tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 21099098
Tiểu thuyết
19.07.2016
Lê Văn Trương
Người anh cả

Mục lục: 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10  11  12  13 
26.06.2016
Triệu Xuân
Sóng lừng (VN. Mafia)

“Với tiểu thuyết Sóng lừng, Triệu Xuân là nhà văn đầu tiên viết về Mafia Việt Nam. Tác giả đề cập vấn đề Mafia Việt Nam một cách nghiêm túc và toàn diện. Qua nhân vật Tám Đôn, ta hình dung ra cuộc chiến chống Mafia là vấn đề sống còn của xã hội hiện nay chứ không chỉ là sự sai lầm về một mặt nào đó của đội ngũ cán bộ để rồi chỉ “xử lý nội bộ”. Tám Đôn hiện nguyên hình là một bố già Mafia như các bố già ở Mỹ, Ý... Song do tính chất độc đáo của xã hội Việt Nam, Bố già Tám Đôn cũng độc đáo hơn các bố già quốc tế. Và chính vì vậy, cuộc đấu tranh chống Mafia ở Việt Nam sẽ phải trả giá đắt khó mà hình dung nổi! Điều đó đã được tác giả thể hiện rõ bằng hình tượng nhân vật Lê Dung, người chiến sĩ an ninh dũng cảm đương đầu với Tám Đôn... Người đọc tin rằng cuộc chiến đấu của Lê Dung sẽ không bao giờ đơn độc, bởi đúng như tác giả đã viết trong lời đề ở đầu sách: “Còn xã hội, còn loài người thì luôn luôn có cuộc chiến đấu chống lại tội ác...” (Trích bài phê bình của Ngọc Thạch, trên báo Đại đoàn kết).


Nhà văn Hoài Anh: Tiểu thuyết VN. Mafia được nhà văn Triệu Xuân viết trong vòng hai năm: 1989-1990, lần lượt gửi tới hai Nhà xuất bản lớn, nhà nào cũng trả lời: Tác phẩm rất hay, rất muốn xuất bản nhưng… ngại! Đến khi tác giả gửi cho NXB Giao thông Vận tải thì được chấp nhận nhưng phải đổi tên là Sóng lừng! Sách in đợt đầu 3.000 bản, phát hành đầu tháng 5-1991, sau một tuần thì hết sạch. Đang chuẩn bị in tiếp 10.000 bản thì bị ngưng lại… Cơ quan chức năng ở thành phố Hồ Chí Minh làm công văn đề nghị Ban Nội chính Thành ủy cho khởi tố tác phẩm, vì bôi nhọ ngành công an, bôi nhọ Đảng và chế độ!


Tác giả đã gặp trực tiếp Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh tại nhà riêng ở đường Trần Quốc Toản Quận 3 thành phố Hồ Chí Minh, trước giờ ông ra sân bay đi Hà Nội để tiếp bà Daniel Mitterant, Phu nhân Tổng thống Pháp Francois Mitterant. Sau cuộc gặp này, Ban Bí thư Trung ương Đảng đã thành lập Hội đồng Giám định Nghệ thuật Trung ương do nhà thơ Huy Cận làm Chủ tịch, Phó GS Thái Ninh, Phó Trưởng Ban Tư tưởng Văn hóa Trung ương làm Phó Chủ tịch cùng bẩy nhà văn nhà phê bình lý luận khác. Sau ba tháng, Hội đồng Giám định công bố văn bản kết luận với nội dung chính: Tác phẩm không "chống đảng". Tác giả là nhà văn có trách nhiệm công dân cao, dũng cảm chống tham nhũng, chống tiêu cực… Thế nhưng, từ đó đến nay, VN. Mafia, tức Sóng lừng vẫn chưa được tái bản!


Mười sáu năm sau khi VN. Mafia được viết xong, tình trạng tham nhũng ở Việt Nam khủng khiếp hơn, tinh vi hơn rất nhiều so với hiện thực được thể hiện trong tác phẩm. Vụ án Năm Cam là một thí dụ nhỏ! Dư luận đánh giá rất cao nhà văn Triệu Xuân về tâm huyết, lòng dũng cảm, tính dự báo cao… trong các tác phẩm của mình. (Nhà văn Hoài Anh, Xác và hồn của tiểu thuyết. Khảo luận, 600 trang. NXB Văn học, 2007).


 

Mục lục: 1  2  4  6  8  9  11  13 
03.06.2016
Mario Gianluigi Puzo
Đất tiền đất bạc

Mục lục: 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10  11  12  13  14 
28.05.2016
Đỗ Quyên
Trung - Việt Việt - Trung

Mục lục: 2 
14.04.2016
A. Dumas
Hai mươi năm sau

Hai mươi năm sau là tập thứ hai trong thiên tiểu thuyết lịch sử dài bộ ba của A. Dumas gồm: Ba người lính ngự lâm, Hai mươi năm sau và Tử tước De Bragelonne (hay Mười năm sau nữa).


Hai mươi năm sau do Anh Vũ dịch. NXB Văn học in lần thứ ba, 2009.

Mục lục: 1  2  3  4  5  6  6  7  8  9  10  11  12  13  14  15  16  17  18  19  20  21  22  23  24  25  26  27  28  29  30  31  32  33  34  35  36  37  38  39  40  41  42  43  44  45  46  47  48  49  50  51  51  52  53  54  55  56  57  58  59  60  61  62  63  64  65  66  67  68  69  70  71  72  73  74  75  76  77  78  79 
17.03.2016
Thanh Tâm Tài Nhân
Kim Vân Kiều Truyện

Kim Vân Kiều Truyện của Thanh Tâm Tài Nhân do Hùng Sơn Nguyễn Duy Ngung biên dịch, thực hiện từ năm 1925. Tân Dân Thư Quán của ông Vũ Đình Long xuất bản 3 lần (có sửa chữa, bổ sung) vào các năm 1925, 1927 và 1928 tại Hà Nội. Hiệu đính: Nhà văn hóa Vũ Đình Long. Lời bình của Kim Thánh Thán do Nguyễn Đỗ Mục dịch.


NXB Văn học liên kết cùng Công ty Văn hoá Việt in lần 4 năm 2006. NXB Văn học liên kết cùng Doanh nghiệp Sách Thành Nghĩa in lần 5 quý Tư năm 2012.  

Mục lục: 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10  11  12  13  14  15 
20.02.2016
Đỗ Quyên
Trung Việt Việt Trung (trích)

Mục lục: 0 
06.02.2016
Triệu Xuân
Trả giá

Đọc “Trả giá”, thấy Triệu Xuân viết mấy lời ngay ở trang đầu rằng: “Mỗi con người, mỗi gia đình, mỗi dân tộc đều phải trả giá rất đắt cho sự thành đạt cũng như những lỗi lầm của mình” (trang 13) - mà những lời ấy được viết từ năm 1986, mới thấy được tấm lòng anh, một tấm lòng đầy trách nhiệm trước cuộc sống. Và nếu như nói tới bản năng dự báo của nhà văn, tinh thần công dân của người nghệ sĩ, thì trường hợp Triệu Xuân viết “Trả giá” là một trong những ví dụ sinh động và giàu tính thuyết phục. Viết về những “lỗi lầm” của một thời, Triệu Xuân khác với một số nhà văn trẻ khác, anh thật bình tĩnh và bao dung. Anh coi đó là bài học thất bại đau xót trong bước đường đi lên của dân tộc, chứ không lên giọng đổ lỗi, tranh công. Đọc “Trả giá” thấy cộm lên một cảm hứng phê phán, nhưng đó là giọng phê phán có phân tích, có lý lẽ của một người có phương pháp tư duy khoa học, thấu hiểu thế thái nhân tình, chứ không phải lối phê phán độc những lời giễu cợt, kêu gào rễnh roãng.


Văn chương trong “Trả giá” giàu hình ảnh gợi cảm; nhiều chương, nhiều đoạn giàu chất thơ. Nhất là khi tác giả tả những cặp trai gái yêu nhau, một tình yêu chân chính, cao đẹp và lãng mạn. Mối tình của Đước và Út Thơm, của Trầm và Thiền Lan, là những mối tình đẹp của những con người luôn luôn tự vượt lên, chiến thắng bao oan nghiệt đắng cay của cuộc đời. Những trang miêu tả cảnh rừng tràm, rừng đước, cảnh biển cả, những đêm đánh cá và câu mực, cảnh sông nước Nam Bộ... là những trang sách thấm đẫm tình yêu quê hương đất nước, con người. Đúng như một nhà văn đã phát biểu khi trao Giải thưởng Văn học 1986-1990 của Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam & Hội Nhà văn VN cho tiểu thuyết “Trả giá”: “Tiểu thuyết “Trả giá” như một biên niên sử về đất nước, con người ở phía Nam Tổ quốc trong suốt một thời kỳ đầy thăng trầm của đất nước”.


“Trả giá” là một tác phẩm có giá trị. Với “Trả giá”, Triệu Xuân nổi lên như một cây bút trẻ gắn bó với đề tài người lao động. Và cũng với “Trả giá”, Triệu Xuân đã tỏ rõ là một nhà văn giàu nội lực, rất trường vốn sống trên lĩnh vực kinh tế, đời sống xã hội - một lĩnh vực cả nước ta đang quan tâm.- Hà Nội, tháng 01 năm 1991- Ngô Vĩnh Bình

Mục lục: 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10  11  12  13  14  15  16 
06.02.2016
Triệu Xuân
Bụi đời

Lời tác giả


 


Đầu năm 1976, tôi thực hiện một phóng sự về tệ nạn xã hội ở Sài Gòn. Viết xong, lòng tôi day dứt mãi, nhiều đêm thức trắng vì hình ảnh, thân phận của những con người mang tiếng là bụi đời cứ lởn vởn, bám riết lấy tâm trí. Thế là từ đấy, tôi dành thời gian tìm hiểu, ghi nhận, mong đến một ngày nào đó sẽ viết được một cuốn sách về đề tài này.


Tháng 6 năm 1988, tôi bắt tay thực hiện tiểu thuyết Bụi đời. Tôi không có nhiều thời gian, ban ngày phải làm công việc của một nhà báo, đêm về mới được viết văn. Đến tháng 6 năm 1989 viết xong, tôi bỏ bẵng đi ba tháng để đến tháng 9 mới đọc lại và hoàn chỉnh bản thảo. Năm 1990, sách được xuất bản. Tính ra hơn mười ba năm tôi đeo đuổi đề tài này!


Câu chuyện thương tâm về cuộc đời của nhân vật Diệp trong tiểu thuyết Bụi đời chỉ là một phần nhỏ của thực tế đời thường. Bạn đọc, khi đọc tác phẩm này, có lẽ sẽ nhiều lần phải rùng mình ghê sợ vì cuộc đời, lối sống, cách cảm, cách nghĩ của những người ghiền ma túy, gái mại dâm, quân trộm cướp… Miêu tả, phơi bày cuộc sống trụy lạc của những nhân vật như Diệp, Phi, Tuấn… trong tác phẩm này là một việc bất đắc dĩ. Song, tôi muốn thông qua đó mà cảnh báo với những ai sống buông thả, thác loạn, không kiểm soát được bản năng và dục vọng của mình, rằng: Hiện thực trong thế giới bụi đời là một hiện thực tàn nhẫn, ở đó người ta tất yếu phải gánh chịu hậu quả thật khốc liệt, ê chề, và cuối cùng là cái chết thê thảm do chính mình gây nên bởi ma túy, mại dâm, HIV/AIDS...


Từ năm 1983, các nhà khoa học Hoa Kỳ đã phát hiện ra virus HIV và căn bệnh AIDS. Kể từ đó đến khi tôi viết Bụi đời chưa đầy sáu năm mà nhân loại đã có hàng triệu người bị nhiễm và chết vì căn bệnh thế kỷ này. Đây là thảm họa của loài người. Tôi đã có dịp trực tiếp tìm hiểu giới bụi đời ở Liên Xô (cũ), ở Australia, ở Hoa Kỳ… Giống như ở Việt Nam, họ rất cần được che chở, thương yêu. Các nước phát triển đã và đang dành những khoản tiền rất lớn cho việc phòng chống ma túy, chống mại dâm. Tôi ước mong những đồng tiền (vốn dĩ không nhiều) mà Nhà nước ta chi ra cho công việc này, được sử dụng ngày càng có hiệu quả hơn. Đáng ca ngợi biết bao những người đang thầm lặng sống và chiến đấu trong cuộc đấu tranh với ma túy, mại dâm để giành lại từng Con Người!


Công việc của người viết tiểu thuyết khó khăn chẳng khác nào trói voi bỏ rọ! Nhưng từ tấm lòng trắc ẩn của mình, tôi muốn nói với bạn đọc: Những người mang danh bụi đời đáng giận bao nhiêu thì cũng đáng thương bấy nhiêu! Họ cũng là những con người như chúng ta, mà sao thân phận họ hẩm hiu đến vậy? Tôi muốn nói rằng, gia đình và xã hội phải chịu trách nhiệm rất lớn trong việc con người bị tha hóa. Không thể thờ ơ với nỗi đau của đồng loại, vì có nỗi đau nào là của riêng ai. Tôi đã không cầm nổi nước mắt rất nhiều lần trong khi viết cuốn tiểu thuyết này!


Tôi xin nói lời cảm ơn ông Nguyễn Quang Văn, nguyên Giám đốc Trường Giáo dục lao động thanh niên mới (Bình Triệu - FATIMA), cảm ơn những người trong ngành Công an phòng chống ma túy, chống tệ nạn xã hội; ngành Lao động - Thương binh Xã hội… đã nhiệt tình giúp đỡ tôi trong suốt thời gian tôi thâm nhập thực tế để viết Bụi đời.


 


Sài Gòn – TP. Hồ Chí Minh, 04-9-2001


            Triệu Xuân


(In trong lần tái bản thứ năm, 2001. Đến năm 2009, tác phẩm Bụi đời đã tái bản lần thứ 10)

Mục lục: 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10  11  12  13  14  15  16 
24.01.2016
Lưu Văn Khuê
Mạc Đăng Dung

Nhà văn Triệu Xuân: Trong ba chục năm đóng đô Thăng Long, và trước đó, hơn chục năm là vai chính điều khiển chính trường nhà Lê, Mạc Đăng Dung và các con ông đã làm một cuộc cách mạng thật sự, khi nhà Lê suy tàn. Đại Việt sử ký toàn thư phải ghi nhận: "đêm ngủ không đóng cửa, ngoài đường không ai nhặt của rơi". Có lẽ nhà Hậu Lê, thời hoàng kim của Lê Thánh Tông cũng không hơn được như vậy.

Mục lục: 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10  11  12  13  14  15  16  17  18  19 
   5   
Đọc nhiều nhất
Liep Nicôlaievich Tônxtoi
Chiến tranh và Hòa bình
Phan Tứ
Mẫn và tôi
Bình Nguyên Lộc
Nguồn gốc Mã Lai của dân tộc Việt Nam
Ngọc Giao
Cầu sương
Henry Fielding
Tom Jones đứa trẻ vô thừa nhận tập 1
Hoài Anh
Chim gọi nắng
ARUNDHATI ROY
Chúa Trời của những chuyện vụn vặt
Dương Linh
Nguyễn Trung Trực - Khúc ca bi tráng
Phùng Mộng Long
Đông Chu liệt quốc
Diêm Liên Khoa
Tứ thư