu cái câu cháu nói: cái gì gâu gâu, nghĩa là gì cơ?”. “Allez! Allez! Go! To hell with you! Nghĩa là: Cô đi đi! Đi hẳn về nhà cô đi”. Bà phì cười “Cháu cứ lẩm bẩm thế có ngày cháu cũng điên như cô ấy đấy!”. Huyền phụng phịu: “Nhưng cứ như thế này thì rồi sẽ chẳng ai dám yêu cháu, lấy cháu. Vì họ nghĩ nhà mình có người điên, nhỡ sau này cháu cũng điên như cô ta thì sao!”


 


Bà Phúc giật mình, lặng người. Cháu bà nói có lý lắm. Mấy đứa con bà những năm qua hôn nhân xuôi xẻ có thể vì con Thúy Chuyển bặt bóng. Nay nó cứ chềnh ềnh ở nhà mình thế này, khéo cái Huyền đến ế oan mất. Nhưng đuổi nó đi thì bà không nỡ.


 


Ngẫm nghĩ mãi rồi bà mới bảo Huyền: “Thôi cháu ạ! Cứ đèo cô ấy ra ga rồi mua vé cho cô ấy. Cháu cứ kheo khéo vào. Mình có nhẫn nhịn một chút cho nó về nhà nó được thì nhà mình cũng mới ổn được. Tránh voi chẳng xấu mặt nào! Con này nó thích tiền lắm! Để bà lại dúi cho nó vài trăm bạc, nó sẽ yên ngay thôi!”.


 


Vậy là Huyền cứ thế, bao lần bấm bụng đèo mụ “ Alê ! Gâu! Gâu” sau lưng để rồi vài tuần, một tháng mụ “ Alê! Gâu! Gâu!” lại mò về.


 


Mụ như một nhân viên sở thuế mẫn cán đều đặn đi thu thuế làm người nhân đức của bà nội Huyền. Mụ như một bóng quỉ hắc ám luôn bay lượn trên bầu trời số phận tương lai của Huyền.


*


Nhưng những lần đó Huyền còn chưa quen biết Bảo Chính. Còn bây giờ Huyền đã nhận ra ánh mắt quyến rũ mời gọi của anh. Và Huyền cũng không sao điều khiển nổi ánh mắt mình đừng dắm đuối nhìn anh.


 


Tuần trước, trong bữa tiệc mừng sinh nhật của bạn bè, anh đã đến ngồi gần cô. Anh nhìn cô đầy ý nghĩa và nói: “Em thích ăn món gì thì em hãy lấy giùm anh món đó. Anh tin, theo gu ẩm thực tinh tế của em!” Rồi một cách rất cố ý, anh cầm cốc nước ngọt cô đã nhấp một ngụm và nhìn cô thật tình tứ, chúm miệng đặt môi vào chính nơi cô vừa đặt môi trên miệng cốc.


 


Huyền nóng bừng mặt, đầu cô lâng lâng như say. Chẳng phải anh tỏ cho cô biết: “Anh đang hôn em đó!” hay sao. Chẳng phải Bảo Chính có ý muốn tỏ cho Huyền biết: anh muốn được suốt đời ăn uống cùng cô sao! Lời nói ấy, cử chỉ ấy của anh làm bao đêm cô mất ngủ với những mơ ước ngọt ngào ngây ngất. Một cách tỏ tình qua ẩm thực thật tế nhị. Anh là người thật độc đáo. Độc đáo chưa từng thấy. Huyền mê anh như điếu đổ. Anh đã hẹn Huyền: sau chuyến đi công tác về anh sẽ đến nhà thăm mẹ em ngay.


 


Vậy mà Huyền vừa chở mụ “ Alê! Gâu! Gâu!” ra tàu về nhà mụ được bốn ngày, mụ lại đã tò tò về.


 


Nghe tiếng chuông reo ngoài cửa vào giờ chẳng hẹn ai, Huyền hồi hộp đến vỡ tim. Cô chạy vội ra cửa với nụ cười tươi rói nhất. Chắc Bảo Chính đã đi công tác về, anh đến nhà cô như đã hứa.


 


Cánh cửa vừa bật mở, “Alê! Gâu!Gâu” đã xộc vào nhà. Mụ vất xuống sàn gạch hoa bóng loáng Huyền đã chăm chút lau cọ bằng nước lau nhà có mùi hoa dạ lan thơm ngát, một bọc ni lon ốc mút bé li ti còn đầy bùn đất.


 


- Bà đâu rồi? - Mụ nhâng nháo hỏi.


 


- Bà đi vắng rồi - Huyền cố ghìm cơn tức đang dồn lên cổ. Mặc dù bà nội chỉ chạy sang nhà bác An xin bà mẹ vợ bác miếng vỏ để ăn trầu, nhưng Huyền cứ nói dối phứa đi.


 


- Thế thì cháu ra trả tiền xích lô cho cô!


 


- Lại xích lô! Cô thật dã man. Cô không thấy bà phải tiết kiệm từng đồng gom góp cho cô. Bà cho cô cả trăm nghìn vậy mà bà có bao giờ dám ngồi xích lô đâu. Đi đâu bà cũng toàn cuốc bộ cả. Vậy mà cô cứ một bước là ngồi xe. Đã rách rưới lại còn sĩ diện. - Huyền làu bàu lườm “Alê! Gâu! Gâu!” rồi cầm ví đi ra cửa hỏi gã xích lô đầu trọc lốc, mặt trông rất ngầu: - Hết bao nhiêu?


 


- Năm mươi nghìn. - Gã đáp giọng tỉnh bơ.


 


- Bao nhiêu cơ? ... Năm mươi nghìn á? - Huyền muốn nhảy dựng lên - Có đi tắc xi cũng chưa tới một phần ba số tiền đó! Ông có điên không đấy?


 


- Không điên! Nhưng chở người điên! - Gã xích lô lạnh lùng nói - Năm mươi nghìn đồng chẵn!


 


- Lý lẽ tuyệt hảo! - Huyền tím ruột lục vét ví. Còn vừa đúng năm mươi ngàn. Thế là đi toi những đồng lương tập sự còm cõi cuối cùng. Cô quắc mắt ấn tiền vào tay gã xích lô - Chỉ trách ông đã lợi dụng người ta bệnh tật điên rồ để bắt chẹt lừa đảo.


 


- Không ai lừa đảo ai! Rất đàng hoàng! - Gã xích lô nhếch mép nhún vai - Có thỏa thuận hợp đồng hẳn hoi. Mađam bảo mađam con nhà quyền qúy. Mađam biết ăn chơi sành điệu. Mađam rất thoáng. Một giá ăn ngay không thèm cò kè mấy đồng bọ.


 


Gã vòng xe quay đầu một cách điệu nghệ. Trước khi đạp xe đi, gã còn ngoái cổ lại nói với Huyền:


 


- Mađam còn hứa puộc-boa cho đằng này một cách hậu hĩnh. Nhưng cô em đã túng tiền thì đằng này tặng cô em chỗ puộc-boa ấy đấy. Chào!


 


- Đồ điên! - Huyền dở mếu dở cười quát theo: - Hai kẻ điên gặp nhau vui đấy! - Chỉ tiếc người muốn khóc lại chính là Huyền, là gia đình Huyền.


 


Thế này thì quá lắm! Điên mà toàn ăn người thế này thì Huyền cũng muốn điên. Cô quay vào nhà, mắt long lên sòng sọc, tay chỉ vào mặt mụ Thúy Chuyển hét lớn:


 


- Cô nhặt lấy mớ ốc tanh tưởi ấy của cô rồi đi khỏi nhà tôi! Đi!


 


- Tại sao cháu lại đuổi cô? - Thấy bộ dạng dữ dằn của Huyền, Thúy Chuyển có vẻ choáng váng. Từ xưa đến nay mụ vốn chỉ thấy mình quát lác dọa dẫm người khác, đang ngồi vắt vẻo trên ghế xalon mụ vội đứng dậy khép nép - Cô có làm  gì đâu?                                 


 


Bà Phúc đang ở bên hàng xóm, nghe tiếng quát tháo của Huyền với gã xích lô, liền chạy về nhà. Bác An cũng chạy theo. Vừa đến cửa thì cả hai người nghe tiếng đứa con nuôi điên dại của gia đình bà Phúc đang thanh minh với Huyền. Bà Phúc định bước vào, nhưng bác An ngăn lại: “ Từ từ, mình cứ ở bên ngoài tí chút đã để xem chúng nói gì với nhau”.


 


- Còn không làm gì à? - Huyền giận dữ gào to - Ai là người đã đổ sữa cứu cô khỏi chết đói? Ông bà tôi đã bóp mồm bóp miệng nuôi cô nên người, đã bỏ tiền ra mua danh dự cho cô để cô được đẹp mặt. Bao lần cô ăn cắp, ăn trộm trong nhà mà ông bà tôi đều lờ đi tha thứ cả. Thử hỏi cô đã đền đáp được cái gì nào? Cô đục khoét gia đình này chưa đủ hay sao, mà cô còn tạo điều kiện cho cả người ngoài tàn hại nó? Đồ dã man! Đồ bạc bẽo! Đi đi đừng vác mặt về đây nữa! Đồ điên khùng, rồ dại!


 


- Thế cháu cứ nhất quyết đuổi cô à? - Mụ Chuyển hỏi giọng đầy ngây thơ - Nhưng cô bị điên cơ mà?


 


- Bà mà điên à? - Huyền nhếch miệng cười khẩy - Điên kiểu gì mà toàn ăn người thế? Hãy nhìn lại mà xem có lần nào bà trổ tài điên mà bà không moi được tiền, được vàng của bà tôi không? - Huyền bỗng tỉnh ra sau câu nói bột phát của mình - Bà chỉ giả điên! Đúng thế ! Vì bà không muốn làm gì chỉ muốn ăn diện, hát hò. Bà cưỡi trên lưng gia đình tôi từng ấy năm là đủ lắm rồi. Ông bà tôi quá nhân đức nên mới bị bà lợi dụng như vậy. Còn tôi thì bà không lừa được đâu! Bà là một tên lừa đảo kinh tởm.


 


Mặt Thúy Chuyển từ từ đanh lại, mụ dằn giọng:


 


- Này bé con! Mày nói đúng đấy! Bao năm nay tao lừa ông bà già ấy đấy! Cái nhà này cứ tưởng đã đổ sữa cứu được tao khỏi chết đói ở trước cửa nhà. Còn lâu nhé! Đó là màn kịch do mẹ tao bày ra đấy. Mẹ tao đã tìm hiểu nên biết cái nhà này chuyên làm phúc kiểu ủy mị dở hơi. Bà ấy bảo tao giả chết luồn vào nhà này mà sống cho sung sướng. Giống kiểu con tu hú ở nhờ tổ sáo sậu ấy. Tiền nong tao lấy được ở đây là mẹ tao mang về quê mua vườn tậu ruộng đấy nhé!


 


- Đồ khốn nạn! - Huyền trợn mắt nghẹn lời trước sự thật khủng khiếp.


 


- Vậy từ nay đừng có kể công cứu mạng tao nữa nhé! Tao có sắp chết bao giờ đâu mà cứu mạng. Hé hé hé ... - Mụ cười khanh khách - Mày đừng tưởng đuổi tao dễ thế. Hôm nay tao sẽ đi khắp xóm nói cho mọi người biết đứa con đầu lòng của tao chính là con của ông Phúc. Vì thế bà nội mày mới phải cho tiền tao, cho tiền chồng tao để bịt miệng. Rồi đây cái nhà này còn phải chia gia tài cho con tao nữa, vì nó cũng là con của ông Phúc. Tao cứ lu loa vậy đấy để xem cái nhà này có phải làm theo lời tao không? Nếu muốn tao ngậm miệng thì lại nôn tiền ra đây! Há, há, há! ...


Nghe đứa con nuôi điên rồ đang kể với giọng lạnh lùng, tỉnh như sáo về những âm mưu sâu xa xưa kia, những ý đồ gần gụi nhơ bẩn sắp tới sẽ đổ vào gia đình bà, bà Phúc đau xé gan ruột. Chao ôi! Nó còn định vu cho ông tội loạn luân. Độc ác đến thế thì trời cao đất dày nào khoan dung cho được!


Bà Phúc bủn rủn, quờ quạng bíu tay vào mép cửa cho khỏi ngã. Ông An vội đỡ bà từ từ ngồi xuống bậc cửa. Trong nhà, Huyền cũng đứng như trời trồng, mặt tím tái, muốn gào hét lên một tiếng thật to mà không gào thét được.


8/11/2003


NTAT.


 


Nguồn: Tạp chí Nhà văn & Tác phẩm/vanvn.net

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Lan man chuyện bả (chó) - Đỗ Trường Leipzig 05.12.2017
Sau tiếng chuông chùa - Đỗ Trường Leipzig 05.12.2017
A lê! Gâu! Gâu! - Nguyễn Thị Anh Thư 24.11.2017
Tường Đôngkisốt - Nguyễn Thị Anh Thư 24.11.2017
Học phí làm người - Nguyễn Thị Anh Thư 24.11.2017
Có một đêm như thế - Phạm Thị Minh Thư 24.11.2017
Nước mắt “Hoa hậu làng” - Đỗ Xuân Thu 20.11.2017
Người đàn bà nghe nhạc đêm - Lưu Thị Mười 19.11.2017
Như vạt rêu ngoài suối - Kiều Duy Khánh 05.11.2017
Nhà số “100Big” - Y Mùi 17.10.2017
xem thêm »