tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 18528745
Thơ
03.09.2008
Thâm Tâm
Tống biệt hành

Mây thu đầu núi, gió lên trăng*
Cơn lạnh chiều nao đổ bóng thầm
Ly khách ven trời nghe muốn khóc,
Tiếng đời xô động, tiếng hờn căm
(1941)


 


* Bản phổ biến lâu nay không in khổ thơ cuối cùng này.

03.09.2008
Phạm Bá Nhơn
Mười lăm bài thơ tình

Em có ghé về thăm xứ Hải


Ngắm dòng nước lũ vỡ bờ đê


Nghe phèng la giục thay lời hát


Vọng giữa quê hương khúc não nề


 

03.09.2008
Phùng Quán
Phùng Quán - Hoàng Cầm: Một bài thơ cứu một đời thơ

Nhà văn Triệu Xuân: Cuối năm 1991, đầu năm 1992, nhà thơ Hoàng Cầm (sinh ngày 22-2-1922, quê gốc xã Song Hồ, huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh) vào sống ở Sài Gòn vài tháng. Nhà văn Nguyễn Quang Sáng - lúc ấy là Tổng Thư ký Hội Nhà văn Tp Hồ Chí Minh - nhường hẳn căn phòng làm việc của mình ở Trụ sở Hội (62 đường Nguyễn Văn Đậu quận Bình Thạnh) cho Hoàng Cầm tá túc. Thế nhưng ông Hoàng đi suốt, say sưa đi, đọc thơ, nói chuyện và sáng tác như thời trai trẻ. Đi tới đâu ông Hoàng cũng được bạn bè mê thơ ông níu kéo, giữ ở lại vài ngày. Có người bảo ông Hoàng đang hồi xuân ở tuổi Bẩy mươi! Trong những lần tới nhà tôi, ông Hoàng đọc thơ và kể nhiều chuyện đời mình: chuyện những ngày học trường Thăng Long ( Hà Nội), đậu Tú tài toàn phần thời Pháp (năm 1940), chuyện những ngày cộng tác dịch sách văn học cho nhà sách Tân Dân, gia nhập Thanh niên cứu quốc của Mặt trận Việt Minh, thành lập đoàn kịch Đông Phương ở Hà Nội; đến chuyện cả hai vợ chồng ông cùng vào bộ đội năm 1947, rồi ông được cử làm Trưởng đoàn văn công Tổng cục chính trị. Tháng 10-1954 nhà thơ Hoàng Cầm cùng đoàn văn công về tiếp quản Thủ đô. Cuối 1955, Hoàng Cầm về làm Phó Giám đốc Nhà xuất bản của Hội Văn nghệ Việt Nam (tiền thân của NXB Văn học ngày nay). Năm 1957, ông Hoàng tham gia thành lập Hội Nhà văn, là một trong những Ủy viên Ban chấp hành khoá đầu tiên của Hội Nhà văn Việt Nam. 


Trong thời gian làm công tác xuất bản ở Hội Văn nghệ, nhà thơ Hoàng Cầm là người góp phần quan trọng cho việc ra đời tác phẩm nổi tiếng Vượt Côn Đảo ( xuất bản lần đầu năm1955) của nhà văn Phùng Quán. Hoàng Cầm hơn Phùng Quán đúng mười tuổi, hai người là bạn chí thân. Khi kể về Phùng Quán, nhà thơ Hoàng Cầm đã chép tặng tôi bài thơ của Phùng Quán có cái nhan đề rất dài: “Phùng Quán gửi Hoàng Cầm mắc bệnh tâm thần nặng”. Tôi rất  thích bài thơ này, nét chữ của Hoàng Cầm rất đẹp, đúng là chữ của một ông tú tài Tây có khác! Bài thơ này có lai lịch như sau:


Ngày 20-8-1982, Hoàng Cầm bị bắt giam với tội danh "truyền bá văn hóa phẩm phản động", cụ thể là âm mưu đưa bản thảo tập thơ Về Kinh Bắc ra nước ngoài. Mãi đến 16 tháng sau, tháng 12-1983, nhà thơ ký nhận mình can tội "phản động", mới được trả tự do, không xét xử chi cả! Về nhà, Hoàng Cầm lâm bệnh trầm uất, suốt ngày ngồi yên lặng như mất hết cả hồn vía. Bác sỹ bảo là bệnh tâm thần nặng! Bạn bè thân thiết đến thăm, ông cứ ngồi bất động, gương mặt lạnh băng, đôi mắt như chìm vào cõi hư vô. Suốt mấy năm liền như thế, không thuốc thang nào chữa được; những người yêu thơ Hoàng Cầm xót xa trong dạ: kể như nhà thơ đã chết rồi! Quả là Hoàng Cầm không thiết gì trên cõi đời này nữa. Ai đến cũng không biết, nói gì cũng không nghe. Phùng Quán đến nhiều lần, cũng vậy. Một hôm, Phùng Quán cắp chai rượu làng Vân đến, ngồi trước mặt ông Hoàng, rót rượu ra và đọc bài thơ này. Nghe xong bài thơ, nước mắt Hoàng Cầm rịn ra, lăn từ từ trên gò má hóp, tái xanh. Một hai giọt nước mắt Hoàng Cầm rơi vào chén rượu quốc lủi mà Phùng Quán nâng lên mời bạn vong niên! Và thế là họ ôm nhau, hàn huyên… Sau ngày đó, Hoàng Cầm sống lại. Rồi ông Hoàng vô Sài Gòn, đến quán Lá Diêu bông, tiếp tục làm thơ, tiếp tục yêu say mê cõi đời này… Một loạt bài thơ mới ra đời từ đó đến nay.


TX.


www.trieuxuan.info


 


Bài thơ của Phùng Quán, như một liều thần dược, đã cứu được một nhà thơ! Bài thơ ấy nguyên văn như sau:


 

02.09.2008
Nguyễn Duy
Đánh thức tiềm lực

Bài thơ được tác giả đọc tặng Bí thư Thành uỷ TP. Hồ Chí Minh Võ Văn Kiệt (tức anh Sáu Dân) trong buổi tiễn đưa ông ra Trung ương nhậm chức Chủ nhiệm Uỷ ban Kế hoạch Nhà nước, khoảng giữa năm 1982. Cuối năm 1983, trong hội nghị  “ Tổng kết 3 năm hoàn thành kế hoạch 5 năm ” của Seaprodex (tại khách sạn Cửu Long- TP. HCM) , bài thơ này cũng được chính tác giả lên diễn đàn đọc tặng “ những người đang dẫn đầu công cuộc đánh thức tiềm lực của đất nước”, và lập tức được in ronéo (hồi đó Việt Nam chưa có computer như bây giờ) phân phát tới tất cả các đại biểu trong bộ hồ sơ tham luận của hội nghị.  

02.09.2008
Nguyễn Duy
Thơ tặng Nguyễn Quang Sáng

Vì có công việc đã hẹn trước, tôi phải ra Bắc, không được dự hội thảo “Nhà văn Nguyễn Quang Sáng”. Xin gửi lại lời chúc mừng nồng nhiệt tới anh Năm Sáng, và nhờ Ban Tổ chức cuộc Hội thảo Nhà văn Nguyễn Quang Sáng* đọc giùm bài “thơ thân mật” này, thay cho tham luận của tôi. 


 

02.09.2008
Hữu Thỉnh
Thơ viết ở biển

 Hữu Thỉnh chép tặng Triệu Xuân


trong ngày tang lễ nhà thơ Thu Bồn và nghe Triệu Xuân đọc thơ anh Nguyễn Đình Thi xúc động quá!

Tp Hồ Chí Minh, 20-6-2003


Ký tên


Hữu Thỉnh


 



 



 

31.08.2008
Đoàn Vy
Khi anh nhìn em. Thơ Đoàn Vy

Viết về Hà Đông quê lụa, sau bài Áo lụa Hà Đông của Nguyên Sa, thiết nghĩ khó có ai làm hay hơn. Thế nhưng bài Lụa là Hà Đông của Đoàn Vy lại mang tới cho người đọc một âm hưởng khác, một lối cuốn hút khác:


Hà Đông còn dịp tôi về


Lụa nhà nõn quá tôi đề câu thơ


Câu thơ áo mẹ tôi thờ


Áo em tôi khoác đôi bờ Nhuệ Giang


Câu thơ vất vả chạy càn


Chạy từ thời chiến chạy sang thời bình


Còn đây bao nét tươi xinh


Là cô hàng xóm nặng tình... nước non


Vì ai đôi mắt mỏi mòn


Lưng ong em đó gọi cồn cát lên


Môi em thoáng nụ cười duyên


Quê nghèo vẫn lúm đồng tiền má em


Dễ gì tôi được làm quen


Dễ gì tôi được nhớ em một đời


Nhớ kỳ bạc tóc thì thôi


Ngờ đâu xanh lại một trời Hà Đông!


Yêu quê với yêu người con gái hàng xóm, “hai trong một”! Trong bài thơ này, Đoàn Vy sử dụng thành thục tu từ và hình ảnh để tạo thành hình tượng thơ. Lục bát là lối thơ dễ làm mà lại hóa khó. Đoàn Vy gieo vần mượt mà nhưng không nhàm cũ. Cuộc sống vất vả đời thường khiến câu thơ cũng vất vả chạy càn/ Chạy từ thời chiến chạy sang thời bình. Lối dùng tu từ như rứa là khéo! Vẻ đẹp của quê lụa, vẻ đẹp tuyệt vời của tấm lòng người mẹ và dáng yêu kiều của người con gái lưng ong, má lúm đồng tiền… trong gian khổ, thiếu thốn càng nổi bật, càng gây ấn tượng sâu sắc. Chính vẻ đẹp ấy nâng bước chúng ta vượt lên hoàn cảnh mà sống, mà ước ao: Dễ gì tôi được làm quen/ Dễ gì tôi được nhớ em một đời/ Nhớ kỳ bạc tóc thì thôi! Có niềm khao khát yêu đương mãnh liệt như vậy, nên tóc bạc mà hóa xanh như màu trời Hà Đông quê lụa là phải lắm rồi! Điệu thơ, hơi thơ tự nhiên mà chứa chất cả một trời thương nhớ.

31.08.2008
BT. Thanh Nga
Khi anh nhìn em. Thơ BT. Thanh Nga

Thanh Nga nói lên niềm khát khao được yêu và dâng hiến tình yêu của mình. Trong cuộc đời, Thanh Nga cho rằng quan trọng nhất là có tự do và có tình yêu. Trải lòng qua những bài như: Đợi chờ, Dường như, Em, Trách con đò ngang, Tình tan trong nhau, Như lá đơn côi, Nhủ lòng, Tiếng đêm, Thèm như, Ta muốn, Tình tự, Xuân đến… Thanh Nga thẳng thắn bộc bạch những rung động ẩn chứa trong lòng mình. Và chị mượn thơ để thể hiện nỗi khát khao. Chính niềm khát khao chân chính ấy khiến Thanh Nga ước ao mình là gió, là mây, là giọt mưa, là hơi xuân, là chim, là hoa lá, là sóng biển. Nghĩa là sao cho con người được thỏa sức yêu thương, nhớ nhung và trên hết là sự hy sinh cho tình yêu của mình. Tan hòa vào nhau trong tình yêu là điều mơ ước không của riêng ai mà của cả nhân loại này!


Biển có ngăn được con sóng xô


Núi có ngăn được giông bão về


Gió tan vào mây giọt mưa xuống


Đất có ngăn được nước thấm sâu


 


Hạnh phúc trong đời trôi mãi đâu


Cứ ngỡ thiên đường đang hé mở


Trách chi tình ta nhiều sóng vỗ


Khi tiếng yêu còn tan trong nhau


 


Biển có ngăn được nỗi khát khao


Núi có ngăn được sóng thét gào


Như núi chờ trông con sóng biếc

30.08.2008
Hoài Anh
Tập thơ Hòa mạng

Nàng đứng đầu non thanh tịnh
Tóc dài đen xoăn vòng ngun ngút khí Âm
Mặt trái xoan mày lá liễu mắt lá răm
Bầu vú căng tròn mít tố nữ

27.08.2008
Hoài Anh
Triệu Xuân

..Nổi chìm dòng xoáy văn chương
Lòng như giấy trắng không vương bụi đời...

   187    Xem tiếp» Trang cuối»
Đọc nhiều nhất
Đỗ Ngọc Thạch
Chùm thơ về Tây Nguyên
Đỗ Ngọc Thạch
Chùm thơ về chiến tranh của Đỗ Ngọc Thạch
Đỗ Ngọc Thạch
Đỗ Ngọc Thạch, thơ nhớ Hà Nội
Võ Thy Lanh
Thơ Võ Thy Lanh
Đỗ Ngọc Thạch
Bài ca "Mẹ trực đêm"
Đỗ Ngọc Thạch
Lương y như từ mẫu
Nguyễn Nguyên Bẩy
Thơ Nguyễn Nguyên Bẩy, khá lạ!
Nguyễn Nguyên Bẩy
Chùm thơ viết cho vợ: Lưu trữ yêu
Nguyễn Nguyên Bẩy
Thơ Nguyễn Nguyên Bẩy (2)
Nguyễn Tý
Tạm biệt Huế - Bài thơ hay của Thu Bồn