tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 19690048
Truyện ngắn
09.03.2017
Văn Biển
Trích từ bản thảo "Que diêm thứ tám"





Nhà văn cao tuổi Văn Biển đang nằm viện. Ông nhờ cháu ông gửi qua email cho tôi đoạn trích từ bản thảo “Que diêm thứ tám”. Xin post để bạn đọc cùng thưởng lãm!



13. CÂu chuyn nhà báo trvà nhà văn có tui


Hôm anh mới xuống em nhận ra anh ngay.


Nhà văn cười: Cái dáng cao lênh khênh của mình có trộn lẫn vào đâu cũng không nhầm với ai được.


Em muốn tới làm quen với anh nhưng ngại.


Mình nổi tiếng hả. Tưởng trên đó cậu chuyên gặp các người nổi tiếng cơ mà.


Thú thật cũng chẳng biết vì sao. Cũng may nay đã quen rồi. Dạo này anh viết về đề tài gì. Chuyện dưới này hay trên đó?


Tập hồi kí của hai cõi. Cõi dưới này phản ánh cõi trên kia. Còn cõi trên kia nhiều chỗ không dám viết.


Lúc nào trên giấy cũng hiện lên ngọn đèn đỏ hoặc một hai bóng đen đứng lù lù bên cạnh như những tên lính gác hoặc những gã hung thần giữ cửa trước ngôi đền thiêng văn học. Vừa viết vừa run.


Anh sợ là phải, ngông nổi tiếng như bác Nguyễn có lần đã phải nói: giá như còn trẻ tôi xin đi học ngành y làm thầy thuốc vì cái nghề này sợ lắm. Nghe nói những năm tháng cuối đời anh có để lại những trang viết cuối cùng, dư luận trong giới, ngoài giới xôn xao lắm.


Thật ra cũng chẳng ăn nhằm gì, khi cả tuổi sung sức nhất dành hết cho những trang viết thật ra không phải của mình. Cậu cũng là dân cầm bút chắc cậu biết được nỗi đau này. Mình nhận vừa hèn vừa nhát.


“Gặp thời thế thế thời phải thế”... Bao nhiêu nhà văn khác cũng vậy đâu phải riêng anh.


Một số anh em đã sống thật, nói thật, viết thật. Họ bị trù dập điêu đứng, nhưng lòng thanh thản, không bị dày vò, hổ thẹn với lương tâm. Còn một số anh em chắc không nhiều lắm đâu khi xám hối thì đã muộn. Họ chỉ xám hối khi đã về già, đã hưởng bao nhiêu bổng lộc triều đình. Lúc đó may ra bạn đọc chỉ có lòng thương hại. May là ngườiviết cuối đời cũng được bộc bạch ít nhiều. Cười. Lúc sắp chết mới bớt đi được cái hèn và nhát.


Em đã đọc được những trang viết cuối cùng đó của anh. Nhưng nhà văn có khe khắt với mình quá không?


Đầu độc cả một thế hệ bạn đọc đâu phải chuyện đùa. Bản thân nhà văn có tội với lịch sử. Nhất là khi cây bút được độc giả ái mộ, cái hại của nó càng lớn, độc hơn cả rượu, thuốc phiện, ma túy. Món hàng càng sang trọng thì tác hại của nó càng lâu dài.


Thời trước hình như những người cầm bút không có ai sợ chính quyền. Em muốn nói thời phong kiến, thực dân. Chẳng lẽ chính quyền lúc bấy giờ có ý thức đào tạo một thế hệ cầm bút có bản lĩnh hơn dám nói sự thật


Đó chỉ là cách nói vui. Nghĩ cũng lạ thật. Nỗi sợ cứ như một bệnh dịch lây truyền cả giới cầm bút. Khổ nỗi, tại sao người cai trị không muốn làm dân quý, dân mến mà chỉ muốn làm dân sợ. Tại sao cái chế độ do mình, con em mình đổ xương máu góp phần tạo dựng nên lại làm mình phải sợ đến thế. Nó là cái gì vậy. Suốt đời cầm bút trong đầu cứ lởn vởn câu hỏi: Tại sao. Chỉ có thể lý giải như thế này. Bản thân thằng cầm bút hèn. Không dám quẳng bút làm nghề khác.


Cũng có đấy chứ anh. Nhưng là của hiếm, đếm không quá mười  đầu ngón tay. Họ là những người anh hùng. Theo anh bác Nguyễn thế nào?


      Mình kể cậu nghe chuyện này:


 


Viết thêm


 


ChuyỆn NguyỄn Tuân và nhỮng đỨa con cỦa mình


Người ta kể chuyện một đêm nọ, Nguyễn Tuân đang lơ mơ ngủ bỗng nghe có tiếng gõ cửa. Tiếng gõ se sẽ nhưng cấp bách. Ai tới vào giờ này nhỉ. Bạn bè biết ông không bao giờ tiếp ai mà không có hẹn. Tiếng gõ vẫn tiếp tục. Không dừng được, ông hé cửa nhìn ra. Trời đất không phải người hay ma quỷ. Mà những đứa con yêu quý một thời mang nặng đẻ đau của ông. Không phải như những cái thai của các bà mẹ cứ đủ 9 tháng 10 ngày là lọt lòng chào đời. Mà có cái phải hàng vài năm hoặc hàng chục năm trời. Có đứa khóc lóc, có đứa tức giận. Ông nhìn quanh quất ngoài đường. Giờ này không còn ai nữa. Những người quét rác khuya, những xe phở, lục tào xá đã về nhà từ lâu. Bên ngoài gió rét căm căm. Lòng thương con đã thắng nỗi sợ trong lòng người bố. Ông mở hé cửa cho từng đứa lọt vào. Này là thằng “Chùa Đàn”. Này là “Tùy bút Nguyễn Tuân”, này là “Chém treo ngành”, này là “Vang bóng một thời”. Nhiều lắm... lớn bé một bầy, thậm chí ông không nhớ hết tên.


Khi tất cả đã ngồi quanh bàn. Không khí trở nên im lặng nghiêm trọng. Ông rụt rè hỏi: Lúc bọn con tới có ai nhìn thấy không?


Ai là sao hả bố? Sao bố lại hỏi thế?


Ý bố muốn nói bọn mật thám, phòng nhì hở bố. Bây giờ làm gì còn bọn chúng nữa.


Ý bố muốn nói bọn... tuyên huấn, tuyên giáo đó. Bọn đó còn sợ hơn bọn phòng nhì của Pháp.


Nhưng bố có phải là phản động đâu. Tất cả chẳng phải là đồng chí, đồng rận của bố à? Mà bọn con sinh ra, trừ những đứa em mới sinh sau này, đều là trước 45 cả. Tại sao bố phải từ chúng con. Hôm nay bọn con tới đây trước là thăm bố, sau là để hỏi cho rõ chuyện đó.


Nhà văn cảm thấy run run: Chẳng lẽ chúng nó định mở “phiên tòa” ngay đây. Nhưng chắc chẳng làm gì có chuyện đó. Tất cả là những đứa con yêu quý ông rút ruột đẻ ra. Có điều chúng nó chưa hiểu. Đành phải thú thật với chúng nó.


Bố sợ...


Chúng con có làm hại ai đâu. Chúng con đã làm bố nổi tiếng ít ra cũng một thời. Nói thật, nếu không có bọn con thì ai biết được Nguyễn Tuân là ông nào. Tại sao bố lại từ bỏ bọn con.


Bố thề không từ bỏ đứa nào cả. Một chữ, một câu cũng không? Bề ngoài bố làm thế là để được sống. Bố còn tồn tại đến bây giờ là do bố biết sợ.


Bố nổi tiếng nghênh ngang, ngông cuồng mà không bằng bác Nguyên Hồng. Bác ấy cảm thấy tình hình không ổn bèn vứt bỏ hết tất cả, lếch thếch dắt vợ con kéo lên rừng, không phải để làm lại cuộc Cách mạng, mà để tự do viết, tự do sống khổ, sống sở sau khi thốt ra một câu để đời: “Tao đếch chơi với bọn chúng nó”. Đúng là chất của bác ấy.


, bố không bằng bác ấy. Bố chỉ được cái ngông thôi. Cái ngông được “hệ thống” cho phép. Bố có lỗi với các con, bố nói lại, đó chỉ là bên ngoài thôi.


Thời Tây bố không sợ thằng nào, thời nay sao bố nhát thế, bố lại là đồng chí với họ.


Dài dòng lắm các con ạ... Mà lúc đó đâu phải chỉ có bố từ bỏ các con. Bác Hoài Thanh cũng từ bỏ “Thi nhân Việt Nam” - đứa con độc nhất của mình. Nhiều nhà văn khác cũng làm những động tác giả như vậy. Còn cố nặn, cố vẽ thêm những tội lỗi không đáng có để chứng tỏ sự xám hối chân thật của mình.Còn một động tác nữa cũng quan trọng không kém.  Hồi đó mỗi nhà văn lớn, nhỏ muốn chứng minh cho Đảng thấy được sự vững vàng về tư tưởng đều cố nặn ra một bài viết đánh đồng chí, đồng nghiệp của mình. Một sự tra tấn tinh thần và thể xác khủng khiếp. Chưa có nước nào, thời nào nhà văn hèn nhát như vậy


 Sao bố không làm như bác Hữu Loan bẻ bút về quê làm thuê kiếm sống, và nhiều người khác nữa.


Thú thật với các con bố không có cái gan đó. Cách sống ngông nghênh của bố đã biến bố trở thành tù nhân của chính mình... Không dám viết, không dám nói. Tóm lại là cái ngông nghênh của một anh hèn. Bố có câu nói nổi tiếng: “Tôi sống được là nhờ biết sợ” và câu nói này của nhà thơ Lê Đạt: “Sợ không dám làm người”. Câu đó còn khủng khiếp hơn


Có tiếng gà gáy ở nhà bên. Bọn trẻ đứng dậy: Vậy là tụi con hiểu rồi. Vâng, bố không thể làm khác được. Khi đàn con kéo ra khỏi phòng, nhà văn ngấp nghé nhìn ra cửa xem tụi nó ra có ai trông thấy không...


Nhà báo trẻ thốt lên: Câu chuyện quá hay và... lạ, hiếm thấy trong văn học thế giới.


Mình khác với ông Nguyễn Tuân, ông từ bỏ những đứa con, dầu chỉ là động tác giả ngược lại những “đứa con” từ bỏ mình trước và sau khi chết. Chẳng phải đợi tới lúc chế độ này kết thúc đâu. Cậu có biết Dương Tường nói về mình như thế nào không? Trong Khải có hai con người, một Nguyễn Khải khôn khéo giả dối và một Nguyễn Khải thành thật trắng trợn. Một Nguyễn Khải hèn nhát và một Nguyễn Khải khinh ghét tay Nguyễn Khải hèn nhát kia. Và sự tranh chấp hai con người ấy không bao giờ ngã ngũ.


Theo anh nhận xét đó có đúng không?


Mình muốn nhắn với Dương Tường nhận xét của cậu chỉ đúng một nửa. Cuộc tranh chấp giữa hai gã ấy đã ngã ngũ từ lúc mình còn trên kia, lúc cận kề cái chết.


Nhà báo trẻ chợt hỏi: Anh có nhận xét gì về hai “gã” đó không?


Gã thứ nhất cho mình cuộc sống, miếng cơm, chút danh vọng hảo. Nhưng rồi lại “giết chết” luôn nhà văn. Nói như nhà thơ họ Chế: “Muốn nuôi thân xác phải bán linh hồn” nói chính xác hơn là phải bán rẻ linh hồn. Còn gã thứ hai thì trả lại cho nhà văn chút danh dự khi không còn trên cõi đời. Âu đó cũng là niềm an ủi.


Nhà báo sau một hồi suy nghĩ: Kể về hèn thì hầu như người cầm bút dưới thời Cộng sản phần lớn đều hèn. Nhưng nói như nhà thơ Lê Đạt: “Nguyễn Khải là một thằng hèn đáng trọng”.


Mình nghĩ đó là sự rộng lượng của nhà thơ, ông ấy an ủi vong linh mình.


Đảng hay những người lãnh đạo của Đảng có cái tài làm cho mọi người trở nên hèn từ người dân cho tới trí thức. Vì yếu hèn mới dễ sai khiến hơn nhưng họ không hiểu rằng làm như thế dân tộc, đất nước yếu đi


Sau một lát, nhà báo trẻ chợt hỏi: Mấy chục năm cầm bút anh hiểu phương pháp hiện thực Xã hội chủ nghĩa là gì? Và anh đánh giá nó như thế nào? Nó có phải là rào cản, là nguyên nhân vì sao cả suốt mấy chục năm văn học nghệ thuật Việt Nam không có những tác phẩm đỉnh cao.


Câu hỏi thú vị đấy, mình sẽ trả lời bằng một mẩu truyện ngắn đọc được lúc còn trên đó, khi nó còn dưới dạng bản thảo.


 


VIẾT THÊM


BỨC CHÂN DUNG ĐẸP NHẤT HAY ÔNG VUA CHỘT VÀ NHÀ HỌA SĨ


Có một ông vua độc tài nọ muốn có một bức chân dung của mình để lưu truyền hậu thế. Nhà vua ra lệnh bức tranh phải được vẽ đẹp và thật. Các họa sĩ trong nước đều lúng túng vì nếu vẽ thật thì không thể nào đẹp được bởi nhà vua bị chột. Dù xấu xí thì họa sĩ bất tài cũng có thể bằng cách này, cách nọ, hoặc dùng màu sắc hay bóng sáng tối che lấp đi được. Nhưng một mắt chột thì… quả là một lời thách đố. Khó hơn tìm ra một Châu Mỹ thứ hai.


Dẫu sao họa sĩ đầu tiên đã phải tới. Sau mấy ngày miệt mài vẽ đi vẽ lại cuối cùng bức tranh cũng hoàn thành. Mọi người đều khen không những bức tranh giống đức vua như hệt mà còn lột tả một cách tài tình thần thái của người mẫu. Con mắt chột cũng được ngọn bút tài hoa của họa sĩ diễn tả một cách trung thực.


Một tác phẩm như thế tất nhiên sẽ bị đức vua sổ toẹt. Đức vua không muốn chân dung mình xấu. Họa sĩ bị phạt nặng về tội khi quân.


Họa sĩ thứ hai tới. Người tới sau bao giờ cũng có cơ may hơn người tới trước, vì biết rút ra được bài học.


Song cái khó vẫn là… con mắt chột. Để khỏi phải vẽ nó như thật, họa sĩ vẽ đức vua đang ngủ. Lúc ngủ thì mắt ai cũng như nhau. Họa sĩ xoa tay tự bằng lòng: Ừ, mình khôn thật. Bức tranh được hoàn thành nhanh chóng. Họa sĩ đinh ninh Đức vua sẽ bằng lòng. Nhiều người xem tranh khen họa sĩ tài tình. Nhưng rồi tác phẩm cũng bị đức vua gạt bỏ. Còn bản thân tác giả thì bị phạt. Đức vua phán:


Ta phải thức! Dẫu còn một mắt ta cũng phải thức để trông coi đất nước và ngai vàng. Ngươi phải biết điều đó chứ!


Họa sĩ thứ ba được triệu tới. Vợ con bạn bè lo lắng. Liệu tài năng ông có hơn hai người kia không. Bà vợ hỏi. Tôi có cách của tôi bà khỏi lo đi


Bạn bè góp ý. 36 cách, cách tốt nhất ông nên cáo bệnh hoặc trốn ngay đi.


Xin mọi người cứ an tâm. Họa sĩ nói. Tôi đi vài hôm lại về. Ông hôn vợ con và từ biệt bạn bè.


Họa sĩ tới Kinh Đô gặp Đức vua


Như có thần linh giúp đỡ, sau mấy ngày làm việc căng thẳng, một hôm họa sĩ bỗng kêu lên: Ôi Thần đã tìm ra rồi. Họa sĩ vui sướng như lúc Arcimet tìm ra được định luật nổi tiếng  lúc nhà khoa học vật lý đang trong bồn tắm. Họa sĩ vẽ Đức vua ở tư thế nhìn nghiêng. Con mắt chột xấu xí được họa sĩ khôn khéo dấu đi khỏi phải đưa vào tác phẩm. Và tất nhiên bức tranh được nhà vua đánh giá cao


Giỏi, giỏi ngươi xứng đáng là họa sĩ tài ba. Đức vua nói.


Họa sĩ trở về quê với phần thưởng lớn. Mọi người tới chúc mừng. Và tất nhiên sau đó câu hỏi được đặt ra.


Vậy ông vẽ theo trường phái nào? Mọi người náo nức chờ câu trả lời.


Theo trường phái hiện thực một nửa. Họa sĩ trả lời


Mọi người đều lạ lẫm. Từ cổ chí kim chưa nghe ai nói tới trường phái đó.


Vậy ông học được nó ở đâu?


Ở các nước xã hội chủ nghĩa.


Mọi người cười ồ.


Hóa ra trong nhiều cái dở, đôi khi có cái dở cũng có ích. Ít nhất cứu một họa sĩ thoát nạn1


 


16. VỊ KHÁCH CỦA QUỶ


Thần chết có vẻ nóng ruột, chốc chốc lại nhìn ra tấm cửa đá.


Hình như cụ đang chờ ai đó.


Thần chết: Vâng, lẽ ra ông ta phải tới rồi. Lúc ở nhà tang lễ tôi tới rước đi, ông ta bảo nán lại một chút: “Bài điếu văn đang tới đoạn hay nhất...”


Cụ có nhớ đoạn điếu văn đó không? Ai đótòmò


May quá tôi có ghi lại đây. Lấy trong túi áo ra một máy ghi âm nhỏ.


Trời đất, cụ hiện đại quá.


Sống thời nào theo thời ấy. Các dịch vụ phải theo kịp với thời đại. Đây, mời các vị nghe. Từ trong máy phát ra tiếng người đang đọc điếu văn tới đoạn: “…Đồng chí Thế Đạt mất đi, Đảng, Nhà nước mất đi một lãnh đạo tài năng, tâm huyết. Bạn bè mất đi một đồng chí tốt, vui cùng chung hưởng, hoạn nạn cùng nhau chia sẻ, luôn dành gánh nặng về phần mình. Gia đình mất đi người con chí hiếu, vợ con mất đi người bạn người cha người thầy mẫu mực…” Nhiều tiếng khóc bật ra. Tiếng Thần chết từ trong máy: Ông Thế Đạt. Sẵn sàng rồi chứ. Tiếng Thế Đạt. Điếu văn sắp tới đoạn quan trọng nhất nói vềcông lao tôi hiến cho Đảng. Ông chờ một tí.


Tiếng Thần chết: Tôi tưởng những bài điếu văn như thế này ông nghe hàng chục, hàngtrăm lần rồi. Tiếng Thế Đạt. Ông đúng là Thần chết, chăm chăm chờ người ta chếtrồi lôi cổ đi chẳng tâm lý chút nào. Ông cứ đi trước thế nào tôi cũng tới chỗ cần phải tới. Tiếng máy ghi âm tắt.


Ai đó trong phòng chờ: Đúng như cụ nói, bài điếu văn đó đọc cho bất cứ ai cũng được, miễn người chết có chức vụ, có ghế ngồi.


Nếu phải tay chủ tịch Hội nhà văn viết thì khỏi chê.Cóthểcòn hay hơn


Đúng, tay ấy có tay nghề cao. Bài nào cũng hay. Được lòng cả người sống lẫn người chết.


Đó là cái tài trời phú. Không phải ai cũng viết được đâu.


Bỗng có tiếng cồng gõ cửa.


Tấm cửa đá được nâng lên. Một người đàn ông trạc ngoài năm mươi đĩnh đạc bước vào.


Thần chết: Thế mà tôi cứ lo anh tìm đường không ra.


Thế Đạt: Mọi con đường đều dẫn đến La mã cụ ạ.


Xem ông ra đi có vẻ còn bịn rịn lắm.


Tôi đang làm việc rất tốt. Thế rồi bỗng nhiên cụ tới. Ít ra tôi cũng còn vài mươi năm phục vụ nhân dân, phục vụ Đảng.


Có phải trên ấy ông là Phó Chủ tịch tỉnh kiêm viện trưởng viện khoa học không?


Và sắp tới chắc chắn tôi sẽ còn giữ những trọng trách cao hơn. Trước mắt tôi sẽ thay thế đồng chí Chủ tịch Tỉnh sắp tới tuổi về hưu.


Ông ấy chắc vài hôm nữa cũng sắp xuống đây. Ông vừa ra đi thì ông ấy nhập viện, tình trạng cũng khá nặng.


Đấy, đúng là cụ hại tôi. Với mọi người. Hiện nay trên đó đang có khuynh hướng cấy cán bộ khoa học vào các cấp lãnh đạo mà tôi lại đang là cán bộ trong diện quy hoạch. Rồi từ đó chuyện vào Trung ương, sau đó vài năm là Bộ Chính trị. Mộttươnglaitươisángđang trong tầm tay.. Thế mà bỗng dưng ông tới…


Nhưngôngbạnquênmấtchữtrênấy hay dùng… “đầutiên” là... Vớilạicòncácmốiquanhệphenhómchằngchịt. ÔngcứnghĩđườngvàoBộchínhtrịthênh thang támthước. Ai muốnvôcũngđược, cònxơi… Ai đóngồi ở băngghếphòngchờnói.


Tôi chỉ có bổn phận rước các linh hồn tới số tới một nơi hoàn toàn yên tĩnh. Mời ông tới bàn cụ Thường trực làm thủ tục nhập hộ khẩu.


Thế Đạt đi về phía bàn Thường trực


Ông cho biết họ tên.


Thế Đạt cụ ạ! Rút ngắn từ cái tên “Thế nào cũng thành đạt” . Nhưng mới nửa đường. Đúng là đời người sống chết không biết thế nào mà lường được…


Còn chức vụ của ông?


Thế Đạt: Trên kia bao giờ người ta cũng gọi tôi là giáo sư tiến sĩ. Hoặc là giáo sư viện trưởng... Nếu không ra đi một cách tức tưởi như thế này thì chỉ vài năm nữa sẽ là viện sĩ thông tấn hoặc viện sĩ hàn lâm của một vài nước anh em. “Giáo sư viện sĩ”...


 


Những điều ông vừa nói đó khi xuống dưới này người ta không quan tâm tới.


Đấy, không gì khốn nạn bằng cái chết.


Tôi nghĩ đó là quan niệm của mỗi người.


Ngoài cửa có hai tên quỷ sứ lởn vởn như đang chờ ai. Cụ Thường trực quay lại nói với Thế Đạt: Ông có quen với mấy tên đang ở ngoài sân? Hình như mấy hôm nay họ đang đợi ông. Chúng lẩn quẩn ở đây từ sáng tới tối.


Thế Đạt nhìn ra cửa thấy hai tên quỷ, rùng mình: Không... bạn bè tôi trên đó toàn là các quan chức từ tỉnh trở lên.


Ông có bà con bạn bè thân thiết dưới này không?


Có nhiều chứ cụ, tôi muốn biết cô Hằng Nga hiện nay ra sao.


Cô ấy là…


Chúng tôi đangsốnghạnhphúc với nhau được vài năm thì cô ấy bỏ đi.


Vẫn thường lui tới đây. Nhưng gần đây cô ấy bận.


Tưởng đã xuống dưới này linh hồn được an nghỉ.


Cô ấy xin nhận cai quản một linh hồn.


Chắc là một linh hồn tội lỗi.


Nói tội lỗi thì e hơi quá. Một linh hồn thuộc dạng ương bướng bất trị. Kìa, thiêng thật. Vừa mới nhắc đã có mặt. Thế nào ổn chứ cô? Cụ Thường trực hỏi Hằng Nga đang dẫn Khánh vô.


Hằng Nga: Dạ, không ổn cũng phải ổn.Hômnọcháucónóiở nước Nga trước đây có nữ tài tử dạy hổ. Loại này thì ăn nhằm gì.


Cụ Thường trực nói với Khánh: Sao, anh bạn không đòi sửa tấm cửa nữa chứ?


Khánh cười: Bây giờ giá cụ có thuê bạc tỷ tôi cũng không làm. Đúng chẳng ai như tôi, tự dưng mua dây buộc vào người.


Cô giỏi thực. Hôm nay cô định trả anh chàng lại cho tôi à.Cóvộiquákhông?


Chưa ạ. Bao giờ ngựa thật thuần.


Cụ Thường trực hất hàm ra hiệu cho Hằng Nga: Kìa, cô có khách quen đấy.


Thế Đạt từ nãy giờ cứ ngỡ ngàng nhìn nàng. Hình như bao năm tháng trên kia ông hầu như không có thì giờ để quan tâm tới chuyện xảy ra giữa hai người. Danh, lợi chiếm hết thì giờ và tâm trí ông. Hơn mươi năm trước nàng là “sở hữu” của mình. Hạnh phúc không phải trong tầm tay mà trong lòng bàn tay. Nhưng rồi ngày vui chẳng tày gang… Xuống dưới này nàng càng trẻ, càng đẹp hơn… Ông chợt kêu lên: Ồ, Hằng Nga. Em vẫn như ngày nào, không hề thay đổi, không nhận ra anh à.


Hằng Nga nhìn Thế Đạt rồi lạnh lùng: Tôi không quen biết ông.


Khánh kêulên: Kìa, xin chào thủ trưởng. Khánh đầu bò đây mà.


Thế Đạt bắt tay Khánh, nhưng hai bàn tay Khánh bị trói: Tôi nhận ra cậu ngay. Chỉ hai tay Khánh. Nhưng sao lại thế này?


Thủ trưởng chưa biết, tôi là tù binh của cô ấy.


Hằng Nga muốn thoát khỏi tình thế không mấy hay ho này. Cô nói với Cụ Thường trực: Cụ ạ, kho bổi đã sắp xếp xong. Cụ giao cho việc khác.


Sắp tới có cuộc gặp mặt Ngọc Hoàng với các cư dân ở cõi âm, cô bảo anh ta chuẩn bị chỗ họp chu đáo.


Hằng Nga: Thưa rõ. Quay lại nói với Thần chết. Cụ không nhận ra cháu à.


Sao lại không. Có điều xuống dưới này cô trẻ ra đẹp hơn.


Giữa một thế giới bình yên, êm ả, hình như mọi linh hồn đều trẻ ra cụ ạ. Nhớ hồi đó một hai cụ không chịu nhận cháu. May mà cháu một mực…


Cô thông cảm cho, làm sao tôi hiểu hết được mọi chuyện trần thế.


Thôi chuyện cũ rồi, cháu phải đưa anh chàng tù binh đi làm việc.


Không nhìn Thế Đạt, Hằng Nga lẳng lặng đưa Khánh ra ngoài.


Khánh quay lại nói với Thế Đạt: Thế nào cũng gặp lại thủ trưởng. Hai người ra khỏi phòng Thường trực.


Thế Đạt phân bua với mọi người: Người ta bảo sau một đêm ngủ sáng thức dậy quên hết cả giận hờn. Đằng này hơn mười năm trời…


Việc của... giáo sư vậy là tạm ổn. Có gì cần tôi sẽ hỏi lại.


       CHƯƠNG 17: CHỦ VÀ KHÁCH NỢ GẶP NHAU. MỘT VỤ MUA BÁN MƯỜI NĂM TRƯỚC.


Thế Đạt đang nhớn nhác tìm Hằng Nga, bỗng xuất hiện trước mặt anh ta hai tên quỷ sứ tươi cười hớn hở.


Quỷ sứ 1: Chào ông Thế Đạt, ông mạnh khỏe chứ?


... Giáo sư tiến sĩ Thế Đạt. Nếu mạnh khỏe tôi đã không có mặt ở nơi này.


Quỷ sứ 2: Ông có nhớ chúng tôi không?


Thế Đạt lắc đầu: Trong bộ nhớ của tôi không có hình ảnh các... người.


Quỷ sứ 1: Ông Thế Đạt.


Thế Đạt cắt ngang: Giáo sư tiến sĩ Thế Đạt...


Vứt mẹ cái giáo sư giáo siếc viện sĩ viện siếc của ông đi.Trênkiacómộtthờirangõgặpanhhùng, sauđórangõgặplưumanh, cònbâygiờrangõgặpgiáosư. Nóinhưtrênấy, giáosưhơibịlạmphát. Vàdưới này không ai dùng tới của ấy. Nếu tiếc, ông cứ giữ bao giờ trở lên trên đó sẽ dùng lại. Nhưng bộ ông một đi không trở lại.


Quỷ sứ 1 nói với bạn: Thôiđừng mất thì giờ với những chuyện linh tinh.


Hắn đã ở trong tay mình rồi, có chạy đi đâu mà vội anh hai.


Ừ, thì tùy. Muốn chơi trò mèo vờn chuột thì cứ việc. Tao về tâu với Quỷ vương hắn đã có mặt dưới này rồi.


Được, vậy anh cứ làm việc của anh, để hắn ta cho thằng em này.


Quỷ sứ 1 biến mất. Còn lại Quỷ sứ 2 và Thế Đạt.


Bây giờ chúng ta vào chuyện. Thiệt tình ông không nhớ chúng tôi à? Thế Đạt lặng im. Cách đây hơn mười năm. Hồi đó ông không được béo tốt phương phi như bây giờ. Nguyên do đâu mà dạo đó ông tìm gặp chúng tôi. Sao, nãy giờ tưởng ông đủ thời gian để nhớ lại chuyện cũ giữa chúng ta rồi chứ? Chúng tôi chẳng có gì thay đổi, mặc dầu công việc làm ăn mua bán với trên đó hơi bị nhiều. Bây giờ tôi hỏi lại. Ông đã nhận ra tôi chưa?


Thế Đạt ậm ừ: Có...


Có thế chứ. Tất nhiên nếu ông không chịu nhớ, tôi sẽ có cách. Không một con nợ nào trên đó lọt xuống dưới này thoát khỏi tay chúng tôi đâu. Ông có muốn xem bản hợp đồng không? Nói như người ta nói. Chữ ký... chưa ráo mực hoặc bút sa gà chết. Định mở túi lấy bản hợp đồng.


Thôi khỏi. Bây giờ các ông muốn gì?


Vậy là ông nhớ rồi! Tốt quá. Hơn mười năm trước ông gặp chúng tôi và đã ký giấy bán linh hồn. Lúc đó ông chưa có cái tên gọi dài dòng như bây giờ. Nhìn Thế Đạt từ đầu xuống chân: Phải công bằng mà nói “cái ghế làm nên con người”. Ông khác đi rất nhiều, đến nỗi lúc ông ở trong phòng chờ hai đứa tôi cứ phân vân không biết có phải là tayThế Đạt không. Nhưng có những nét mà suốt đời không thể mất đi được. Nó thể hiện ở cái cằm và đôi mắt lúc nào cũng đầy khao khát dục vọng. Và rõ ràng sau cuộc gặp mặt của chúng ta ít lâu sau ông đã thỏa mãn được các nguyện vọng. Ông thấy rồi đó. Bọn tôi đã hứa là làm.Vàlàmtốt


Thế Đạt buồn rầu: Nhưng tôi đã đánh mất khá nhiều. Trước hết là cô vợ xinh đẹp.


Ở đời ai được cái này mà chẳng phải đánh đổi cái kia. Và rõ ràng ông đã đạt được. Một hợp đồng có lợi cho ông.


Thế Đạt thở dài: Nhưng nếu tôi không phải ra đi sớm thế này.


Quỷ sứ cười: Tôi hiểu. Có thể ông sống thêm 5, 10 năm thậm chí vài ba chục năm nữa ông sẽ đạt được nhiều điều lớn hơn giờ. Nhưng ai biết trước được thời vận của mình. Nhiều người như ông đang lên như diều gặp gió. Thế mà sau một đêm ngủ dậy thấy mình đã bị còng tay như ông bầu Kiên bầu Kinh gì vừa rồi, hay như ông gì đang ngồi trên ghế Cục trưởng ngon ơ thế, chưa kịp nóng chỗ đã bỏ trốn rồi lại bị bắt. Cóthểkểthêmtrườnghợpnày. TướngNgọbịungthư, thậtrachưatớisốchết. Nhưngđểbịtmiệngngười ta tiệnthểcho “đi” luôn. Tấtnhiênsauđómọichuyệntàytrờiđãcứubaonhiêungười. Nhữngchuyệnkiểuđócóthểkểdàidàikhônghết, thôitrởlạichuyệncủachúng ta


Bây giờ ông muốn gì tôi.


Trong các điều khoản của hợp đồng có một điểm then chốt. Nếu chúng tôi giúp ông đạt được mọi nguyện vọng ngoài sức của mình, khi xuống dưới này ông tự nguyện nộp linh hồn ông cho chúng tôi. Bây giờ tới lúc chúng ta thực hiện bản hợp đồng.


Vậy tôi sẽ phải làm gì?


Ông sẽ về phủ Quỷ vương hầu hạ dưới sự sai bảo của ngài và các phu nhân.


Thế Đạt ngạc nhiên: Tại sao lại có các phu nhân nào ở đây. Trong hợp đồng chẳng có câu chữ nào nói về điều đó.


Ông hầu hạ Quỷ vương tức là hầu hạ gia đình Quỷ vương. Mà Quỷ vương thì có khá nhiều phu nhân, mỗi bà một tính, cái khéo là biết chiều chuộng tất cả. Những chi tiết đó ông bảo làm sao ghi hết vô bản hợp đồng. Vì nó là quy tắc rồi, người bán linh hồn chỉ có việc chấp hành. Một lát như chợt nhớ. Còn có một cách khác, nếu ông muốn có một công việc khác, mỗi tháng dưới này có hai phiên chợ chuyên bán đặc sản linh hồn. Ở đó luôn có người chờ mua, có điều người ta kén lắm.NhìnThếĐạtrồilắcđầu: bộdạngôngthếnàychắcchẳngaimua


Nếu biết thế này...ThếĐạtcốnéntiếngthởdài


Thì lúc đó ông sẽ không bán linh hồn chứ gì. Bây giờ thì ông nói vậy chứ lúc đó trông ông muốn vội vàng ký, sợ chúng tôi đổi ý. Dạo đó cũng như sau này ngày càng có nhiều vị quan to quan nhỏ cũng đều muốn bán linh hồn để thỏa mãn các ham muốn tức khắc của mình. Đến phủ Quỷ vương chắc ông sẽ gặp các ông bạn đồng liêu, cấp dưới hoặc cấp trên của mình, rồi ông sẽ thấy việc làm của mình cũng chẳng đáng buồn . Số các ông còn may mắn hơn so với các đồng chí bên Trung Quốc. Mấy năm qua một số đãvôtùbóclịch. Toàn những con hổlớn. Cònruồinhặngthìvôsố, ngheđâusắptớilượtrồng. KểracáiônghọTậpnàycũngchịuchơilắm. Tưởngđâuchốngthamnhũngcứunước, cứudân, thậtrathìcũnglàtròphenhómdiệtnhau. Nhưngcũngphảicôngnhậnlàgiỏi, quágiỏi. Chứlơmơthìbịquậtngãlúccòntrứngnước. Trong lúc đó, Đảng ta chỉ mạnh tay với dân chứ với các đồng chí của mình bao giờ cũng nhẹ tay, ưu ái hơn, thương yêu nhau còn hơn anh em ruột rà. Có nữ đồng chí ủy viên Bộ Chính trị đã phải khóc trong một hội nghị phê bình và tự phê bình. Bọn tôi dưới này bảo nhau hãy lấy đó làm bài học, hãy thương yêu, bảo vệ đồng chí của mình. Ai muốn nói gì thì nói, tôi cho đó là những giọt lệ vàng, khắp thế giới không đâu có sự đối xử với nhau như thế. Lạicònchuyệnnàynữa. ĐồngchíTổngBíthưvừarồicóphátbiểumộtcâu hay quátrờivềviệctoàndân, toànĐảngchốngtham ô, thamnhũng. Việcnàyphảilàm, khônglàmkhôngđược. Đảngsẽmấthếtuytín. Nhưnglàmgìcũngphảinhớcâuôngbàđểlại: Némchuộtđừngđểvỡcáibìnhquý. Đólàmộtcâutruyềnthốngđúckếttừnghìnnămdựngnước. Cóngườinói. Cònphảixemlạicáibình, cáilọđórasao. Cóđánggiữlạikhông? Nếucứsợvỡlọ, vỡbìnhthìtớitếtCông-gôcũngcócbắtđượcchúchuộtnào. Cóphải ý ôngTổngmáchnướcchobọnchuộtcốnghãychuivôlọ, vôbìnhsẽtuyệtđối an toàn, khôngaivìsănchuộtmànémvỡlọquý… Ha ha.


Mà làm sao các ông lại quan tâm tới những chuyện lớn, chuyện tế nhị trên đó?


Mọi chuyện lớn nhỏ trên thế gian đều không xa lạ với chúng tôi vì nó quan hệ mật thiết tới công việc làm ăn mua bán dưới này. Nhất là chuyện của Đảng ta trên ấy.


Nhưng... sao... các anh lại gọi là Đảng ta. Chẳng lẽ dưới này các anh cũng có chi bộ, đảng bộ à?


Quỷ sứ 2 cười hề hề: Thì cứ coi như là Đảng toàn dân, Quốchộitoàndân mà. Chẳng thế mà Đảng đã nuôi sống bọn emdướinày


Có tiếng chuông điện thoại réo, Quỷ sứ 2 rút máy di động ra nghe. Vâng, sắp xong rồi. Vậy ý Quỷ vương ra sao. Ngài có cần dùng ngay không ạ? Vâng, vâng, tôi sẽ lệnh cho ông ta. Quay lại nói với Thế Đạt, Quỷ vương phán, hiện nay dưới động phủ đang đông. Còn chờ ý kiến các phu nhân. Ông cứ ở đây chơi, khi nào cần chúng tôi gọi. À, mà này, trở lại chuyện cũ một tý, sao ông lại đem bán cô ấy đi.


Không phải tôi bán.


Nói toạc móng heo ra thì cũng là một hình thức trao đổi mua bán. Kẻ được người đẹp, người được chức danh.


Thôi chuyện đã qua lâu rồi.


Mọi việc cứ như vậy nhé. Bao giờ có lệnh Quỷ vương gọi tôi sẽ tới đón ông.


 


18. BẢN HỢP ĐỒNG CỦA QUỶ


Mười năm trước. Thế Đạt đang ngồi trong phòng khách. Hai tay ôm đầu. Bỗng có tiếng gõ cửa. Thế Đạt chẳng buồn ngước lên: “Vào đi”. Từ bên ngoài hai tên quỷ sứ bước tới trước mặt Thế Đạt, tự kéo ghế ngồi.


Chào ông. Xin lỗi để ông chờ lâu. Chẳng biết ông đã sẵn sàng chưa?


Ông bảo tôi sẵn sàng chuyện gì?


Thôi đi. Đã đến lúc nên huỵch toẹt mọi chuyện ra cho rồi. Ông đang cần chúng tôi giúp đỡ và chúng tôi cũng cần linh hồn ông. Dịch vụ mua bán trao đổi này có từ lâu đời rồi, việc gì phải giấu diếm, e ngại. Có phải ông đang nghĩ tới việc chinh phục người đẹp và chiếc ghế viện trưởng không?


Đúng là có. Nhưng tôi chỉ mới nghĩ tới.


Ông đã từng nghĩ tới và đang tìm cách thực hiện.


Đúng là không cái gì giấu được các ông.


Số là ông không biết trong mỗi con người các ông đều có một con quỷ. Khi con người tốt thì con quỷ đó ngủ yên, khi con người trở nên xấu xa thì con quỷ đó hiện lên chỉ huy, điều khiển các ôngnhưmột con rối. Chúng tôi có được các thông tin của các ông từ nó. Mà thôi. Chúng ta ngửa bài ra đi. Nếu chúng tôi thực hiện được các ước nguyện của ông thì sau khi ông chết linh hồn ông thuộc về chúng tôi. Nếu ông bằng lòng chúng ta làm bản hợp đồng.


Các ông thực hiện bằng cách nào.


Đó là công việc của chúng tôi. Nhưng nếu ông muốn biết thì chúng tôi trình bày sơ lược như thế này. Cái anh chàng kỹ sư Khánh đó là địch thủsố 1 của ông. Về mọi mặt thì anh ta hơn hẳn ông rồi, năng lực và tư cách anh ta hình như đã lọt vào mắt xanh của Vụ tổ chức.


Vậy các ông bảo tôi phải làm gì?


Theo cách truyền thống lâu nay người ta vẫn làm vừa an toàn, bí mật và bảo đảm thành công.Trướchếtphảigạtđịchthủramộtbên


Rồi sau đó...


Một mũi tên trúng mấy đích. Đừng run. Trong giới quyền lực người ta không chừa bất cứ thủ đoạn nào kể cả tàn nhẫn và đê tiện.Tôiđọchaicâu ca daobọntôimớisưutầmđượctrênđó:


                Con NGƯỜI pháttriểnphần CON


                Phần NGƯỜI teolạichỉcònchữ N 1


Để đạt được mục đích chẳng phải các ông mạnh tay với các đồng chí của mình hơn là đối với những kẻ xa lạ. Hãy học ông bạn láng giềng bốn tốt. Để diệt đối thủ chính trị, họ Mao đã làm một cuộc Cách Mạng Văn Hóa long trời lỡ đất suốt mười năm. Khi người ta mang xác Chủ tịch nướchọLưu ra khỏi nhà tùthì nghe nói quần áo không còn một mảnh che thân. Khi nghe kể chuyện này họ nhà quỷ cũng kinh, chắp tay bái phục. Mà cũng chẳng cần phải học đâu xa. Ông Sáu nhà mình cũng là người thầy quá tốt. Ông ấy ra tay đối thủ tức là đồng chí của mình chỉ có chết dẫu người đó là ai.TrongtrườnghợpnàyphầnNgườicủaôngấykhôngphảiteolại. Phần Con đãchiếmhếtchỗ. Trong lịch sử dân tộc Việt Nam có hai người biết làm chính trị. Trướckialà Trần Thủ ĐộvàbâygiờlàSáuThọ. Công bằng mà nói, Thái sư họ Trần có công lớn trong sự nghiệpsánglậpTiền –Trầnmộtthờithịnhtrịđủsứcmạnh chống quân Nguyên. ChưacóthờinàonhiềuanhhùngnhưthờinhàTrần. Cóthểlấycôngchuộctội. Còn anh Sáu dẫmtrênxácđồngchímìnhmàđi. Có công lớn, gópphầnđưa Đảng ta chóng tới hồi kết thúc. Thấy Thế Đạt đôi mắt mở to nhìn người đối thoại vừa lạ lùng vừa run sợ. Quỷ ta bèn cười. Có phải ông bạn sắp tè ra quần. Thôi, trở lại chuyện của ta đinóichuyệntrênấycảngàychẳnghết. Bây giờ ông hãy suy nghĩ kỹ đi. Mấy hôm nữa tôi tới. Chúng tôi có làm sẵn bản hợp đồng. Ông đọc, lúc nào thấy được thì ông ký. Đưa cho Thế Đạt hai tờ giấy viết sẵn.


Thế Đạt cầm hai tờ giấy: Làm sao tôi biết lúc nào các ông tới.


Nghề của chúng tôi mà. Ông vừa đặt bút ký là chúng tôi có mặt ngay. Ông cứ nghĩ kỹ đi, để sau này khỏi oán trách. Bút sa gà chết. Thôi chào ông.


Còn lại một mình, Thế Đạt đọc bản hợp đồng rồi ngã người ra ghế bóp trán suy nghĩ.


VB.


Nguồn: bản thảo Que diêm thứ tám. Truyện của Văn Biển. tác giả gửi www.trieuxuan.info


 


 


 







1Trích trong tập truyện ngắn:“ Chiếc bóng của tôi“(Văn Biển) chưa xuất bản




bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Thần Kẻ Mơ và Tây gác cửa Tràng Tiền - Ngọc Toàn 07.06.2017
Koòng Kói - Ngọc Toàn 07.06.2017
Nghĩa địa bên sông Chanh - Ngọc Toàn 07.06.2017
Hoa khôi xứ Mường - Ngọc Toàn 01.06.2017
Ông chéo ngà, Bà rách tai - Ngọc Toàn 01.06.2017
Kẻ vô ơn - Ngọc Toàn 01.06.2017
Đầu Phạm Nhan - Ngọc Toàn 01.06.2017
Rắn hổ mang chúa - Ngọc Toàn 01.06.2017
Hổ Thần - Ngọc Toàn 31.05.2017
Thần giữ của - Ngọc Toàn 31.05.2017
xem thêm »