tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 20236020
Thơ
02.10.2008
Nguyễn Đình Thi
Dòng sông vẫn rì rào…

Bài thơ này nhà thơ Nguyễn Đình Thi chép tặng Triệu Xuân tại bữa rượu chiều ngày 16-3-1999, có Nguyễn Khải, Nguyễn Quang Sáng, tại nhà riêng của TX.

02.10.2008
Nguyễn Trọng Tạo
Chùm thơ tình Nguyễn Trọng Tạo

Tin thì tin, không tin thì thôi!

15.09.2008
Xuân Sách
Canh rượu

Cởi giày dép ra ngồi chiếu hoa


Chó thui rơm rạ khói quê nhà


Nào ta nâng chén mừng hội ngộ


Những đứa ở gần những đứa xa

15.09.2008
Hoàng Cầm
BAO GIỜ NÓI HẾT...

Dẫu anh biết diêu bông không thực
Sao diêu bông cứ thức hồn em
Cứ sao băng mãi đường đêm
Cứ trăng lên đậu cành mềm xuân quê
Cứ lơi áo cởi trưa hè
ngực trần vỗ yếm gọi về tuổi hoa

13.09.2008
Vũ Hoàng Chương
Chùm thơ Vũ Hoàng Chương

Ta đợi em
từ ba mươi năm
Cổng hoa
phong nhuỵ
hoài


trăng rằm

13.09.2008
Hoàng Cầm
CHUYỆN TRĂM NĂM

Anh đứng đây là đâu


Em cười như lá mỏng


Khép cửa vào chiêm bao


Anh đứng đây là đâu


Em nói như gió nghẹn

03.09.2008
Sơn Nam
HƯƠNG RỪNG CÀ MAU

Phong sương mấy độ qua đường phố,
Hạt bụi nghiêng mình nhớ đất quê...


 

03.09.2008
Thâm Tâm
Tống biệt hành

Mây thu đầu núi, gió lên trăng*
Cơn lạnh chiều nao đổ bóng thầm
Ly khách ven trời nghe muốn khóc,
Tiếng đời xô động, tiếng hờn căm
(1941)


 


* Bản phổ biến lâu nay không in khổ thơ cuối cùng này.

03.09.2008
Phạm Bá Nhơn
Mười lăm bài thơ tình

Em có ghé về thăm xứ Hải


Ngắm dòng nước lũ vỡ bờ đê


Nghe phèng la giục thay lời hát


Vọng giữa quê hương khúc não nề


 

03.09.2008
Phùng Quán
Phùng Quán - Hoàng Cầm: Một bài thơ cứu một đời thơ

Nhà văn Triệu Xuân: Cuối năm 1991, đầu năm 1992, nhà thơ Hoàng Cầm (sinh ngày 22-2-1922, quê gốc xã Song Hồ, huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh) vào sống ở Sài Gòn vài tháng. Nhà văn Nguyễn Quang Sáng - lúc ấy là Tổng Thư ký Hội Nhà văn Tp Hồ Chí Minh - nhường hẳn căn phòng làm việc của mình ở Trụ sở Hội (62 đường Nguyễn Văn Đậu quận Bình Thạnh) cho Hoàng Cầm tá túc. Thế nhưng ông Hoàng đi suốt, say sưa đi, đọc thơ, nói chuyện và sáng tác như thời trai trẻ. Đi tới đâu ông Hoàng cũng được bạn bè mê thơ ông níu kéo, giữ ở lại vài ngày. Có người bảo ông Hoàng đang hồi xuân ở tuổi Bẩy mươi! Trong những lần tới nhà tôi, ông Hoàng đọc thơ và kể nhiều chuyện đời mình: chuyện những ngày học trường Thăng Long ( Hà Nội), đậu Tú tài toàn phần thời Pháp (năm 1940), chuyện những ngày cộng tác dịch sách văn học cho nhà sách Tân Dân, gia nhập Thanh niên cứu quốc của Mặt trận Việt Minh, thành lập đoàn kịch Đông Phương ở Hà Nội; đến chuyện cả hai vợ chồng ông cùng vào bộ đội năm 1947, rồi ông được cử làm Trưởng đoàn văn công Tổng cục chính trị. Tháng 10-1954 nhà thơ Hoàng Cầm cùng đoàn văn công về tiếp quản Thủ đô. Cuối 1955, Hoàng Cầm về làm Phó Giám đốc Nhà xuất bản của Hội Văn nghệ Việt Nam (tiền thân của NXB Văn học ngày nay). Năm 1957, ông Hoàng tham gia thành lập Hội Nhà văn, là một trong những Ủy viên Ban chấp hành khoá đầu tiên của Hội Nhà văn Việt Nam. 


Trong thời gian làm công tác xuất bản ở Hội Văn nghệ, nhà thơ Hoàng Cầm là người góp phần quan trọng cho việc ra đời tác phẩm nổi tiếng Vượt Côn Đảo ( xuất bản lần đầu năm1955) của nhà văn Phùng Quán. Hoàng Cầm hơn Phùng Quán đúng mười tuổi, hai người là bạn chí thân. Khi kể về Phùng Quán, nhà thơ Hoàng Cầm đã chép tặng tôi bài thơ của Phùng Quán có cái nhan đề rất dài: “Phùng Quán gửi Hoàng Cầm mắc bệnh tâm thần nặng”. Tôi rất  thích bài thơ này, nét chữ của Hoàng Cầm rất đẹp, đúng là chữ của một ông tú tài Tây có khác! Bài thơ này có lai lịch như sau:


Ngày 20-8-1982, Hoàng Cầm bị bắt giam với tội danh "truyền bá văn hóa phẩm phản động", cụ thể là âm mưu đưa bản thảo tập thơ Về Kinh Bắc ra nước ngoài. Mãi đến 16 tháng sau, tháng 12-1983, nhà thơ ký nhận mình can tội "phản động", mới được trả tự do, không xét xử chi cả! Về nhà, Hoàng Cầm lâm bệnh trầm uất, suốt ngày ngồi yên lặng như mất hết cả hồn vía. Bác sỹ bảo là bệnh tâm thần nặng! Bạn bè thân thiết đến thăm, ông cứ ngồi bất động, gương mặt lạnh băng, đôi mắt như chìm vào cõi hư vô. Suốt mấy năm liền như thế, không thuốc thang nào chữa được; những người yêu thơ Hoàng Cầm xót xa trong dạ: kể như nhà thơ đã chết rồi! Quả là Hoàng Cầm không thiết gì trên cõi đời này nữa. Ai đến cũng không biết, nói gì cũng không nghe. Phùng Quán đến nhiều lần, cũng vậy. Một hôm, Phùng Quán cắp chai rượu làng Vân đến, ngồi trước mặt ông Hoàng, rót rượu ra và đọc bài thơ này. Nghe xong bài thơ, nước mắt Hoàng Cầm rịn ra, lăn từ từ trên gò má hóp, tái xanh. Một hai giọt nước mắt Hoàng Cầm rơi vào chén rượu quốc lủi mà Phùng Quán nâng lên mời bạn vong niên! Và thế là họ ôm nhau, hàn huyên… Sau ngày đó, Hoàng Cầm sống lại. Rồi ông Hoàng vô Sài Gòn, đến quán Lá Diêu bông, tiếp tục làm thơ, tiếp tục yêu say mê cõi đời này… Một loạt bài thơ mới ra đời từ đó đến nay.


TX.


www.trieuxuan.info


 


Bài thơ của Phùng Quán, như một liều thần dược, đã cứu được một nhà thơ! Bài thơ ấy nguyên văn như sau:


 

   196   
Đọc nhiều nhất
Đỗ Ngọc Thạch
Chùm thơ về Tây Nguyên
Đỗ Ngọc Thạch
Chùm thơ về chiến tranh của Đỗ Ngọc Thạch
Đỗ Ngọc Thạch
Đỗ Ngọc Thạch, thơ nhớ Hà Nội
Võ Thy Lanh
Thơ Võ Thy Lanh
Đỗ Ngọc Thạch
Bài ca "Mẹ trực đêm"
Đỗ Ngọc Thạch
Lương y như từ mẫu
Nguyễn Nguyên Bẩy
Thơ Nguyễn Nguyên Bẩy, khá lạ!
Nguyễn Nguyên Bẩy
Chùm thơ viết cho vợ: Lưu trữ yêu
Nguyễn Nguyên Bẩy
Thơ Nguyễn Nguyên Bẩy (2)
Lê Mai
Bình thơ: Quan hệ Việt – Trung, nhìn từ đôi vần thơ