tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH
Khách thăm: 19669048
Thông tin tác giả
Mario Gianluigi Puzo


 

(15-10-1920/ 02-07-1999)


Nhà văn, nhà biên kịch người Mỹ, được biết đến với những tiểu thuyết về Mafia, đặc biệt là Bố già (1969), mà sau này ông đồng chuyển thể thành một bộ phim cùng với Francis Ford Coppola. Ông đã giành được Giải Oscar cho kịch bản chuyển thể xuất sắc nhất vào giữa những năm 1972 và 1974. Dù là một nhà văn được cưng chiều của Hollywood nhưng ông vẫn luôn cảm thấy thất vọng về kinh đô điện ảnh của Mỹ.


Puzo sinh ra trong một gia đình nghèo của người xứ Napoli nhập cư sống ở khu phố Hell's Kitchen của thành phố New York. Nhiều cuốn sách của ông viết nhiều đến khu vực này. Sau khi tốt nghiệp từ City College of New York, ông tham gia Không quân Hoa Kỳ trong Chiến tranh thế giới thứ 2. Do thị lực của ông kém, quân đội đã không để cho ông tham gia những nhiệm vụ chiến đấu, nhưng cho ông làm một nhân viên quan hệ công chúng đóng quân tại Đức. Vào năm 1950, truyện ngắn đầu tiên của ông "The Last Christmas" được xuất bản ở American Vanguard. Sau khi chiến tranh kết thúc, ông viết cuốn sách đầu tiên của mình, The Dark Arena, nó đã được xuất bản vào năm 1955.


Tại thời kỳ trong thập niên 1950 và đầu thập niên 1960, Puzo làm việc như một nhà văn/ biên tập cho nhà xuất bản Martin Goodman của Magazine Management Company. Puzo, cùng với các nhà văn khác như Bruce Jay Friedman, làm việc cho công ty của tạp chí dành cho đàn ông, các bút danh trên báo giấy như Male, True Action, và Swank. Dưới bút danh Mario Cleri, Puzo đã viết về cuộc phiêu lưu trong chiến tranh thế giới thứ hai cho True Action.


Tác phẩm nổi tiếng nhất của Puzo, Bố già, được xuất bản lần đầu vào 1969 sau khi ông được nghe những giai thoại về những tổ chức Mafia trong thời gian ông làm việc với những tờ báo giấy. Sau đó ông nói trong một cuộc phỏng vấn với Larry King rằng động lực chính của ông là để kiếm tiền. Sau đó, ông đã viết hai cuốn sách mà đã nhận được đánh giá rất cao, nhưng tổng số tiền kiếm được không nhiều. Là một nhân viên chính phủ với năm đứa con, ông tìm kiếm để viết một cái gì đó có sức ảnh hưởng đến công chúng. Với việc có sách bán chạy trong tháng trên Danh sách sách bán chạy nhất The New York Times, Mario Puzo đã tìm thấy đối tượng mục tiêu của mình. Cuốn sách sau đó được phát triển thành phim Bố già đạo diễn bởi Francis Ford Coppola. Bộ phim nhận được 11 đề cử Giải Oscar, chiến thắng trong ba giải, bao gồm một giải Oscar cho Puzo cho Giải Oscar cho kịch bản chuyển thể xuất sắc nhất. Coppola và Puzo sau đó phối hợp với nhau để làm phần tiếp theo cho bộ phim gốc, Bố già phần II và Bố già phần III.


Puzo đã viết bản thảo đầu tiên của kịch bản cho bộ phim thảm họa năm 1974 Earthquake, nhưng ông không thể tiếp tục làm việc đó do cam kết của mình để thực hiện Bố già phần II. Puzo cũng đồng sáng tác với Superman: The Movie của Richard Donner và dự thảo ban đầu cho Superman II. Ông cũng hợp tác trên những câu chuyện cho bộ phim năm 1982 A Time to Die và năm bộ phim 1984 The Cotton Club của Francis Ford Coppola.


Puzo chưa bao giờ được thấy việc xuất bản cuốn sách cuối cùng của mình, Omertà, nhưng bản thảo của nó đã được hoàn tất trước khi ông qua đời, cũng như là bản thảo của The Family. Tuy nhiên, trong một đánh giá ban đầu được công bố trên San Francisco Chronicle, Jules Siegel, người đã làm việc gắn bó với Puzo tại Magazine Management Company, cho rằng Omertà có thể đã được hoàn thành bởi "some talentless hack”. Siegel cũng thừa nhận sự cám dỗ để "hợp lý hoá việc tránh những gì có lẽ là phân tích chính xác -- rằng [Puzo] đã viết nó và nó là khủng khiếp”.


Puzo đã mất vì suy tim vào 2 tháng 7 năm 1999 tại nhà ông ở Bay Shore, Long Island, New York. Gia đình ông hiện đang sống ở East Islip, New York.


Nhận định về Hollywood


"Điều làm mê hoặc tôi ở Hollywood là người ta bịp bợm một cách hoàn toàn hợp pháp. Những bản hợp đồng hết sức khôn khéo. Những con người cực kỳ hấp dẫn, nhưng họ không có lấy một lời, một ý nghĩ danh dự nào..”.


Tác phẩm


Tiểu thuyết:


    Đấu trường u ám (1955)


    Đất khách quê người (1965)


    The Runaway Summer of Davie Shaw (1966)


    Six Graves to Munich (1967), với bút danh Mario Cleri


    Bố già (1969)


    Những kẻ điên rồ phải chết (1978)


    Sicilian khúc ca bi tráng (1984) phần tiếp theo tới Bố già


    The Fourth K (1991)


    Ông Trùm Quyền Lực Cuối Cùng (1996)


    Luật im lặng (2000) phần tiếp theo tới Bố già


    Gia đình Giáo hoàng (2002) (hoàn thành bởi Carla Gino)


Chuyện về người thật việc thật


    The Godfather Papers and Other Confessions (1972)


    Inside Las Vegas (1977)


Truyện ngắn


    "The Last Christmas" (1950)


Màn ảnh


    Bố già (1972)


    Bố già phần II (1974)


    Earthquake (1974)


    Superman: The Movie (1978)


    Superman II (1980)


    Bố già phần III (1990)


    Christopher Columbus: The Discovery (1992)


Bố già (tiếng Anh: The Godfather) là tên một cuốn tiểu thuyết nổi tiếng của nhà văn người Mỹ gốc Ý Mario Puzo được xuất bản lần đầu vào năm 1969 bởi nhà xuất bản G. P. Putnam's Sons. Tác phẩm là câu chuyện về một gia đình mafia gốc Sicilia tại Mỹ được tạo lập và lãnh đạo bởi một nhân vật được gọi là "Bố già" (Godfather) Don Vito Corleone. Các sự kiện chính của tiểu thuyết xảy ra từ năm 1945 đến 1955 ngoài ra cũng đề cập thời thơ ấu và giai đoạn thanh niên của Vito Corleone vào đầu thế kỉ 20.


Nhân vật


Gia đình Corleone


Người sáng lập và đứng đầu gia đình mafia Corleone là Vito Corleone, tên thật là Vito Andolini nhưng khi sang đến đất Mỹ thì đổi họ thành Corleone để gợi nhớ đến quê hương của ông ta là thị trấn Corleone nằm trên đảo Sicilia.


Theo dịch giả Ngọc Thứ Lang thì "nhiều tư liệu gần đây về mafia và 'The Godfather' cho chúng ta biết rằng nhân vật 'Bố Già' ngoài đời chính là Don Vito Cascio Ferro, một trong những thủ lĩnh quan trọng đầu tiên của giới mafia Ý di cư sang Mỹ. Ông cầm đầu giới giang hồ ở Sicilia và sau đó thống lãnh nhóm "Mano Nero" (Bàn tay đen), một nhóm chuyên tống tiền và cưỡng đoạt. Nhóm này chính là tiền thân của giới mafia Mỹ, hiện nay được gọi là tổ chức "La Cosa Nostra" (Chuyện làm ăn của chúng ta). Những người nghiên cứu về vấn đề mafia viết rằng cách đây hơn 50 năm, trong bè đảng của Don Vito Cascio Ferro đã sản sinh ra các thủ lãnh mafia mới ở Mỹ và họ đã du nhập những ngành làm ăn bất chính vào Mỹ rồi phát triển chúng lên"[1].


Vito có vợ là Carmella "Mama" Corleone. Hai vợ chồng có bốn người con ruột là Santino "Sonny" Corleone, Fredo Corleone, Michael "Mike" Corleone và Connie Corleone. Ngoài ra ông ta còn nuôi nấng một đứa trẻ mồ côi mà Vito coi như con nuôi không chính thức, đó là Tom Hagen, người sau đó trở thành "cố vấn" (consigliere) của nhà Corleone. Vito Corleone còn là cha đỡ đầu của một ca sĩ và diễn viên Hollywood nổi tiếng là Johnny Fontane.


Vào đầu tiểu thuyết, con gái út của nhà Corleone, Connie, làm đám cưới với Carlo Rizzi. Còn ở phần cuối, Michael Corleone cưới Kay Adams và hai người có ba đứa con.


Vito Corleone có hai thủ hạ thân tín, hai "lãnh tụ" (caporegime) là Peter "Pete" Clemenza và Salvatore "Sal" Tessio. Trước khi Tom Hagen trở thành cố vấn của ông trùm thì người nắm giữ vị trí này là bạn thân của Vito từ thời thanh niên, Genco Abbandando. Phục vụ trực tiếp dưới quyền "Bố già" có tay sát thủ Luca Brasi và sau đó là Al Neri.


Ngũ đại gia tộc


Trong tiểu thuyết, thế giới tội ác của thành phố New York nằm dưới sự quản lý của năm gia đình mafia lớn. Đó là gia đình Stracci, gia đình Tattaglia, gia đình Corleone, gia đình Cuneo và gia đình Barzini, trong đó gia đình nhà Corleone và Barzini là lớn nhất.


Ngoài ra ở các vùng khác ở nước Mỹ còn có các gia đình mafia lớn khác, đó là:


    Gia đình Tramonti ở Florida


    Gia đình Zaluchi ở Detroit


    Gia đình Falcone ở Los Angeles


    Gia đình Molinari ở San Francisco


    Gia đình Panza ở Boston


    Gia đình Forlenza ở Cleveland


    Gia đình Capone ở Chicago


Chuyển thể


Điện ảnh


Năm 1972, tiểu thuyết Bố già được chuyển thể thành bộ phim cùng tên của đạo diễn Francis Ford Coppola với Marlon Brando thủ vai Don Vito Corleone và Al Pacino vào vai Michael Corleone. Bộ phim lập tức thành công vang dội với doanh thu 134 triệu USD, đoạt ba giải Oscar, bốn giải Quả cầu vàng (Golden Globe) và được coi là một trong những bộ phim xuất sắc nhất trong lịch sử điện ảnh. Bộ phim được tiếp tục bởi Bố già phần II, một thành công nữa của sự hợp tác giữa Puzo và Coppola với 6 giải Oscar. Bố già phần III của Coppola và Puzo được sản xuất năm 1990 và hoàn tất bộ ba (trilogy) của Mario Puzzo. Khác với hai bộ phim trước, Bố già phần III không đoạt được giải Oscar nào mà diễn viên Sofia Coppola trong phim còn được trao giải Golden Raspberry cho Nữ diễn viên phụ tồi nhất trong năm.


Chuyển thể khác


Hãng sản xuất trò chơi Electronic Arts đã cho phát hành trò chơi điện tử dựa theo tiểu thuyết Bố già vào ngày 21 tháng 3 năm 2006.


Phần tiếp


Năm 2004, nhà xuất bản Random House đã cho phát hành "phần tiếp theo" của Bố già - The Godfather Returns (Bố già trở lại) do nhà văn Mark Winegardner chấp bút. Winegardner còn cho phát hành một phần tiếp theo nữa với tựa đề The Godfather's Revenge (Sự trả thù của Bố già) vào năm 2006. Các phần tiếp theo này tiếp tục các sự kiện diễn ra trong tác phẩm của Mario Puzo và không hề mâu thuẫn với các "phần tiếp theo" của bộ phim Bố già.


Bố già trở lại viết về những sự kiện trong gia đình Corleone từ năm 1955 đến năm 1962 cũng như nói rõ hơn tuổi thanh niên của Michael Corleone. Sự trả thù của Bố già đề cập đến giai đoạn 1963 - 1964 trong gia đình Bố già.


wikipedia

Bài đã đăng:Trở lại - Đầu trang
02.06.2017
Bố già (The Godfather) (tiểu thuyết)
Mục lục: 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10  11  12  13  14  15  16  17  18  19  20  21  22  23  24 
03.06.2016
Đất tiền đất bạc (tiểu thuyết)
Mục lục: 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10  11  12  13  14