tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 21604532
Truyện ngắn
27.10.2008
Nguyễn Đức Thiện
Giữa vòng vây

Sáng ra, đã nghe tiếng máy bay quần thảo. Một loạt pháo đã nổ ran phía ngoài đường Chín. Lại sắp có một đợt tấn công nữa. Thanh, chiến sĩ liên lạc bỗng ùa chạy về lao vào hầm chỉ huy tiểu đoàn như một cơn lốc:


- Thủ trưởng Bang, người ở lại trong xóm vẫn không đi.


- Sao? Tại sao họ ở lại? Sao họ lại không chịu đi chứ?


Bang hỏi như bắn liên thanh.

26.10.2008
Nguyễn Đức Thiện
Nợ đồng lần

Quán cà phê cạnh ngã ba đường. Vắng teo. Chỉ có bốn người. Cô chủ quán mập ú. Một ông khách không mập, không ốm, không thấp, không cao, có khuôn mặt ngựa, dài đuột. Một người không phải khách mà là một thợ sửa xe đạp. Không ai sửa. Ông ta kéo ghế ngồi cạnh đống đồ nghề. Một thân hình lực lưỡng, khỏe mạnh. Cuối cùng là thằng bé bán vé số không đoán được tuổi vì mặt thì sạm đen, răng cỏ phô ra vàng khè, ở trần, ngực lép và chiếc tà lỏn để lòi ra cặp chân như cây sậy.

26.10.2008
Nguyễn Đức Thiện
Kịch

Tấm màn nhung mở. Sân khấu trống. Chỉ có một cái giường. Giường bệnh. Trắng toát. Trên đó có một người. Tấm drap cũng trắng. Thoi thóp. Thở hắt ra.


Một người vào. Quắc thước. Hàm râu cạo. Vẫn còn một vệt đen sậm trên môi. Bước rắn rỏi. Oang oang:


- Chào anh!

25.10.2008
Giả Bình Ao
Đức ông chồng

Chị vừa ngã người xuống gường bệnh, lại cảm thấy buồn nôn khó chịu, một luồng nước chua xộc thẳng lên cổ họng, chị vội vàng cúi người, lôi cái bô đựng đờm ở gầm gường, thì oạ oạ nôn thốc nôn tháo. Bác sĩ vội tới đấm lưng cho chị. Chị nôn nhiều quá, bụng đã tóp lại trống rỗng, dường như còn muốn nôn cả ruột ra, chân tay lẩy bẩy, toàn thân co dúm...

24.10.2008
Nguyễn Nguyên An
Ăn chay

Nhân bước vào tuổi bốn mươi, sức lực như người leo núi tụt đỉnh cao xuống ngày một thấp. Bụng trên của anh ễnh dần lên, hơi thởt nhanh, ngắn lại. Hạo khí trẻ trai cũng chìm chìm trầm uất. Anh thấy trong người mệt nhọc, lo sợ bàn với vợ đi khám bệnh. Bà bác sĩ bảo:

20.10.2008
Nguyễn Thành Nhân
Lục bình

Gã đi lững thững qua con đường Lê Lợi, rồi quẹo sang Nguyễn Huệ, hướng ra Bến Tàu, đi mà không hề chú ý gì đến ngoại cảnh chung quanh (trên mặt đất – xin phép bạn cho tôi được mở ngoặc đơn). Vì gã còn bận ngước mặt ngó lên những vòm cây lá đang reo hát trên đầu, và vì đầu óc gã đang mơ màng băn khoăn với bao ý đồ sáng tác.

20.10.2008
Nguyễn Thành Nhân
Khúc Sonate đêm trăng

Con đường tắt từ trường về nhà đi qua những hẻm nhỏ ngoằn ngoèo, những buổi chiều thuở ấy anh hay đi chầm chậm men theo những dãy cây hàng rào nở hoa trăng trắng. Anh thích nhất là ngôi nhà có cây vú sữa già nghiêng cành tỏa bóng mát rượi cả một khúc đường. Ở đó, anh thường dừng lại một lúc lâu. Vào giờ ấy, từ trong nhà thường vẳng ra những khúc độc tấu dương cầm thánh thót.

20.10.2008
Nguyễn Nguyên An
Khoảng cách em và tôi là gió

Mở hộp thư Vĩnh lấy ra một cánh thiệp Tết. Trong thiệp vỏn vẹn: “Xin chúc ông năm mới nhiều “Niềm vui rực rỡ”/ Người hâm mộ/ 09176182...”. Vĩnh bấm máy, gọi:


– Xin chào... tôi là Vĩnh tác giả Nỗi buồn rực rỡ đây.


Một giọng nữ ngập ngừng: “Thưa ông... em... “

19.10.2008
Nguyên Hùng
Giang hồ lục tỉnh (6)

Cuộc đời Sơn Vương có ba cái mốc quan trọng:


Thứ nhất: học võ, học gồng, học thôi miên, đánh cướp nhiều vụ chấn động cò bót. Trong thời gian này gặp Nguyễn Phương Thảo từ Bắc vào Nam (sau này là Trung tướng Nguyễn Bình. Xem: Nguyễn Bình huyền thoại và sự thật, NXB Văn Học).


Thứ hai: hai lần bị đầy ra Côn Đảo, lần đầu năm năm tù (16- 8- 1933 - 16- 8- 1938), lần thứ hai 29 năm (16- 8- 1939 - 18- 11- 1968). Tổng cộng hai lần ra đảo là 35 năm, kỷ lục trong sử Côn Đảo.


Thứ ba: một vinh dự hiếm có trong đời một tù nhân: được bầu làm chủ tịch Côn Đảo khi Việt Minh cướp chánh quyền tháng 9- 1945.

19.10.2008
Nguyên Hùng
Giang hồ lục tỉnh (5)

Lịch sử Khám Lớn Sài Gòn đời đời sáng chói với bốn chữ "Cách mạng Khám đường", xoá tan chế độ cặp- rằn là những tên đồng minh ác ôn của thực dân chuyên làm khổ tù nhân thường phạm cũng như chính trị. Ngày lịch sử đáng ghi nhớ đó là ngày 12/3/1946.

   125   
Đọc nhiều nhất
Đỗ Ngọc Thạch
Qua sông bằng đò
Đỗ Ngọc Thạch
Ký ức Hà Nội
Đỗ Ngọc Thạch
Trạng Me đè Trạng Ngọt
Đỗ Ngọc Thạch
Người đưa thư
Đỗ Ngọc Thạch
Địa linh nhân kiệt
Đỗ Ngọc Thạch
Quà tặng tuổi hai mươi
Đỗ Ngọc Thạch
Anh hùng thọ nạn
Đỗ Ngọc Thạch
Anh hùng đoán giữa trần ai
Đỗ Ngọc Thạch
Chuyện sinh ba
Đỗ Ngọc Thạch
Đứa bé tật nguyền và nàng Tiên áo trắng